Giản Nam Nam có vấn đề.
Mắt thấy đã sắp tới kinh thành, nàng ta đột nhiên trở nên mất hồn mất vía, thường xuyên ngồi ngẩn người một mình, cho dù là lúc trò chuyện cùng người khác, cũng có vẻ mất tập trung. Lục Viễn mỗi lần nhìn thấy nàng như vậy, trong lòng liền nổi lên cảm giác bất an, nhưng sự bất an này cuối cùng là vì lý do gì thì chính hắn cũng không nắm được.
"Giản Nam Nam."
Thanh âm không vui của Lục Viễn vang lên bên tai, Giản Khinh Ngữ vội giật mình, nhìn về phía hắn: "Có chuyện gì vậy?"
"Những điều ta mới nói với nàng, có nghe rõ không?" Lục Viễn nhíu mày.
Giản Khinh Ngữ nuốt nước bọt, cười gượng: "Nghe rõ."
"Nhưng ta còn chưa nói cái gì cả." Lục Viễn ngước mắt lên.
Giản Khinh Ngữ: "... Thế à." Vậy mà lại bị hắn gạt.
Lục Viễn nhìn Chu Kỵ và Quý Dương đang loay hoay nhóm lửa, trực tiếp đứng dậy đi về phía rừng cây, Giản Khinh Ngữ thấy vậy trong lòng có hơi lo lắng, đang định giả vờ không nhìn thấy gì, thì đã nghe thấy hắn mở miệng cảnh cáo: "Lại đây."
Giản Khinh Ngữ bĩu môi, cuối cùng cũng không tình nguyện mà đi theo hắn. Quý Dương nhìn dáng vẻ nàng vùng vằng cọ tới cọ lui, nghi ngờ chọc chọc Chu Kỵ mấy cái: "Dạo này đại nhân cứ gọi Giản Nam Nam ra ngoài miết, ngươi đoán xem bọn họ nói gì với nhau nhỉ?"
"Ngươi bớt xía vào chuyện của phu thê người ta không được sao?" Chu Kỵ hỏi lại.
Quý Dương lập tức không vui: "Nói như ta thích xen vào chuyện của người khác lắm vậy, ta còn không phải là bởi vì sợ đại nhân bị mắc mưu của cô ta sao? Còn có, phu thê cái khỉ gió gì? Đại nhân có cho cô ta danh phận chưa? Muốn làm vợ đại nhân á, cô ta xứng à?"
"Giản cô nương là người của đại nhân, tới kinh thành chính là địa bàn của đại nhân, sao đại nhân lại có thể mắc mưu bị lừa cho được?" Chu Kỵ chẳng để trong lòng.
Quý Dương hừ nhẹ: "Ta nói, ngươi nhất định đã bị dáng vẻ bề ngoài của cô ta mê hoặc rồi. Chỉ đơn giản nhìn khuôn mặt kia của cô ta thôi, liền biết cô ta không phải dạng vừa gì, càng đừng nói đến cái tính tình khó ưa của cô ta."
"Chắc chỉ có mình ngươi thấy cô ấy khó ưa," Chu Kỵ bật cười, nói xong thấy Quý Dương vẫn định cãi lại, hắn liền giành trước một bước: "Thay vì bận tâm chuyện của bọn ho, chi bằng ngồi nghĩ xem ngươi định làm gì sau khi trở về kinh thành thì hơn."
"Còn có thể làm cái gì? Theo đám Lý Hoàn đi uống rượu một trận đã đời thôi," Quý Dương bĩu môi, rồi nhìn về phía Chu Kỵ, "Chẳng lẽ ngươi không định làm thế?"
"Đương nhiên không phải, đi ròng rã ba tháng trời rồi, chuyện ở chiếu ngục chắc đã tích lại thành một đống cần phải xử lý, sợ là ta không rảnh đi uống rượu với các ngươi đâu." Chu Kỵ nhớ tới sự vụ trong kinh thành liền thấy đau đầu.
Quý Dương nghe xong liền đồng tình vỗ vỗ vai hắn, đồng thời cũng thấy may mắn vì trước kia người bị phái đi chấp chưởng chiếu ngục không phải là mình. Cả hai vừa nói chuyện vừa nhóm lửa trong khi hai người Lục Viễn và Giản Khinh Ngữ thì đã sớm đi sâu vào bên trong rừng cây.
Mắt thấy con đường phía trước ngày càng gập ghềnh, Giản Khinh Ngữ chỉ đành gọi với tới người đi ở phía trước: "Bồi Chi, ta đi không được nữa rồi."
Lục Viễn bấy giờ mới ngừng lại, xoay người nhìn nàng: "Mấy hôm nay tại sao nàng cứ thất thần hoài vậy?"
"Hả? Có sao?" Giản Khinh Ngữ cười gượng một tiếng.
Lục Viễn yên lặng nhìn nàng, đôi mắt đen nhánh phảng phất như có thể nhìn thấu suy nghĩ của người khác. Giản Khinh Ngữ mạnh mẽ trấn tĩnh trở lại, nhếch môi cười cười: "Không có gì đâu, tại chàng suy nghĩ nhiều thôi."
"Giản Nam Nam, ta có nghĩ nhiều hay không, nàng chắc cũng rõ ràng." Lục Viễn nói, rồi chậm rãi bước về phía nàng.
Mỗi khi Giản Khinh Ngữ nghe thấy hắn gọi cả họ lẫn tên của mình, đều sẽ tự động nổi lên dự cảm không tốt. Bây giờ lại thấy hắn tiến về phía mình, trong lòng nàng càng thêm hoảng loạn, bất giác lui về sau hai bước, rồi không cẩn thận bị vấp, ngã ngồi xuống đất.
"Ui da..."
Nàng đau đến kêu lên một tiếng, rồi chợt cảm thấy gói thuốc trong lồng ngực dường như bị rơi ra, trong lòng lập tức hoảng loạn, khi muốn cúi xuống tìm, thì lại nhìn thấy đôi ủng có thêu họa tiết lưu vân xuất hiện trước mặt mình. Giản Khinh Ngữ cắn môi, ngẩng đầu nhìn Lục Viễn.
Lục Viễn mặt không cảm xúc, trong lòng thậm chí còn có chút bực bội: "Nàng rốt cuộc bị sao vậy?"
"Ta thật sự..."
"Giản Nam Nam," Lục Viễn ngắt lời nàng, "Ta không phải đang cầu xin nàng, nên tốt nhất là nàng nói ra hết sự thật cho ta nghe ngay lập tức."
Giản Khinh Ngữ lập tức không dám nói thêm câu nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!