Chương 92: (Vô Đề)

Giản Khinh Ngữ rắc rất nhiều ma phí tán, khi kim khâu đâm xuống, Lục Viễn không cảm thấy đau đớn chút nào. Chỉ là ngồi nhìn từng mũi khâu xiêu xiêu vẹo vẹo trên tay mình khiến hắn nhất thời không biết phải nói cái gì.

Sau khi Giản Khinh Ngữ khâu được hai mũi, liền bắt đầu ý thức được vết khâu có chút hở, nàng lập tức lo lắng để đổ mồ hôi hột: "Xin, xin lỗi, đây là lần đầu tiên ta khâu..."

"Mũi khâu... rất tốt," Lục Viễn nhìn sắc mặt tái nhợt của nàng, bình thản mở miệng: "Vết thương lúc trước nổi bọng nước, nếu khâu quá chặt, sẽ bị bí hơi, nàng làm vậy là đúng rồi."

"Thật không?" Giản Khinh Ngữ có hơi chần chừ.

Lục Viễn im lặng một lát, kiên định gật gật đầu, thấy nàng vẫn có vẻ không tin, hắn thế mà lại bổ sung thêm một câu: "Ta từng gặp qua rất nhiều đại phu, so với bọn họ, nàng khâu tốt hơn nhiều."

"Thật à?" Giản Khinh Ngữ thấy hơi nghi ngờ, nhưng nghĩ tới thân phận của hắn, lập tức bừng tỉnh, "A đúng rồi, chàng là tiêu sư, vào nam ra bắc nhiều như vậy chắc đã bị thương không ít lần."

Nghĩ thế, nàng càng thêm cao hứng: "Nói như chàng, vậy ta thật sự đã làm rất tốt."

Lục Viễn nhìn kim châm trong tay nàng: "Ừ, nên nàng khâu nhanh tay lên."

"Được!" Giản Khinh Ngữ vội đáp ứng, cúi đầu tập trung giúp hắn khâu vết thương.

Lục Viễn yên lặng nhìm chằm chằm từng mũi xuyên qua da thịt, cũng nhìn bảy tám vết chỉ xiêu xiêu vẹo vẹo đem vết thương kia mạnh mẽ khâu lại, so với lúc trước khi được khâu nhìn có vẻ uốn lượn dữ tợn hơn nhiều. Hắn lại ngó qua Giản Khinh Ngữ, thấy vẻ mặt nàng chuyên chú nghiêm túc, nhưng kết quả còn thua cả một đứa nhỏ ba tuổi. Một sự tương phản lớn như vậy, nhất thời khiến hắn cảm thấy thú vị.

Giản Khinh Ngữ thở phào nhẹ nhõm rồi ngước mặt lên, chợt thấy nụ cười treo trên khóe môi hắn, nàng có chút ngẩn người: "Chàng vui vẻ thế sao?"

"Không được à?" Lục Viễn hỏi lại.

Giản Khinh Ngữ: "..." Cũng không phải là không được, chỉ là bị khâu tới mức này mà còn có thể cười được, thì thật đúng là b**n th** mà.

Nàng nói thầm trong bụng, rồi chợt nghĩ ―― ở thời điểm này mà còn cười được thì xem ra y thuật của mình thật sự là rất tốt.

Mang theo sự tự tin, nàng nhanh chóng khâu cho tốt miệng vết thương kia, cuối cùng còn gúc chỉ lại rồi mới cúi đầu cắn đứt phần chỉ thừa. Môi nàng đột nhiên đưa tới gần, ngọn tóc mềm mại cùng với hơi thở ấm áp đồng thời cọ vào tay hắn, hầu kết Lục Viễn khẽ động, nàng vừa ngẩng đầu hắn liền hôn nàng.

"Ưm, không được... Chàng phải nghỉ ngơi!" Giản Khinh Ngữ vừa kháng nghị, vừa phải cẩn thận tránh đụng vào miệng vết thương của hắn.

Lục Viễn khàn giọng: "Đổ một chút mồ hôi cũng không tệ."

"Đổ mồ hôi cái gì! Trên tay chàng còn có thương tích đó!" Giản Khinh Ngữ quả thực không còn gì để nói.

Thế là Lục Viễn giật lấy cây châm trong tay nàng vứt đi, rồi lôi kéo cổ áo của nàng, bắt nàng nằm xuống: "Đêm nay lại vất vả cho nàng rồi."

Giản Khinh Ngữ: "..."

Lục Bồi Chi trước nay nói một là một hai là hai. Hắn đã nói muốn nàng vất cả, thì nàng chắc chắn sẽ vất vả. Cuối cùng, Giản Khinh Ngữ phải đỡ lấy thắt lưng, rồi ngã lăn ra giường. Nàng tuy cảm thấy mệt mỏi rã rời, nhưng vẫn đưa tay sờ sờ trán hắn: "Ừ... Không sốt."

"Có thể thấy đổ mồ hôi vẫn có chút tác dụng." Lục Viễn nhàn nhạt nói.

Giản Khinh Ngữ bĩu môi, nhắm mắt lại không thèm để ý tới hắn, nhưng chỉ trong nháy mắt, nàng chợt cảm thấy đầu gối lành lạnh, vội vàng trợn mắt, liền nhìn thấy Lục Viễn đang bôi thuốc mỡ lên đầu gối của nàng.

"... Chàng làm cái gì thế?" Vẻ mặt nàng khiếp sợ.

Lục Viễn nhíu mày: "Đỏ hết cả rồi."

Giản Khinh Ngữ ngẩn người, cúi đầu nhìn, liền thấy đầu gối của mình quả thực đỏ bừng. Mặt nàng lập tức nóng lên, hừ nhẹ một tiếng không thèm để ý tới hắn. Lục Viễn khóe môi cong cong, lại nhìn về phía vết sẹo trên mu bàn tay mình.

Đã lâu vậy rồi mà vẫn chưa cảm thấy đau, không phải là đã bị phế rồi chứ? Hắn mím môi, dùng cánh tay còn lành lặn ôm lấy Giản Khinh Ngữ, nhắm mắt lại cùng nàng chìm vào giấc ngủ.

Sáng sớm hôm sau, ngay khi tỉnh lại, chuyện thứ nhất Lục Viễn làm chính là xem xét miệng vết thương của mình. Lúc cảm nhận được từng cơn đau đớn từ vết thương truyền đến, hắn thế mà lại cảm thấy nhẹ nhõm ――

Vậy là không cần phải luyện đao bằng tay trái rồi.

Giản Khinh Ngữ hôm qua đã mệt muốn chết rồi, nên bây giờ vẫn chậm chạp chưa tỉnh lại, hắn liền đứng dậy trước một bước, giúp nàng đắp chăn lại rồi mới bước ra ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!