Chương 91: (Vô Đề)

Khi Giản Khinh Ngữ lần nữa tỉnh lại thì thấy mình đang ở trên xe ngựa, đầu còn đang gối trên chân Lục Viễn. Nàng mở mắt nhìn bốn phía một lát rồi mới từ từ ý thức được mình đang ở chỗ nào, tiếp đến, nàng chợt nhớ tới cái gì đó, đột nhiên ngồi bật dậy.

"Lúc nàng té xỉu, Quý Dương đã vào thành mua xe ngựa." Lục Viễn ngó lơ sự sợ hãi của nàng, chỉ bình tĩnh mở miệng giải thích.

Giản Khinh Ngữ ngây người, lát sau mới cẩn thận hỏi: "Sao ta lại té xỉu vậy?"

"Cái này nàng phải tự hỏi chính mình," Lục Viễn nhìn nàng, "Đạo tặc rõ ràng đã đi rồi nhưng sao nàng vẫn còn bị dọa đến bất tỉnh như vậy chứ?"

Giản Khinh Ngữ thấy hắn nói chuyện thản nhiên như thế, nhất thời không biết phải trả lời thế nào, sau một lúc rối rắm, nàng mới cẩn thận thăm dò: "Bọn chúng thật sự đã bỏ đi sao?"

"Sao lại hỏi như vậy?" Lục Viễn hỏi lại.

Giản Khinh Ngữ lập tức cảnh giác: "Không, không có gì."

"Nàng không muốn thấy bọn họ cứ vậy mà đi sao?" Lục Viễn lại tiếp tục truy vấn, nhưng không đợi nàng đáp lại, hắn đã nói thẳng, "Không còn cách nào khác, chúng ta chỉ có ba người, đúng thực là không đấu lại bọn chúng. Chỉ có thể để bọn chúng rời khỏi như vậy thôi. Quý Dương đã báo quan, quan binh châu huyện này sẽ truy bắt bọn chúng."

Giản Khinh Ngữ nghe hắn nói xong, càng cảm thấy hoảng hốt hơn. Nàng nhíu mày, cứ cố gắng nhớ đi nhớ lại cảnh tượng mình nhìn thấy tối qua trong hồi ức, ký ức tràn tới càng nhiều, trí nhớ dường như càng trở nên mơ hồ.

Nàng cau mày, thấy Lục Viễn vẫn có vẻ thong thả, thế nhưng đột nhiên ánh mắt của nàng lại nhạy bén phát hiện ra, trên bàn tay nằm khuất dưới ống tay áo nửa che nửa lộ của hắn, dường như có một vết thương. Nàng lập tức kéo tay áo của hắn lên, một vết thương sâu cứ như thế mà lộ ra trước mặt nàng.

Trong đầu Giản Khinh Ngữ bỗng hiện lên cảnh Lục Viễn dùng một bàn tay đầy máu me, vặn gãy cổ của tên đạo tặc, nàng run rẩy, sắc mặt trắng bệch.

"Tối hôm qua đám người kia muốn bắt nàng đi, chúng ta nổi lên tranh chấp với bọn họ, đây là vết thương từ trận tranh chấp đó." Lục Viễn đột ngột cất tiếng nói.

Giản Khinh Ngữ ngơ ngác ngẩng đầu lên, muốn tìm ra dấu vết của lời nói dối từ trên mặt Lục Viễn, nhưng nhìn cả buổi cũng không nhìn ra được cái gì.

"Đúng rồi, tối hôm qua sau khi nàng bất tỉnh vẫn cứ nói mớ liên hồi, chắc là đã sợ lắm có phải không?" Lục Viễn lại hỏi.

Giản Khinh Ngữ: "Ta nói mớ?"

"Ừ, giống như là gặp phải ác mộng vậy." Lục Viễn đáp.

Giản Khinh Ngữ nuốt nước bọt, lại một lần nữa hoảng hốt.

Lục Viễn bình tĩnh nhìn nàng, khi thấy hai hàng chân mày của nàng chau lại ngày càng sâu, hắn liền quyết định nói lảng sang chuyện khác: "Đã sắp tới kinh thành rồi, nàng có dự tính gì không?"

Hắn nói chuyện không khác với thường ngày chút nào, nhưng đã nhắc tới chuyện nàng quan tâm nhất hiện tại, nên Giản Khinh Ngữ ngay lập tức cũng không còn thời gian mà nghĩ tới mấy tên đạo tặc kia nữa: "Còn bao lâu nữa mới đến?"

"Nhiều nhất chắc là năm ba ngày gì đó." Lục Viễn trả lời.

Năm ba ngày gì đó... Nói cách khác, nàng nhất định phải nghĩ ra biện pháp thoát thân trong mấy ngày này, tốt nhất là có thể tách khỏi bọn họ trước khi vào thành, miễn cho bị quá nhiều người chú ý tới, tránh đi điều tiếng trong tương lai. Trong lòng Giản Khinh Ngữ chậm rãi trầm xuống, hoàn toàn quên mất chuyện liên quan tới đám đạo tặc kia.

Trong xe đột nhiên trở nên im lặng, Lục Viễn thấy nàng vẫn có vẻ thất thần, lại bớt đi một phần hoảng sợ, liền biết những thứ mình nói lúc nãy đã có tác dụng ít nhiều. Vì thế hắn cũng không nói thêm gì nữa, chỉ dùng bàn tay không có bị thương nắm lấy tay nàng.

Hai người ngồi an tĩnh, không biết qua bao lâu, Giản Khinh Ngữ đột nhiên nhỏ giọng nói: "Ta gặp ác mộng."

"Hm?"

"Ta mơ thấy chàng giết người, cái tay giống như thế này này," Giản Khinh Ngữ vươn tay, làm ra vẻ như đang bắt vào không khí, "Cứ như vậy mà g**t ch*t người ta, làm ta sợ chết khiếp."

Lục Viễn nhếch môi: "Nàng sợ lắm à?"

Giản Khinh Ngữ gật gật đầu: "Sợ chứ."

"Nàng nhát gan quá." Lục Viễn cười nhạt.

Giản Khinh Ngữ nhịn không được mà cãi lại: "Chàng cũng có biết cơn ác mộng kia của ta kh*ng b* tới mức nào đâu, sao có thể kết luận là ta nhát gan hả?"

"Chỉ có giết người thôi mà đã sợ tới vậy, còn không chịu nhận là mình nhát gan sao?" Lục Viễn hỏi lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!