Chương 15: (Vô Đề)

M thân mến,

Lúc này chắc ngài đã biết tin, cho dù ngài đang ở bất kỳ nơi đâu. Tư cách của em đã bị hủy hoại. Công tước đã làm một việc có thể cứu nguy cho em khỏi tình trạng ngượng ngùng chín người, nhưng đây là London, và một nỗ lực như thế tất nhiên là vô ích. Anh ta đã kết hôn lần nữa trong vòng một tuần – một cuộc hôn nhân vì tình yêu, không hơn không kém. Mẹ (chẳng có gì ngạc nhiên) vô cùng kích động, than khóc và kêu gào như một dàn đồng ca đưa đám.

Liệu có sai trái không khi em cảm thấy như thể bản thân đã trút được một phần gánh nặng trên vai? Chắc sai rồi.

Phải chi có ngài ở đây. Ngài sẽ biết phải nói gì.

Chưa ký tên

Dinh thự Dolby, tháng Mười một, 1823

Thư không được gửi

Penelope ngồi trên một băng ghế gỗ, nhìn ra hướng mặt hồ Serpentine đóng băng, nơi một nửa dân London có vẻ đang hiện diện đông đảo. Cái lạnh hiếm thấy của mùa đông đã tạo nên lớp băng dày nhất trong gần một thập kỷ, khiến cái hồ nhỏ đầy ắp những người háo hức muốn dành cả buổi chiều để trượt băng.

Không thể nào thoát khỏi những cặp mắt của giới thượng lưu.

Ngay khi bước khỏi xe ngựa và trèo lên đỉnh đồi dốc thoai thoải xuống hồ Serpentin, đội trượt băng của họ liền thay phiên nhau ngồi xuống để gắn các lưỡi trượt bằng gỗ và thép vào đế giày đi bộ của mình. Penelope gắng hết sức chờ tới lượt mình được ngồi xuống ghế và buộc dây da vào các lưỡi trượt, mau chóng nhận thức việc trượt băng với Michael sẽ là một nhiệm vụ khó khăn, vì có khả năng anh sẽ tận dụng cơ hội này để chứng tỏ cho toàn thể London thấy hai người họ yêu nhau say đắm đến cỡ nào.

Penelope đã nguyền rủa trăm lần về trò hề lố bịch này và dõi theo các em gái mình từ từ trượt xuống đồi, tay trong tay, gợi nhớ lại mục đích cao cả hơn của tâm trạng bực bội chán nản lúc này.

Sự xao nhãng khiến cô gặp khó khăn với việc trượt lưỡi vào giày, sau ba lần thấy cô cố gắng mà không được, Michael liền quăng lưỡi trượt của mình qua một bên rồi cúi người gần như ngồi xổm xuống trước mặt Penelope, cầm lấy một bên mắt cá chân của cô trước khi cô kịp nhận ra ý định của anh. Cô giật mạnh chân mình lại, khiến anh suýt nữa ngã ngửa ra sau nếu không nhanh chóng chống tay lên đống tuyết.

Cảnh tượng đó thu hút sự chú ý của một đám phụ nữ trẻ gần đấy. "Anh nghĩ mình đang làm gì thế?", cô thì thầm, ngả người tới trước, không muốn gây thêm trận cái vã nào nữa.

Anh ngước lên nhìn cô, bằng mọi đường nét điển trai và đôi mắt giả nai, rồi chỉ nói đơn giản, "Giúp em mang giày trượt."

"Em không cần anh giúp."

"Thứ lỗi cho tôi, nhưng hình như em cần đấy." Anh hạ giọng nhỏ lại để mình cô nghe được. "Hãy để tôi giúp em."

Anh đâu có giúp đỡ cô vì cô. Anh đang giúp cô vì họ. Những con người hay để ý kia sẽ rất yêu thích cảnh tưởng ấy và đảm bảo sẽ ham hố điên cuồng với việc chạy đi kể cho bạn bè cùng gia đình họ nghe về hầu tước Bourne, là người đàn ông sao mà ân cần, tốt bụng, tuyệt vời đến thế, là người đàn ông đỉnh nhất trong số những người từng dạo bước dọc hai bên bờ hồ Serpentine.

Nhưng cô sẽ không yêu thích cảnh tượng ấy.

Cô sẽ tự mang đôi giày trượt mắc dịch của mình..

"Em ổn. Cảm ơn." Rồi cô mau chóng trượt cái thứ cứng đầu cứng cổ qua đôi giày, cẩn thận kéo căng rồi thắt chặt những sợi dây da để đảm bảo nó vừa khít. "Đó." Cô ngước nhìn Michael, người đang quan sát cô chăm chú, ánh mắt anh hiển hiện điều gì đó rất kỳ lạ và không thể nhận biết được. "Hoàn hảo."

Thế là anh đứng dậy, chìa tay xuống để giúp cô đứng lên. "Ít ra hãy để tôi làm việc này, Penelope.", anh thầm thì, và cô không thể cưỡng lại lời nói dịu dàng ấy.

Cô đặt hai tay mình vào đôi tay anh.

Anh đỡ cô đứng thẳng dậy và giữ chặt cô trong lúc cô lấy lại thăng bằng trên những lưỡi trượt. "Nếu tôi nhớ chính xác thì em chẳng bao giờ đi trên mấy cái lưỡi trượt giỏi như lúc trượt trên chúng."

Cô chớp chớp mắt nhìn lên anh và suýt ngã lộn nhào chỉ vì cử động đó. Cô nắm chặt cánh tay anh một cách thận trọng trong khi lấy lại thăng bằng. "Anh nói mình không nhớ mà."

"Không", anh nói nhỏ nhẹ, giúp cô trượt xuống dốc đồi và tới hồ. "Là em nói tôi không nhớ gì."

"Thế nhưng anh có nhớ."

Một bên khóe miệng anh khẽ nhấc lên thành nụ cười buồn bã. "Em sẽ kinh ngạc bởi tất cả những thứ tôi nhớ cho xem."

Có cái gì đó trong điều anh nói, những lời nhẹ nhàng thật xa lạ đối với anh, và cô không thể không dấy lên nỗi ngờ vực. "Tại sao anh lại cư xử thế này?" Cô cau mày. "Một dịp may khác để chứng tỏ cuộc hôn nhân của chúng ta phát sinh từ tình yêu sao?"

Cái nhìn long lanh của anh ánh lên điều gì đó rồi biến mất ngay. "Chứng minh ở bất cứ dịp nào", anh nói nhỏ nhẹ trước khi ngoảnh mặt đi. Cô dõi theo hướng nhìn của anh tới Pippa và Olivia đang tay trong tay, giúp nhau trượt đến phía mặt băng. Nhân bất cứ dịp nào để kết đôi cho các em gái cô.

"Em nên tới đó cùng chúng", cô nói, ngẩng mặt lên nhìn anh, gặp ngay đôi mắt nâu lục nhạt đẹp đẽ của anh. Chỉ khi đó cô mới nhận thấy anh đang quan sát mình thế nào, cũng như con đường đồi dốc thoai thoải khiến mắt cô gần như ngang tầm với anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!