M thân mến,
Vẫn chưa nhận được bất kỳ hồi âm nào của ngài bằng tiếng Anh, em nghĩ không chừng ngài sẽ trả lời thư bằng những ngôn ngữ khác thay thế. Cảnh báo trước, sẽ có (chắc có lỗi sai) tiếng Latin sắp tới đây.
Écrivez, s"il vous plaît
Placet scribes
Bitte schreiben Sie
Scrivimi, per favore
Ysgrifennwch, os gwelwch yn dda
Xin thú thật, em đã nhờ một chị phụ bếp là dân xứ Wales giúp đỡ câu cuối, nhưng cảm xúc ẩn ý trong đó vẫn còn nguyên.
Làm ơn hồi âm đi mà
- P
Trang viên Needham, tháng Chín, 1816
***
Không hồi âm (bằng bất cứ ngôn ngữ nào).
Là người đồng sở hữu sòng bạc xa xỉ bậc nhất nước Anh, Bourne không lạ gì những cám dỗ. Anh là chuyên gia gây tội lỗi. Anh quen biết mật thiết với thói trụy lạc. Anh biết rõ về khả năng kéo căng của lớp vài nỉ dày màu xanh ngọc lục bảo chạy khắp một chiếc bàn chơi bi-a, anh hiểu rõ cách trái tim đập nhanh và mạnh trước tiếng kêu lóc cóc của quân xúc xắc ở trò hazard trong lòng bàn tay ai đó, anh biết rõ vách đứng mà một người chơi chệnh choạng trên bờ vực ấy khi đang chờ duy nhất một lá bài, để kiếm được hoặc đánh mất, cả một gia tài.
Nhưng trong cuộc đời mình chưa có lúc nào mà anh lại cảm thấy bị quyến rũ dữ dội như lúc này đây
- tiếng gọi mời đến vòng xoay tội lỗi và xấu xa vang lên văng cẳng khi anh quan sát cô vợ mới cưới đầy trong sáng của mình lăn lộn trên tấm ga giường bằng da lông thú, trong chiếc áo đầm ngủ rộng thùng thình bằng vải lanh.
Cơn thèm muốn chạy vọt qua anh, quá nhiều và mãnh liệt. Anh đấu tranh cố giữ mình không vươn tay xuống để xé toạc áo ngủ của cô làm hai, lột trần cô trước mắt anh, tay anh và miệng anh trong quãng thời gian còn lại của đêm nay.
Để khẳng định quyền sở hữu cô.
Cơn bực tức vẫn còn nấn ná, giờ lại được hòa lẫn đầy cuồng nhiệt với nỗi ham muốn khi cô chớp chớp mắt nhìn anh, chầm chậm và lờ đờ dưới ánh nên lập lòe. Dấu hiệu của nụ cười cô dành tặng khiến anh chỉ muốn cởi phăng quần áo và leo lên giường với cô, chà xát tấm ga giường da lông thú khắp làn da tinh khôi ấy, và chỉ cho cô thấy chính xác sự sa đọa có thể tuyệt vời như thế nào.
Cô lại chớp mắt, và anh căng người ra, chiếc quần được cắt may khéo léo bỗng chốc trở nên quá bó. "Micheal", cô thỏ thẻ, dấu hiệu đầy hài lòng trong giọng nói, khi phát hiện ra anh, khiến mọi việc tệ hơn nữa. "Đáng lẽ anh không nên ở đây chứ."
Ấy thế mà anh lại ở đây, như một con cáo phóng nhanh vào chuồng gà. "Em đang mong đợi ai khác à?" Lời nói thật khó nghe và cay nghiệt, ẩn chứa một ý nghĩa mà cô sẽ chẳng thể hiểu. "Đây vẫn là phòng ngủ của tôi phải không?"
Cô mỉm cười. "Anh cứ nói đùa. Dĩ nhiên là phải rồi."
"Vậy thì vì sao tôi sẽ không ở đây?"
Câu hỏi dường như làm cô lo ngại. Cô nhăn mũi. "Đáng lý ra anh nên ở chung với nữ thần của mình mới đúng." Cô nhắm mắt và lúc lắc rúc vào tấm lông thú cùng một tiếng ngân nho nhỏ khoái trá.
"Nữ thần của tôi."
"Ừm. Alice nói cho em biết anh không ngủ ở đây." Cô ráng sức ngồi dậy, miếng da lông thú và cái giường phủ đầy lông vũ làm cô khó cử động, còn Micheal nhìn mép chiếc áo ngủ của cô trượt xuống bầu ngực trần gợi cảm và tuyệt đẹp. "Anh lúc nào cũng im thin thít hết, Micheal. Anh đang tìm cách dọa dẫm em hả?"
Anh ép giọng mình trở nên điềm tĩnh. "Tôi dọa dẫm em sao?"
"Thỉnh thoảng. Nhưng không phải lúc này."
Cô bò về phía anh, quỳ trên giường trước mặt anh, một đầu gối đang kéo miếng vải căng ra, và Bourne thấy mình đang cầu mong cái áo ngủ của cô sẽ tụt xuống chút nữa... thêm nửa phân thôi. Vừa đủ để lộ ra một nhũ hoa hoàn hảo của cô.
Anh tống ý nghĩ đó ra khỏi đầu. Anh là người đàn ông ba mươi tuổi, chứ không phải cậu bé mười hai. Anh đã nhìn thấy rất nhiều bộ ngực trong suốt thời niên thiếu. Anh không cần phải ham muốn người vợ đang đong đưa trước mắt, và ra sức thử độ bền của chiếc áo ngủ đồng thời thử thách sự minh mẫn của mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!