Chương 9: (Vô Đề)

Nhìn thấy món đồ trong hộp gỗ, Giản Khinh Ngữ cả người đều muốn phát bệnh. Vất vả chờ đến khi Lục Viễn rời đi, nàng lập tức đi không ngoảnh đầu, trở về biệt viện của mình. Anh Nhi vừa thấy nàng trở lại, lập tức tươi cười chào đón: "Đại tiểu thư..."

Giản Khinh Ngữ dường như không nghe thấy, giống như một cơn lốc, cuốn vào phòng ngủ.

Anh Nhi ngẩn người, sau khi lấy lại tinh thần, vội vàng chạy theo, còn chưa kịp hỏi phát sinh chuyện gì, Giản Khinh Ngữ đã chặn lời nàng: "Em mau trở về thu thập hành lý, đêm nay chúng ta phải đi."

Nói xong, nàng mở tủ quần áo, nhanh chóng lấy hết từng món y phục bên trong ra xếp lại, cất vào rương gỗ.

Vẻ mặt Anh Nhi mờ mịt: "Đi đâu?"

"Còn có thể đi đâu nữa? Đương nhiên là trở về Mạc Bắc." Giản Khinh Ngữ nhìn nàng một cái, tiếp tục dọn y phục. Chiếc hộp gỗ Lục Viễn mới tặng ban nãy, giờ phút này đã bị nàng tùy tiện vứt trên mặt đất.

"Bây giờ đi ngay?" Anh Nhi nhìn Giản Khinh Ngữ bộ dáng sốt ruột, nghi hoặc càng sâu, "Hầu gia đã đáp ứng cho tiên phu nhân tiến nhập phần mộ tổ tiên rồi ạ?"

Đôi tay đang xếp y phục của Giản Khinh Ngữ đột ngột dừng lại.

Không khí chợt trở nên nặng nề, Anh Nhi cẩn thận mở miệng: "Đại tiểu thư, có phải đã phát sinh chuyện gì hay không?"

Giản Khinh Ngữ ngừng một chút, chậm chạp nhìn về phía tủ quần áo. Y phục bên trong đã bị nàng lấy ra không ít, cái vỏ đao nguyên bản bị nàng cất giấu sâu bên trong, giờ phút này hoàn toàn bại lộ trước mắt nàng. Nàng vừa nãy chỉ nghĩ đến chuyện chạy trốn, đã quên mất di nguyện của mẫu thân vẫn chưa được hoàn thành.

Không đúng! Nếu không đi, chuyện di nguyện của mẫu thân, hay thậm chí là cả cái Ninh Xương Hầu phủ này đều sẽ bị nàng liên lụy. Cho dù là lùi về sau một vạn bước mà nói, nếu Lục Viễn không tính sổ lên đầu Ninh Xương Hầu phủ, hắn mánh khóe thông thiên, thận trọng từng bước như vậy, nàng thật sự chạy trốn nổi sao?

"Đại tiểu thư?" Thấy nàng vẫn một mực im lặng, Anh Nhi càng thêm hoảng hốt.

Giản Khinh Ngữ ngẩng đầu nhìn về phía Anh Nhi, đôi mắt mất đi tiêu cự dần dần trở nên rõ ràng: "Anh Nhi."

"Đại tiểu thư, ngài cứ phân phó." Anh Nhi vội lên tiếng.

Giản Khinh Ngữ hít sâu một hơi, chậm rãi mở miệng: "Đừng kinh động người trong phủ, đi thuê một chiếc xe ngựa, chờ ở cửa sau. Buổi tối ta phải ra khỏi phủ một chuyến."

"Ngài định đi đâu?" Anh Nhi lo lắng hỏi.

Giản Khinh Ngữ mím môi: "Đừng hỏi, cứ làm theo là được."

"... Vâng." Anh Nhi muốn nói lại thôi, nhìn nàng một cái, cắn môi bước ra khỏi cửa.

