Chương 12: (Vô Đề)

M thân mến

Tommy về nhà dịp lễ Tổng lãnh Thiên thần Michael và tụi em tổ chức ăn mừng rất tưng bừng, mặc dù hoàn toàn vắng bóng Michael của tụi em. Tuy nhiên, tụi em vẫn kiên quyết đến cùng, đi hái những quả mâm xôi còn xót lại trên cành và ăn chúng cho đến khi ngã bệnh, như mỗi dịp truyền thống. Hàm răng của tụi em hoàn toàn ngả màu xanh biển xam xám, rất ư là rắc rối trong khi đang ăn – ngài chắc hẳn sẽ tự hào cho xem.

Có lẽ tụi em sẽ gặp ngài vào Giáng sinh năm nay? Lễ hội Thánh Stephen ở Coldharbour thực sự đang trở thành một buổi tiệc liên hoan thượng hạng đấy.

Tụi em đều đang nghĩ về ngài, và nhớ ngài rất nhiều.

Mãi mãi – P

Trang viên Needham, tháng Chín, 1818

***

Không hồi âm

Cô yêu cầu anh đừng chạm vào cô, và anh đã chấp nhận yêu cầu.

Tiến thêm một bước xa hơn nữa.

Anh đã bỏ cô lại hoàn toàn trơ trọi

Anh đã bỏ cô lại một mình tối hôm ấy, khi đưa cô trở về Ngôi Nhà Hỏa Ngục và ngay lập tức rời đi, không nói một lời, đến nơi nào đó mà những ông chồng hay lui tới, nhưng không phải cùng với các bà vợ.

Và lần nữa vào đêm hôm sau, khi cô dùng bữa tối trong phòng ăn rộng lớn, trống vắng, dưới sự theo dõi đầy cảnh giác của vài người hầu cửa còn quá trẻ, chẳng ăn khớp với nhau. Cô đang dần quen với họ, ít ra là vậy, và rất tự hào về bản thân vì đã không đỏ mặt trong suốt bữa ăn.

Và lần nữa vào đêm tiếp theo, khi cô đứng tại cửa sổ phòng ngủ như một con ngốc, dõi mắt theo chiếc xe ngựa của anh chầm chậm lăn bánh đi mất cứ như bị buộc dây. Như thể nếu cô dõi theo đủ lâu thì anh sẽ quay lại.

Và anh sẽ cho cô cuộc hôn nhân cô hằng muốn.

"Không nhìn ra cửa sổ nữa", cô thề với lòng mình, xoay người khỏi con đường tối tăm lạnh lẽo và băng qua căn phòng, đến chỗ chậu rửa rồi nhúng ngập hai bàn tay vào trong, nhìn dòng nước mát lạnh xao động và khiến chúng tái nhợt đi dưới mặt nước. "Không nhìn ra cửa sổ nữa", cô lặp lại nho nhỏ, vừa lúc nghe thấy tiếng thắng xe dừng lại bên ngoài ngôi nhà, mặc kệ nhịp tim đập ngày một nhanh và sức hút của tấm kính cửa sổ.

Thay vào đó, cô lau khô tay một cách điềm tĩnh đến ấn tượng và di chuyển tới cánh cửa nối liền phòng ngủ của Michael với phòng ngủ của cô, áp tai vào mảnh gỗ mát mẻ để lắng nghe tiếng anh đi vào phòng bên kia.

Sau vài phút dài dằng dặc không mang lại điều gì cho cô ngoài việc bị trẹo cổ khá khó chịu, cơn tò mò đã thắng thế. Cô đi tới cửa phòng ngủ để lẻn ra ngoài hành lang và xem thử có phải chồng mình đã thực sự về nhà hay không.

Cô mở cửa đánh cạch một tiếng, hé ra chưa đầy hai phân, để dòm vào hành lang.

Và hóa ra lại đối mặt với bà Worth.

Cô khẽ giật nảy người và đóng sầm cánh cửa, tim đập thình thịch, trước khi nhận ra mình vừa xử sự như một thằng hề trước mặt nữ quản gia đáng lo ngại của chồng mình.

Hít vào một hơi thật sâu, cô mở cửa với nụ cười rộng tới mang tai. "Bà Worth, chị làm ta giật cả mình."

Nữ quản gia cúi đầu. "Phu nhân có khách đến thăm ạ."

Penelope vội nhíu mày. "Khách đến thăm ư?" Đã quá 11 giờ rồi.

Nữ quản gia chìa ra một tấm danh thiếp. "Ngài ấy nói việc rất quan trọng ạ."

Ngài ấy.

Penelope nhận lấy tấm danh thiếp.

Tommy.

Nỗi vui mừng nhảy múa khắp người cô. Anh là người đầu tiên đến thăm cô tại ngôi nhà to lớn, trống rỗng này – ngay cả mẹ cô còn không tới, mà chỉ gửi tin nhắn rằng bà sẽ đến chơi khi bông hoa hồng mới cưới nở rộ.

Mẹ cô không hề biết rằng, những bông hoa như thế thậm chí chưa bao giờ mang hàm ý là hoa hồng cả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!