Chương 11: (Vô Đề)

M thân mến

Tommy nói anh ấy thấy ngài trong thành phố hồi đầu kỳ nghỉ, nhưng mà ngài hầu như không có thời gian nói chuyện với anh ấy. Em rất tiếc vì điều đó, anh ấy cũng vậy.

Pippa vừa nhận nuôi một con chó ba chân, và (nghe có vẻ dở hơi) khi em nhìn cậu chàng nô đùa nhảy nhót bên hồ, tật khập khiễng của nó làm em nhớ đến ngài. Không có ngài, Tommy và em là một con chó ba chân. Chúa ơi. Đây là lối nói ẩn dụ em đành phải viện tới khi không có ngài giúp em giữ mồm giữ miệng, tình hình dần trở nên tệ hại kinh khủng.

Đầy tuyệt vọng – P

Trang viên Needham, tháng Giêng, 1817

***

Không hồi âm

Vấn đề rắc rối với những lời dối trá là chúng khiến ta rất dễ tin tưởng.

Dẫu cho chính ta là người thốt ra những lời đó.

Có lẽ đặc biệt nếu chính ta là người thốt ra những lời đó

Ba ngày sau, Penelope và Michael là các vị khách quý tại buổi tiệc của Dinh thự Tottenham – một sự kiện cho họ cơ hội lý tưởng để kể về câu chuyện kết hôn vì tình yêu, được thêu dệt kỹ lưỡng cho một vài kẻ hay ngồi lê đôi mách to mồm nhất trong giới thượng lưu.

Những kẻ ngồi lê đôi mách ấy vô cùng háo hức được hành xử đúng với tiếng tăm của mình, nếu như cái cách bọn họ bám riết lấy từng chữ từng chữ của Penelope và Michael biểu hiện bất kỳ dấu hiệu nào.

Đó là chưa kể đến những ánh mắt dòm ngó.

Penelope không thể không trông thấy chúng… không thể khi họ bước vào Dinh thự Tottenham, sớm mấy phút, dù trước đó họ đã lên kế hoạch cẩn thận để không tới quá sớm hoặc quá trễ, chỉ có điều khi đến nơi, họ mới vỡ lẽ ra các khách mời còn lại đã trù tính kỹ hơn để đều tới sớm trước họ, hình như để bảo đảm sẽ không bỏ lỡ một giây phút ngắn ngủi nào về buổi gặp mặt đầu tiên với xã hội thượng lưu của Hầu tước Phu nhân và Hầu tước Bourne.

Cũng như cô đã không thể không nhận thấy những ánh nhìn khi Michael ân cần đặt bàn tay to lớn, ấm áp lên lưng cô, dìu cô vào phòng tiếp khách nơi các vị khách đang chờ bữa ăn được dọn lên. Bàn tay được đặt với góc độ cực chính xác, là một cặp hoàn hảo với nụ cười nồng nhiệt – nụ cười mà Penelope gần như không nhận ra, khiến cô phải khốn đốn để che giấu lòng khâm phục trước chiến lược của anh và vẻ thích thú không ngờ tới trước động tác nho nhỏ ấy.

Theo sau những ánh nhìn đó là âm thanh phành phạch của những chiếc quạt trong căn phòng quá mát mẻ, một loạt tạp âm thì thào xầm xì mà cô vờ như không nghe thấy, chỉ ngước lên nhìn chồng mình bằng ánh mắt và cô hy vọng là kiểu âu yếm thích hợp. Hẳn cô đã thành công, bởi vì anh đã cúi xuống gần cô và thì thầm khe khẽ vào tai cô, "Em đang làm rất xuất sắc", đưa một luồng cảm xúc vui thú ùa qua cô ngay khi cô thề sẽ kháng cự quyền hành chi phối mình của anh.

Cô tự trách mình vì đã có cảm giác trìu mến, ngọt ngào giả tạo ấy.

Cô tự nhắc bản thân nhớ rằng mình đã không gặp anh kể từ đêm tân hôn của họ

- rằng anh đã khẳng định rất rõ là bất cứ hành động tương tác nào từ người chồng đều mang tính hình thức, nhưng vào lúc đó, gò má cô lại ửng đỏ. Và thời khắc nhìn vào mắt anh là lúc cô đang tìm kiếm vẻ hài lòng tột cùng trong ánh mắt ấy. Anh lại cúi xuống gần hơn, "Cái đỏ mặt thẹn thùng này thật tuyệt đỉnh, cô bé ngây thơ nhỏ bé của tôi", lời nói càng thổi bùng ngọn lửa xúc cảm, ra chiều họ đang yêu nhau tha thiết và hoàn toàn tận tụy, dâng hiến cho nhau, trong khi ngược lại thì đúng hơn.

Tất nhiên họ bị tách ra lúc dùng bữa tối, và thử thách thực sự bắt đầu. Tử tước Tottenham hộ tống Penelope vào chỗ, cô bị kẹp giữa anh ta và Donovan West, chủ của hai tờ báo phổ biến nhất nước Anh. West là người khéo mồm khéo miệng với mái tóc vàng, anh ta dường như để ý được mọi thứ, bao gồm cả trạng thái bồn chồn lo lắng của Penelope.

Anh ta nói chỉ vừa đủ cho cô nghe, "Đừng để bọn họ có cơ hội xiên cô lên vỉ nướng. Họ sẽ làm rất nhanh. Và cô sẽ tiêu đời".

Anh ta đang ám chỉ đến đám phụ nữ.

Có sáu người phân tán rải rác quanh bàn, với những đôi môi mím lại và những cái liếc nhìn khinh khinh y như nhau. Cuộc trò chuyện của họ không quá trang trọng, được pha với một tông giọng khiến mỗi từ ngữ ra chiều có hai nghĩa khác nhau, cứ như tất cả đang tụ họp để cùng nói đùa, giễu cợt gì đó mà Michael và cô đều không hiểu cho lắm.

Penelope đáng ra sẽ rất bực mình vì chuyện này nếu như không phải cô đang phát điên với việc bản thân mình và Michael cũng có cả khối bí mật.

Gần đến cuối bữa ăn thì cuộc trò chuyện chĩa mũi dùi sang họ.

"Kể cho chúng tôi nghe nào, ngài Bourne." Câu nói của Nữ tử tước góa phụ Tottenham chầm chậm rỉ rả khắp bàn, quá ầm ĩ cho một việc riêng tư. "Chính xác thì làm sao ngài và Phu nhân Bourne đính hôn với nhau vậy? Ta rất yêu thích một cuộc hôn nhân vì tình yêu."

Dĩ nhiên là thế rồi. Các cuộc hôn nhân vì tình là loại gây xôn xao dư luận thú vị nhất mà.

Chỉ đứng thứ hai sau việc làm tổn hại một cách êm thấm mà thôi.

Penelope gạt ý nghĩ châm biếm ấy qua một bên khi cuộc nói chuyện nhỏ dần và ngưng hẳn, đám người họp chợ đó nhất mực im lặng, đợi câu trả lời từ Michael.

Ánh nhìn của anh lướt qua ánh mắt cô, ấm áp và nồng nàn. "Tôi thách bất kỳ ai dám dành ra hơn mười lăm phút bầu bạn với phu nhân của tôi mà khi tạm biệt lại không quý mến cô ấy." Lời nói gây sửng sốt – các thành viên cung cách đàng hoàng, mặt dày mày dạn của tầng lớp quý tộc không hề nói rõ những điều như thế, cho dù họ tin nó có thực đi chăng nữa, và đồng loạt đột ngột hít vào thành tiếng, nhấn mạnh vẻ thích thú và kinh ngạc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!