Trong phòng ngủ chỉ còn lại mỗi mình Giản Khinh Ngữ. Nàng vô lực, ngồi bệt xuống, dựa vào cửa tủ, một hồi sau liền buông tiếng thở dài. Nếu trước sau gì cũng chết, nàng chỉ đành chủ động xuất kích, vì chính bản thân mưu cầu một con đường sống. Lục Viễn vẫn luôn án binh bất động như vậy, chính là vì muốn nàng tự chui đầu vào lưới.

Giản Khinh Ngữ nhìn về phía chiếc hộp tinh xảo trên mặt đất, bi thương tràn ra..... Tạo nghiệt a! Nàng lúc trước ngàn tuyển vạn tuyển, chọn Lục Viễn, đơn giản là vì nhìn trúng hắn ở Giang Nam, không quyền không thế, cho dù nàng đào tẩu cũng không sợ hắn có thể nháo ra được cái phong ba gì. Nào biết được, nàng thế mà lại chọc trúng một vị đại gia a. Sớm biết có hôm nay, nàng có chết cũng không dám quấn lấy hắn như lúc trước!

Giản Khinh Ngữ tiếc nuối cho số phận thê thảm của mình nửa ngày, cơm trưa ăn cũng không thấy có hương vị gì, chỉ một mực mong đến lúc chạng vạng, mới xốc lại tinh thần, gọi Anh Nhi nấu nước tắm gội.

Anh Nhi nghe nàng phân phó, dừng một chút, cẩn thận nhắc nhở: "Đại tiểu thư, hơn nửa canh giờ nữa là đến giờ cơm tối, hay là dùng bữa xong rồi hẵng tắm rửa."

"Bây giờ phải tắm. Em nhanh tay một chút, đừng để lỡ công chuyện của ta." Giản Khinh Ngữ hơi chau đôi mi thanh tú, "Đúng rồi, ta không ăn tối đâu, em bảo bọn họ không cần đưa bữa tối đến đây."

"Vậy sao được, cơm trưa ngài ăn không có bao nhiêu, bữa tốt ít nhiều cũng phải ăn một ít." Anh Nhi vội vàng khuyên nhủ.

Giản Khinh Ngữ vẫn không muốn ăn cơm, nhưng lời cự tuyện ra đến bên miệng, đột nhiên nghĩ tới buổi tối vẫn còn một trận chiến ác liệt đang chờ nàng. Nếu thật sự để bụng đói, e là sẽ ảnh hưởng đến sự phát huy của nàng.

"... Vậy đưa một chén chè đậu xanh ướp lạnh đến đây đi." Nàng châm chước.

Anh Nhi thở phào một cái, cười đáp ứng nàng.

Biệt viện có phòng bếp riêng để nấu nước, không bao lâu sau nước nóng đã nấu xong. Hai thô sử nha hoàn một trước một sau bưng nước vào phòng ngủ, không ngừng đổ vào thùng tắm để pha nước. Giản Khinh Ngữ thích tắm nước lạnh, nên cố ý đứng một bên nhắc nhở bọn họ đừng để nước nóng quá. Đợi đến khi thùng nước tắm đã ấm áp vừa phải, nàng mới hài lòng cho nha hoàn lui ra.

Trời mùa hè oi bức, ngồi không cũng toát một lớp mồ hôi mỏng, Giản Khinh Ngữ cởi y phục, tiến vào trong nước. Nàng ngâm mình vào trong thùng nước không quá nóng này, thoải mái thở nhẹ một tiếng, căng thẳng trong lòng cuối cùng cũng trở nên khoan khoái hơn một chút.

Tắm táp đến khi nước trở nên lạnh, nàng mới lười biếng leo từ trong thùng tắm ra, lau người khô ráo rồi mặc yếm vào. Nàng lại thong thả mặc từng món y phục, đợi đến khi ngồi xuống trước bàn trang điểm, bên ngoài trời cũng chỉ vừa chuyển tối.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!