Giản Mạn Thanh theo Tần Di đi cầu phúc, dùng cơm tối ở chùa rồi dẫn nha hoàn trở về sương phòng mình sẽ ở lại qua đêm tại chùa.
"Trong núi nhiều muỗi, nô tỳ đã lấy thảo dược xông khắp phòng một lần, chắc sẽ còn vươn lại một chút mùi." Nha hoàn bước tới trước cửa rồi ngừng lại.
Giản Mạn Thanh hơi gật đầu: "Đã biết."
Ánh đèn lồng mông lung chiếu xuống, khuôn mặt nàng lộ ra nét thanh lãnh.
Nha hoàn nhìn nàng, không tự giác mà bật cười: "Mấy hôm nay phu nhân nhà chúng ta và phu nhân phủ Chu Quốc Công trò chuyện với nhau rất vui vẻ, chắc không bao lâu nữa là có thể giúp ngài định hôn sự rồi. Nếu vậy thì là đại hỉ sự đó nha, tiểu thư phải vui vẻ lên một chút mới được."
Giản Mạn Thanh nhìn nha hoàn một cái, xoay người bước vào trong phòng, đóng cửa lại.
Nhìn cánh cửa sương phòng đã khép, nha hoàn buông một tiếng thở dài. Tiểu thư nhà nàng dung mạo, tài hoa đều hội tụ đầy đủ, chỉ là tính tình ngài ấy quá mức lạnh lùng, thấy được hỉ sự như vậy ở trước mắt mà cũng chẳng vui vẻ hơn tẹo nào.
Sau khi Giản Mạn Thanh trở về phòng, liền ngồi cạnh bàn một lúc lâu mới thoáng thấy buồn ngủ. Nàng rũ mắt định cởi bỏ y phục nhưng tay vừa động một cái, thì hai cánh cửa sổ đang đóng chặt chợt phát ra tiếng động. Giản Mạn Thanh nhíu mày, nhưng cũng không mấy để ý.
Sương phòng nàng ở nằm tại một vị trí đơn độc, hẻo lảnh trong chùa, không có ai sẽ vì đi nhầm hoặc đi tản bộ mà dạo bước tới tận cái xó xỉnh này. Tiếng động ban nãy cũng chỉ là tiếng động nhỏ, có lẽ là mèo hoang từ nơi nào đó chạy ngang qua rồi chạm vào. Nghĩ như vậy, Giản Mạn Thanh liền tiếp tục cởi bỏ đai lưng. Vừa mới vứt đai lưng lên bàn, từ phía sau lưng nàng chợt truyền tới một tiếng động nhỏ.
Trong lòng nàng bỗng nổi lên một cỗ dự cảm không tốt, còn chưa kịp quay đầu lại, một cỗ khí lạnh sắc bén đã kề vào cổ nàng.
"Mạo phạm cô nương rồi, cho ta mượn chỗ trốn một lát." Giọng nói của nam nhân kia vô cùng thản nhiên, hoàn toàn không nghe ra ý tứ mạo phạm gì.
Đầu ngón tay Giản Mạn Thanh run lên, một lúc lâu sau mới duỗi tay cầm lấy đai lưng trên bàn trở về. Nam nhân kia cảm giác được nàng động đậy, đao kề cổ ngày càng gần, trực tiếp phạm một chút vào làn da mỏng manh nơi cổ của nàng.
Một cơn đau nhói truyền tới, Giản Mạn Thanh hít sâu một hơi: "Ta chỉ muốn chỉnh trang cho đàng hoàng lại thôi."
Nam nhân kia ngừng một lát, bấy giờ mới rút thanh đao kia lại một chút: "Xin mời."
Giản Mạn Thanh mím môi, cầm đai lưng lên, nhanh chóng sửa sang y phục. Lý Hoàn nhìn bóng dáng của nàng, còn chú ý thấy tay nàng đang phát run. Hắn có chút nghiền ngẫm, khoé môi hơi cong lên. Còn tưởng rằng nữ nhân này lá gan lớn lắm chứ, hoá ra cũng chỉ là giả vờ.
Giản Mạn Thanh chỉnh trang xong xuôi, bên ngoài chợt truyền đến tiếng đập cửa. Lý Hoàn thu mắt lại, đao trên tay lần nữa tăng thêm lực đạo.
"Ai đó?" Giản Mạn Thanh ra vẻ như không có chuyện gì cả.
Giọng nói của một tiểu sa di ngay lập tức vang lên bên ngoài: "Thí chủ, tiểu tăng là người tuần tra ban đêm. Lúc nãy có một tên trộm đã chạy về phía bên này, xin hỏi thí chủ có nhìn thấy hắn hay không?"
"Ta vẫn luôn nghỉ ngơi ở trong phòng, sao lại gặp phải tên trộm nào đó chứ?" Giản Mạn Thanh hỏi lại.
Tiểu sa di kia ngừng một lát: "Thí chủ chỉ là nữ tử bình thường, cho dù có ăn trộm tiến vào phòng e là cũng không biết được. Thí chủ có thể nào mở cửa để tiểu tăng vào kiểm tra qua một vòng hay không?"
"Ngươi muốn lục soát phòng của ta?" Giản Mạn Thanh nhíu mày.
Tiểu sa di vội nói: "Không dám, không dám, tất cả chỉ vì an toàn của thí chủ mà thôi."
Giản Mạn Thanh lập tức không biết phải trả lời thế nào. Tiểu sa di đợi một lát, nhất thời cũng nổi lên nghi ngờ: "Thí chủ, sao ngài không nói gì nữa vậy? Có phải là có gì bất ổn hay không?"
Giản Mạn Thanh mím môi, trong lúc giằng co, người phía sau lưng đột nhiên ôm lấy bả vai nàng, trực tiếp vác nàng lên giường.
Trong lòng Giản Mạn Thanh cả kinh, còn chưa kịp kêu cứu, Lý Hoàn đã chui vào trong chăn, không biết lấy từ đâu ra một thanh chuỷ thủ, dí vào sát eo Giản Mạn Thanh.
Khi tiểu sa di kia lao vào trong phòng, Giản Mạn Thanh đang bị ép bức ngồi ở mép giường. Tiểu sa di kia thấy nàng vẫn hoàn hảo không bị gì, lập tức ngẩn người.
"To gan, ngươi dám tự tiện xông vào sương phòng của một nữ khách vậy sao? Có tin là ta sẽ tố cáo ngươi với trụ trì của ngươi, trục xuất ngươi khỏi sơn môn hay không?" Giản Mạn Thanh đen mặt.
Tiểu sa di cười gượng một tiếng, nhưng lại không có vẻ gì là sợ hãi, ngược lại chỉ nói vỏn vẹn một câu 'quấy rầy rồi', sau đó cẩn thận tìm quanh phòng một vòng, không thu hoạch được gì, hắn liền cau mày quay trở lại chỗ cũ, lần nữa dời tầm mắt lên người Giản Mạn Thanh.
Giản Mạn Thanh ngước lên: "Thế nào? Ngay cả giường của ta cũng muốn lục soát luôn sao?"
"Tiểu tăng không dám. Đêm đã khuya, thí chủ nghỉ ngơi sớm đi." Nói xong, tiểu sa di kia dứt khoát rời khỏi phòng. Khi đi ra ngoài còn không quên đóng cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!