M thân mến
Ái chà, hôm nay Hầu tước Phu nhân Needham và Dolby thực sự rất ư là tự hào. Em đã ra mắt xã hội lần đầu tiên, được đưa vào triều đình yết kiến, được tặng voucher đến câu lạc bộ Almack"s cũng như mọi nơi khác, và hoàn toàn chắc chắn rằng em là một thành công vang dội.
Chuyện này mới không biết bất ngờ gì, bởi vì em đã chính thức ở trong trung tâm mai mối gần hai tuần rồi mà vẫn chưa có lấy một cuộc trò chuyện nào thú vị hết. Không một lần nào, ngài tin nổi không? Mẹ em đang cầu một công tước, làm như có sẵn cả đống công tước trẻ, hội tụ đủ điều kiện để kết hôn ở gần kề không bằng.
Em xin thú nhận mình đã hy vọng có thể gặp ngài tại một buổi dạ vũ, một buổi tiệc tối hoặc một số sự kiện tuần này, nhưng ngài đã mất tích, và tất cả những gì em còn là giấy viết.
Cái tên gọi thích hợp ghê. Quả đúng là kẻ ngốc mà[1]
[1] Giấy viết hoặc giấy in khổ to (330 x 200 mm) có tên tiếng Anh là "foolscap", trong từ này có chữ "fool" mang nghĩa "kẻ ngốc".
Chưa ký tên
Dinh thự Dolby, Tháng Ba, 1820
Thư không được gửi
Thiên Thần Sa Ngã thật nguy nga tráng lệ.
Penelope chưa từng trông thấy thứ gì lộng lẫy như nơi đây, cái chỗ sang trọng, phi thường này, tràn ngập ánh nến và màu sắc, chen chúc nào những người hét ra các khoản tiền cược khủng thái quá và cười lăn lộn, nào những người hôn vào xúc xắc và nguyền rủa vận rủi của mình.
Cô đã kín đáo thông báo sự có mặt của mình, không muốn tiết lộ danh tính nhưng biết rõ, nếu không nói tên mình cho những người canh gác, cô sẽ không được phép đi vào. Mắt họ đã mở to kinh ngạc khi cô tiết lộ danh tính, nêu tên chồng mình và chần chừ trong bóng tối nơi lối vào, đợi họ quyết định xem có tin được cô hay không.
Một trong số những người đàn ông cao to toét miệng cười và gõ hai tiếng lên cánh cửa bên trong dẫn vào câu lạc bộ, bằng một nắm tay có kích cỡ như đùi lợn, cửa chỉ mở ra he hé. "Phu nhân của Bourne. Tốt nhất nên để cô ấy vào."
Phu nhân của Bourne.
Một luồng nhận thức chợt rung lên trong Penelope trước cách diễn tả đó
- cụm từ cô không muốn nhưng vẫn không thể cưỡng lại. Cụm từ cô định dùng làm lợi thế tuyệt đối cho bản thân tối nay khi mắng chồng mình một trận ra trò.
Nhưng rồi cánh cửa mở toang, làm hiện ra một cuộc vui chơi hội hè đầy ắp hoạt động và âm thanh, Penelope quên mất mục đích trước mắt.
Cô kéo áo choàng quấn chặt quanh mình, biết ơn lời khuyên của Worth, và mũ trùm đầu quá rộng đã bao phủ cô trong bóng tối khi quan sát những người xung quanh phân vân với các lá bài của họ, theo dấu quả bóng nhỏ bằng ngà trong bánh xe rulet, theo dõi viên xúc xắc chạy dọc khắp tấm vải nỉ xanh lá, hoa lệ, khi nó được đổ lăn lóc theo chiều hướng của số mệnh.
Đó là cuộc phiêu lưu trái đạo đức nhất, thuần túy nhất.
Và cô yêu mọi thứ về nó.
Thảo nào Michael dành rất nhiều thời gian ở chỗ này. Đây là nữ thần của anh, mỹ nhân với mái tóc đen nhánh. Và cô không thể trách anh được. Đây là một cô nhân tình thật lộng lẫy.
Những người đàn ông trong chiếc áo choàng đen, đơn sơ với cà vạt được ủi phẳng phiu, những người hầu đi lại khắp sòng bạc với những cái khay chất đầy rượu scotch và brandy, còn những người đàn bà thì mặc áo nịt bó sát, phơi bày áo lót bên trong, cái sau càng lúc càng rực rỡ hơn cái trước. Họ đánh phấn, thoa son, chải chuốt, tóc được tạo kiểu và nhuộm màu. Và Penelope muốn được là họ. Chỉ trong một giây phút ngắn ngủi, để tận hưởng cảm giác nắm vận may trong tay là thế nào.
Để được ném xúc xắc và biết được cảm giác hồi hộp kích động khi trải nghiệm cuộc phiêu lưu kỳ thú.
Nhưng chính tấm kính màu đồ sộ tuyệt đẹp trên tường mới làm cô nín thở. Một bức chân dung hoàn mỹ, tuyệt vời của Lucifer, dây xích ở mắt cá quấn hai vòng quanh chân trước khi kéo lê vị thần xuống vực thẳm, cây vương trượng bị bẻ gãy làm đôi vẫn nắm chặt trong một bàn tay, tay còn lại giữ chặt chiếc vương miện. Thiên sứ khổng lồ ngã ập xuống, đôi cánh không thể giữ cho y tiếp tục bay, rồi y bổ nhào xuống dàn hỏa bừng bừng của âm ti.
Bức tranh đẹp đến kỳ lạ
- cách bố trí phông nền thật hoàn hảo đối với hang ổ của những thói xấu xa vô đạo đức này.
Cô cứ cúi đầu xuống và di chuyển vào đám đông, yêu thích việc những thân thể xê dịch cô qua cả đống người. Cô để họ dẫn đường cho mình, tự nhủ sẽ dừng chân ở bàn đầu tiên dọc theo lối đi.
Đó là bàn chơi rulet, và tim cô muốn nhảy tót khỏi lồng ngực trong cảm giác hỗn độn giữa biết ơn và phấn khích. Cô biết trò này. Biết luật chơi. Biết đây thuần túy là canh bạc may rủi không kiểm soát được. Và cô muốn thử vận may của mình.
Vì đột nhiên cô đang cảm thấy thực sự rất may mắn.
Cô gặp ánh mắt của người hồ lì[2], anh ta nhướng một bên lông mày và huơ cái cào tiền dài ngoẵng phía trên mặt bàn. "Thưa các quý ông… quý cô", ngữ điệu của anh ta nghiêm nghị, "xin hãy đặt cược".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!