- --o0o---
Đi ra khỏi nơi ở của hai huynh muội nhà Tiêu gia, Xuân Đức một mình lang thang khắp nơi một cách không có chủ đích, sau cuộc trò chuyện cùng với Vô Địch và Lão Hắc hắn bắt đầu tự lên một kế hoạch thâu tóm, ăn mòn các thế lực khổng lồ nơi đây.
Sau khi đã luyện xong "Tam thức linh hồn
- Hư Tình Giả Ý" hắn có khả năng thao túng tất cả những kẻ bị trúng chiêu, làm cho đám người kia tin phục và làm theo những gì mà hắn muốn, mặc dù yêu cầu kia rất điên khùng đi chăng nữa.
Có điều thần thông này hạn chế rất lớn về mặt tiêu hao, không những tiêu hao linh hồn bản nguyên còn tiêu hao cả sinh mệnh bản nguyên. Dùng quá nhiều có thể khiến cho hắn linh hồn bị thương, sinh mệnh khô cạn. Vì thế lúc hắn lựa chọn mục tiêu ra tay phải cân nhắc thật cẩn thận, không thể loạn ra tay.
Nhưng mà dù có nắm chọn mấy siêu cấp thế gia nơi đây, hắn cũng không thể nắm trong tay Diệu Linh Thánh Tông, dù sao nơi này vẫn có ba tên tôn giả tọa trấn.
Suy đi tính lại Xuân Đức đột nhiên cảm thấy thực lực bản thân vẫn là thực tế nhất, nếu hắn mà có thực lực chí tôn thì đâu cần phải sợ hãi cái gì, có điều nói thì dễ hơn làm, đâu phải ai muốn thành tựu chí tôn thì thành tựu đâu, ngay cả Tinh Đế Cảnh thôi cũng là trong hàng tỷ tỷ tỷ tỷ tỷ tu sĩ mới sinh ra được vài trăm triệu người như thế, lại từ mấy trăm triệu người như vậy mới may mắn sinh ra được ba tên chí tôn sơ giai, tỉ lệ 3/hàng tỷ, một cái tỷ lệ nghỉ thôi đã khiến người ta nản lòng rồi.
Càng nghĩ càng cảm thấy đau đầu, càng nghĩ càng cảm thấy bản thân nhỏ yếu vô lực, nhìn như rất mạnh nhưng trên thực tế hắn hiện tại cũng chỉ là một con kiến, một con kiến càng to hơn đồng bọn xung quanh một chút, bị người ta khẽ niết liền chết.
Thở dài, hắn đột nhiên cảm thấy cuộc sống thật mệt mỏi quá, lúc này hắn bỗng nhiên lại nhớ tới mấy đứa em gái, nếu như có thể, hắn muốn mang tất cả mọi người trốn đi, sống ở một nơi nào đó, vui vẻ hết quãng đời còn lại. Có điều hắn không thể, không thể làm như vậy à, nếu hắn làm như vậy có lẽ là sung sướng nhất thời nhưng chờ đợi hắn chính là cái chết, một cái chết rất thảm.
Tiếp tục thở dài, hắn ngửa đầu nhìn lên bầu trời u ám phía trên, hắn cảm thấy tương lai của hắn cũng không khác gì bầu trời bên trên cả. U ám, tối tăm, mù mịt không thấy ánh sáng.
- --o0o---
Thời gian qua nhanh, Xuân Đức cứ như vậy bước đi một cách vô thức, đợi tới lúc hắn chú ý đến cảnh tượng xung quanh thì phát hiện bản thân lại đi tới " Sinh Tử Chiến Đài".
" Ồ, đi lung tung một hồi vậy mà lại tới nơi đây."
--- Xuân Đức thì thào tự nói.
Suy nghĩ một chút Xuân Đức liền tiến vào bên trong, có lẽ hiện tại cũng đã là ban đêm nên nơi này cũng không có lấy một người, thường mọi người giờ này đều ở nhà tu luyện cả rồi.
Xuân Đức đi vào nơi đây nhìn quanh một chút, sau đó đi tới trước mặt tên đạo sư lần trước đăng ký hình thức chiến đấu cho hắn. Ở nơi đây cũng chỉ còn có mình hắn ngoài ra cũng không còn người nào khác làm công việc đăng ký.
" Xin chào, ta lại tới làm phiền."
Trung niên bạch y vốn đang dựa ghế mà ngủ, nghe được Xuân Đức nói chuyện thì mở mắt ra, khi thấy Xuân Đức thì hắn kinh ngạc nói:
" Ồ, làm sao lại là tiểu tử ngươi, tiểu tử ngươi khi nào thì quay trở lại?"
Cười cười, Xuân Đức nói:
" Đi ra ngoài dạo chơi một chút, lạc đường nên bây giờ mới quay trở lại, mà không biết tiền bối tên gì?"
Trung niên kia nghe Xuân Đức hỏi tên mình thì cười nói:
" Ta tên Nam Kha, còn tiểu tử ngươi tên Vô Tà đúng không?"
Xuân Đức gật gật đầu tỏ vẻ đúng là như vậy. Nam Kha thấy thế thì cười nói:
" Nói đến hai chúng ta cũng là có quan hệ đây, ta cũng thuộc chiến đường nhưng mà chỉ là thành viên ngoại biên, so với ngươi người trẻ tuổi này địa vị còn thấp hơn không biết bao nhiêu lần. Ha ha."
Nghe Nam Kha nói vậy thì Xuân Đức lắc đầu nói:
" Cái gì mà địa vị hay không địa vị ta cũng không quan tâm, ta chỉ muốn thực lực bản thân tăng lên mà thôi, còn những cái khác không liên quan tới ta. Mà thôi, thời gian cũng không sớm Nam Kha tiền bối có cái gì kiến nghị hay thì chỉ cho ta."
Nam Kha nghe thế thì cười lớn nói:
" Tốt, tốt, không hổ là người của chiến đường. Cái này là tinh thần mà người chiến đường của chúng ta nên có, thực lực bản thân mới là quan trọng nhất, một khi có thực lực rồi thì cái gì địa vị còn không phải muốn liền có."
Nam Kha cười lớn, tiếng cười của hắn quanh quẩn nơi đây, sau khi cười một hồi thì hắn mới nói tiếp:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!