Chương 2: (Vô Đề)

5

Thoắt cái, tôi đã trở thành một người đàn ông trai tráng khoẻ mạnh.

Còn ông nội thì đã già đến mức đạp không nổi xe ba gác nữa.

Ông thường hay cảm thán: "Tao mà không có mày, đến phế liệu cũng nhặt không nổi."

Tôi nói: "Ông biết là tốt rồi."

Tôi lợi hại lắm, đám thiếu niên nghịch ngợm cả một khu lớn gần đây đều trở thành đàn em của tôi.

Tôi cứ gọi là nhất hô bá ứng.

Chút phế liệu cỏn con, căn bản không làm khó được tôi.

Kiếm được tiền, tôi vẫn mua thịt, mua rượu cho ông.

Lần nào ông cũng vui sướng, vỗ vỗ mặt tôi nói: "Tiểu Gia, lão già này đúng là không uổng công nuôi mày."

"Đợi tao chết rồi, cái tên Cố Đại Gia này sẽ tặng cho mày."

"Mày chính là trụ cột của cái nhà này đấy."

Lúc nhỏ, tôi thấy cái nhà này lớn biết bao, lớn lên rồi, tôi lại thấy cái nhà này thật nhỏ bé.

Giống như, lúc nhỏ, tôi thấy ông nội rất cao lớn, lớn lên rồi, tôi lại thấy ông nội trở nên thật thấp bé.

Lại một mùa đông nữa, ông vừa uống rượu vừa nói: "Tao đang rầu đây, lỡ tao chết rồi, mày phải làm sao?"

"Ông nói chuyện gì tốt lành chút đi."

Ông không thèm đếm xỉa đến tôi, tự mình nói tiếp: "Mày thì không thân không thích."

"Thì cháu tiếp tục nhặt phế liệu thôi."

Tôi nói với ông: "Ông đừng lo chuyện hậu sự của mình, đợi ông chết rồi, cháu gọi hết anh em của cháu đến, tất cả đều làm con hiền cháu thảo cho ông, cháu sẽ tổ chức cho ông một đám tang siêu long trọng, để ông được chôn cất thật huy hoàng."

Ông chỉ cười lắc đầu, vẫn nhấm nháp rượu nói: "Mày cũng không cần lo, tao thấy tao tạm thời cũng chưa chết được đâu."

Nhưng ngay ngày hôm sau, ông đã mất.

6

Chỉ một lần này duy nhất, tôi không đi cùng ông ra ngoài thu phế liệu, ông đã chết.

Tôi đã nói với ông bao nhiêu lần, ông đạp không nổi xe ba gác nữa, nhưng ông không tin.

Ở một con dốc, cả người ông đã đứng bật dậy, nhưng chiếc xe vẫn không hề nhúc nhích.

Một chiếc xe sang trọng đâm thẳng vào xe ông, khiến ông bay ra ngoài.

Đợi ông rơi mạnh xuống đất, xe của Lăng Sĩ Kỳ lại lùi về, kéo lê thân thể đã bầy nhầy máu thịt của ông thêm mấy chục mét.

Khi xe cứu thương đến, cơ thể ông nội đã nát bét.

Ngay cả quy trình cấp cứu cũng không cần dùng đến.

Nhân viên cứu hộ phải dùng xẻng mới có thể nhặt từng chút thi thể lên khỏi mặt đất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!