Chương 14: (Vô Đề)

M thân mến

Em vừa nghe về Langford – kẻ tàn ác khó ưa và việc ông ta đã làm. Thật hung bạo, đương nhiên là vậy. Không ai chịu tin ông ta có thể đáng ghét đến thế

- không ai ngoài Tommy và em. Về phần Tommy… anh ấy vẫn đi tìm ngài suốt từ suốt lúc đó. Em cầu nguyện anh ấy sẽ tìm thấy ngài.

Sớm tìm được.

Mãi mãi – P

Trang viên Needham, tháng Hai, 1821

Thư không được gửi

Cú móc ngang bằng tay trái của Temple quá hiểm và thỏa lòng.

Và đích đáng.

Nó đấm trúng quay hàm Bourne, đập đầu anh bật ngửa ra sau, khiến anh chệnh choạng ngả nghiệng vào một cột gỗ ở bên rìa góc võ đài quyền anh trong tầng hầm của Thiên Thần. Bourne kịp xoay xở để không lao vào nó trước khi ngã xuống sàn đấu phủ toàn mùn cưa, mắt anh gặp ngay ánh nhìn của Chase phía trên dây thừng trên cùng bao quanh võ đài, sau đó anh bấu vào dây mà gắng gượng đứng dậy, quay lại đối mặt với người bạn tập luyện đấm bốc cùng mình.

Temple đang nhún nhảy từ chân này sang chân kia khi Bourne tiến tới. "Cậu là một thằng xuẩn ngốc."

Bourne không thèm đến xỉa tới điều Temple nói và sự thật trong lời lẽ ấy, mà chỉ tung ra cú đấm có thể đốn ngã một cây gỗ sồi.

Temple lanh lẹ cúi người xuống né đòn và làm động tác giả đấm hướng khác trước khi toét miệng cười tươi. "Cậu là một tên đại ngốc, và cậu đang lụt nghề. Có lẽ cũng lụt nghề với các quý cô luôn chăng?"

Bourne liền mau chóng giáng một quả đấm vào má Temple, đắc ý với tiếng nắm đấm va vào thịt. "Giờ thì cậu có gì để nói về ngón nghề của tôi nào?"

"Cú đấm khá tốt", Temple bình luận bằng nụ cười toe toét, ngoặt sang trái, tránh khỏi cú đánh thứ hai của Bourne. "Nhưng vợ cậu đã về nhà với Cross, cho nên tôi không thể bình luận gì về chuyện đó cả."

Bourne chửi thề và đuổi theo người bạn có thân hình cao hơn mình khoảng vài phân và bề ngang to hơn khoảng mười lăm centimet, nhưng bù lại, anh hơn Temple ở tốc độ, sự nhanh nhẹn, và tối nay, là ý chí quyết tâm tuyệt đối.

Anh không ngần ngại mà tấn công bằng những cú đấm được bao bọc trong một khúc vải lanh, háo hức muốn đánh trúng thân hình trần trụi của anh chàng bự con hơn. Đầu tiên là cú đánh trái, rồi đấm phải. Các động tác bị ngắt quãng bởi những tiếng gầm gừ ngắn trong cổ họng của Temple trước khi anh chàng to lớn này nhảy ra chỗ khác.

"Đừng có trêu chọc cậu ta, Temple", Chase nói từ phía bên kia võ đài, đang sắp xếp và xem qua một chồng giấy tờ, chỉ phần nào chú ý tới hai người bạn đang tập luyện. "Cậu ấy đã có một buổi tối đủ khó tin lắm rồi."

Có trời biết rõ điều đó vô cùng chính xác.

Anh đã để cô về nhà. Đó là việc khó khăn nhất mà anh từng làm.

Bưởi vì điều anh thực sự muốn thực hiện lúc ấy là làm tình với cô trên sàn căn phòng lớn của các chủ nhân, với ánh sáng từ bên kia tấm kính màu phủ ngập người cô trong vô số sắc màu. Anh muốn chứng minh rằng mình chưa hề có ý định không trân trọng cô, dù chỉ một lần.

Quả thật, cái ý nghĩ về việc mình đã không trân trọng cô khiến anh cảm thấy mình như đủ loại những kẻ ngu ngốc.

Cú đấm thẳng hoàn hảo bằng tay phải của Temple ra đòn trúng quai hàm Bourne, khiến anh choáng váng mặt mày.

"Tại sao không chạy theo cô ấy?", Temple hỏi, gập người xuống tránh những cú đánh của Bourne và đứng lên giáng nhanh một quả vào ngực anh. "Đưa cô ấy lên giường. Chuyện đó thường khiến bọn họ cảm thấy tốt hơn, không phải sao?"

Bourne không thể nói cho bạn mình biết rằng chính việc đưa vợ mình lên giường đã đẩy anh vào tình thế khó xử này. "Khi nào cậu tìm được cho mình một người vợ thì hãy đưa ra tất cả lời khuyên cậu thích nhé."

"Tới lúc đó thì tôi không cần phải làm thế. Khi ấy cậu đã đuổi cô vợ của mình đi luôn rồi." Anh ta vội di chuyển để né đòn. "Tôi thích cô gái này."

Buồn thay, vì Michael cũng vậy. "Cậu còn chưa quen biết cô ấy nữa mà."

"Đâu cần phải thế." Đòn móc phải của Bourne có thể hạ nốc ao một kẻ kém cỏi hơn, nhưng cú đấm chẳng ảnh hưởng gì tới Temple. Quả là đáng tiếc. Anh ta đơn giản chỉ tiếp tục lấn tới. "Bất kỳ người nào khiến cậu nổi khùng rõ rệt như cách cô ấy làm đều xứng đáng được tôi ngưỡng mộ. Chỉ riêng vai trò tham gia vào trò tiêu khiển tối nay thôi mà cô ấy đã giành được lòng trung thành của tôi rồi.

Và tôi cho là khi Cross trở về, cậu ta sẽ gần như phải lòng cô ấy cho xem."

Lời nói có ý kích động, và đúng thế thật. Bourne phát ra một tiếng gầm gừ trong lúc lao đến tấn công Temple, nhưng anh cản được hai quả đấm tới tấp trước khi lãnh một cú thúc mạnh vào bụng. Bourne chửi thề, và nghiêng người tới đẩy mạnh anh chàng kia, hơi thở của anh trở nên gấp gáp, mồ hôi mau chóng vã ra trong một giây, hai giây. Năm giây. Cuối cùng, Temple giật lùi lại, và trước khi Bourne có cơ hội di chuyển, anh chàng to lớn hơn bất thình lình đấm hích mạnh một cái, hai cái, khiến Bourne loạng choạng ngã vào vành đai dây thừng, máu mũi trào ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!