Chương 16: (Vô Đề)

M thân mến

Em tuyệt đối không còn nghi ngờ gì về việc mùa vũ hội này sẽ rất kinh khủng, nhưng rốt cuộc nó còn tệ hơn em tưởng. Ôi, em có thể chịu đựng được việc ngồi lê đôi mách, các tin đồn rỉ tai nhau, việc em trở nên vô hình với những quý ông độc thân đủ tư cách, với những người từng mời em khiêu vũ, nhưng nhìn thấy công tước và nữ công tước mới rất xinh đẹp của anh ta lại thật khó khăn.

Họ rất mực yêu nhau, thậm chí còn có vẻ chẳng để ý đến những cái miệng lắm chuyện theo sau họ. Và rồi, ngày hôm qua, em nghe người ta kể trong phòng khách dành cho phụ nữ là cô ta đang ngày càng to ra.

Thật kỳ lạ khi nhìn người khác sống cuộc sống đáng lẽ thuộc về mình. Ấy thế mà còn kỳ lạ hơn khi vừa khao khát muốn có cuộc sống đó, đồng thời lại hân hoan trong tình trạng tự do vì không có nó.

Chưa ký tên.

Dinh thự Dolby, tháng Tư, 1824.

Thư không được gửi

Tán tỉnh vợ mình, quả thực là một việc kỳ quặc.

Anh đã trông mong việc như thế sẽ diễn ra dưới ánh nến, trong một phòng ngủ yên tĩnh, và dành ra một hoặc hai tiếng đồng hồ thủ thỉ những lời đường mật gợi tình. Thế mà hóa ra tán tỉnh vợ của anh lại dính dáng tới các em gái cô, người mẹ hơi lố lăng của cô, năm con chó săn của cha cô, và một trò chơi đố chữ.

Đây là lần đầu tiên anh chơi trò đố chữ kể từ khi rời Surrey đi học mười tám năm về trước.

"Anh không cần phải ở lại đây đâu, anh biết đó", Penelope khẽ nói từ chỗ ngồi kế bên anh trên ghế sofa trong phòng khách Dinh thự Dolby.

Anh ngả người ra sau, vắt chéo chân. "Tôi thích tận hưởng một vòng chơi đố chữ thú vị cũng nhiều như người ngồi bên cạnh."

"Và theo kinh nghiệm của em thì đàn ông rất mê các trò chơi trong nhà", cô nói châm biếm. "Anh biết đấy, buổi chiều nay đã trôi qua rồi."

Câu nói là một lời nhắc nhở không quá khó để nhận ra rằng cô đã cho anh đầy đủ… rằng thời gian của anh đã hết. Anh nhìn vào ánh mắt xanh biếc của cô. "Chỉ vừa mới qua buổi trưa thôi, Sixpence." Anh hạ giọng, "Theo tính toán của mình thì tôi còn ít nhất năm tiếng nữa với em… cho tới tận đêm khuya".

Cô đỏ mặt, còn anh cưỡng lại thôi thúc muốn làm tình với cô ngay tại đó, muốn cởi phăng cái áo đầm quá duyên dáng của cô và đặt cô nằm xuống, khỏa thân trên chính chiếc ghế họ đang ngồi.

Gia đình cô chắc sẽ không tán thành đâu.

Cả ngày hôm nay, đây nào có phải lần đầu tiên anh nghĩ tới việc lột hết váy áo của cô ra, mà cũng có phải lần thứ mười đâu. Cũng có thể không phải lần thứ một trăm.

Điều gì đó đã xảy ra trên băng, điều gì đó mà Michael chưa sẵn sàng để đối phó.

Anh đã có khoảng thời gian lý thú.

Anh đã rất vui vẻ với Penelope.

Anh đã tận hưởng và thích thú được trượt băng cùng cô, chọc ghẹo cô, quan sát cô với các em gái mình, mọi thứ từ cô đều toát lên vẻ yêu kiều. Anh đã bị quyến rũ đến muốn với tay ra và chiếm lấy vợ mình. Nhưng khi anh cố thử thì cô lại quay đi bằng sức mạnh đáng thán phục, cằm vểnh cao xinh xắn, và không chịu nguôi giận mà thỏa hiệp vì thứ thua kém hơn cái cô đáng được hưởng.

Lúc anh cứ dán chặt mắt vào Penelope khi cô rời khỏi anh, cực kỳ tự hào về cô khi cô trượt băng qua hồ Serphentine, và anh phải huy động mọi khả năng kiềm chế để không đi theo cô rồi giữ cô lại đó, ở nơi dường như rất cách xa chỗ mà cuộc hôn nhân của họ thực sự tồn tại. Anh đã đắm mình vào cảm giác có cô trong vòng tay khi họ trượt cùng nhau, vui sướng với khoảnh khắc cô ngước lên mỉm cười khi anh lấy trộm một hạt dẻ trong bao giấy, và khi cô yêu cầu anh nói sự thật với đôi mắt mở to… Anh đã sẵn lòng trả lời cô một cách thành thật.

Mặc dù vậy, sự thành thật của anh là chưa đủ. Một bài học nhớ đời.

Cô đã mong anh từ chối lời mời trò đố chữ, anh biết chứ, và đáng lý ra anh nên làm thế. Nhưng anh thấy mình chưa sẵn sàng rời xa cô – thực ra, anh thấy mình không thích ý nghĩ phải rời xa cô. Cho nên anh đang ở đây, tại một phòng khách, chơi đố chữ trong cảnh gia đình điền viên.

Các em gái của Penelope chạy ùa vào phòng. Philippa đang mang một cái bát chứa đầy những mảnh giấy nhỏ, theo sau là một con chó bự màu nâu chạy lon ton tới ghế sofa, lấy chân rẽ lối để leo lên ngồi giữa anh và Penelope, xoay lòng vòng hai lần trước khi yên vị, đặt cằm lên đùi cô, phần thân sau xô đẩy thô bạo vào hông Michael. Anh nhích người để nhường chỗ cho chú chó săn, trong khi tay cô vuốt ve đôi tai nó một cách vẩn vơ.

Lòng ghen tị chợt bùng lên khi chú chó thở dài và rúc sâu vào bàn tay vuốt ve của Penelope. Michael hắng giọng, bực mình trước việc mình lại đi đố kỵ với con chó, và hỏi, "Trong nhà này có bao nhiêu con chó vậy?".

Cô nhăn mũi, trầm ngâm suy nghĩ, còn anh bất chợt bị ấn tượng bởi nét mặt ấy – một vết tích từ thời thơ ấu của họ khiến anh muốn vươn tay ra và lướt ngón tay dọc xuống những nếp nhăn trên sống mũi nhỏ nhắn xinh xắn kia. "Mười? Mười một?" cô nói nhún vai, khẽ khàng và duyên dáng. "Thật tình là em chẳng nhớ nổi có bao nhiêu nữa. Đây là Brutus."

"Xem ra nó rất thích em."

Cô nhoẻn miệng cười. "Cậu chàng thích được chú ý lắm."

Michael quyết định rằng dù ngu ngốc hay không, anh vẫn sẽ sẵn lòng dùng hết khoản tiền dấn vốn trong Thiên Thần để có được đôi tay cô trên người mình, dịu dàng và dễ chịu như thế.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!