Chương 6: (Vô Đề)

Nghe thấy thanh âm quen thuộc, Giản Khinh Ngữ vô cùng xác định, người trong phòng kia chính là Tiểu Thập, thủ hạ số một của Lục Bồi Chi.

Thế nhưng hôm nay hắn lại lắc mình biến hóa thành Cẩm Y Vệ... Không, theo tình hình hiện tại, hắn rõ ràng vẫn luôn là Cẩm Y Vệ, chỉ là lúc trước che giấu thân phận mà thôi.

Giản Khinh Ngữ nhớ tới lúc trước vô tình nghe phụ thân nhắc qua, Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ Lục Viễn đã từng mang theo hai thủ hạ đi Mạc Bắc làm nhiệm vụ. Hai người phân biệt, gọi là Quý Dương và Chu Kỵ. Nếu Tiểu Thập là Quý Dương, vậy Thập Nhất chính là Chu Kỵ, còn Lục Bồi Chi thì... Trong đầu nàng bỗng nhiên tái hiện lại cảnh tượng một đoạn mũi đao vén màn xe ngựa lên, nháy mắt, dường như có hàng ngàn con thảo nê mã gào thét chói tai phóng ngang qua đầu...

Nàng vậy mà lại trêu chọc phải Cẩm Y Vệ! Ngay cả hoàng thân quốc thích còn không dám chọc Cẩm Y Vệ! Nàng không chỉ lợi dụng bọn họ, cuối cùng còn dùng một lọ mông hãn dược tự chế bậy bạ thuốc hết cả một đoàn người. Vậy cũng bỏ qua đi, nàng thế mà còn dám cả gan để lại một tờ giấy và một tấm ngân phiếu cho Lục Bồi Chi...

Nhớ tới những chuyện mình đã làm, mặt mày Giản Khinh Ngữ tái mét.

Người bên trong Vân Đài Các vẫn còn tiệc rượu say sưa, không chút sợ sệt, chẳng coi ai ra gì, bày ra hình tượng Cẩm Y Vệ không khác gì ngày thường. Rõ ràng là một đám đầu sỏ tới phá hỏng tiệc xem mắt của người ta, Hầu phủ không chỉ không dám đắc tội mà còn phải ráng cung phụng cho bọn họ ăn ngon uống tốt. Ngay cả Ninh Xương Hầu từng tuổi này cũng phải tự mình tươi cười làm lành, kính rượu với bọn họ.

Bên ngoài Vân Đài Các, Giản Khinh Ngữ dựa lưng vào tường, ngồi bệt xuống đất, bên tai đều là tiếng tim đập thình thịch thình thịch, còn trong đầu chỉ hiện lên mỗi gương mặt của Lục Bồi Chi.

Khó trách hắn chưa bao giờ làm chuyện gì sai trái phạm tội, nhưng lại khiến nàng cảm thấy hắn lúc nào cũng sẵn sàng vặn cổ ai đó; rõ ràng là ăn mặc như một công tử phong lưu, nhưng nhìn thì không khác gì lúc nào cũng có thể lôi ra một thanh đao, chém người như chém dưa hấu... Hóa ra, tất cả sự sợ hãi của nàng đối với hắn đều có nguyên nhân. Chỉ là lúc đó nàng một mực nghĩ đến chuyện lên kinh, nên chưa từng cẩn thận suy ngẫm vì sao mình lại sợ hắn đến thế!

Kiếp này của mình coi như bỏ rồi. Nếu lúc trước chỉ đơn giản là đào tẩu cũng còn có thể du di bỏ qua, nàng lại cố tình đi tìm đường chết nhục nhã Lục Bồi Chi một hồi. Tuy nàng ít tiếp xúc với ngoại nam, nhưng đã xem không ít thoại bản. Trong sách đều nói, nam nhân hận nhất là bị lừa gạt, bị sỉ nhục, bị nói là không được... Ừ, cái qué gì nàng cũng làm cả rồi.

Giản Khinh Ngữ im lặng bưng kín mặt, cảm thấy kiếp này sống không còn gì luyến tiếc. Đột nhiên, nàng nghe thấy phụ thân mình hỏi mục đích đám Cẩm Y Vệ tới đây. Nàng ngẩng đầu, nghiêng lỗ tai lắng nghe, thanh âm trong phòng xuyên qua lớp cửa giấy mỏng truyền ra ngoài.

"Bọn ta thì có mục đích gì đâu, chỉ là nghe nói trong phủ ngài thiết yến, nên mới tới đây xin chén rượu nhạt. Hầu gia không phải là không chào đón đó chứ?" Là giọng của Quý Dương.

Ninh Xương Hầu vội nói: "Sao có thể chứ, các vị đại nhân tới phủ làm khách, bản Hầu cao hứng còn không kịp, sao lại không chào đón chứ."

"Vậy thì bọn ta cũng không cần phải khách khí làm gì, trong phủ Hầu gia có rượu gì ngon, ngàn vạn lần đừng có giấu nhẹm đi đấy nhé! Nếu uống không được tận hứng, mấy huynh đệ bọn ta chắc ngày mai lại phải tới đây thêm chuyến nữa." Quý Dương nửa đùa nửa uy h**p.

Ninh Xương Hầu phủ tuy đã có phần suy thoái, nhưng địa vị cũng không phải là một tên Cẩm Y Vệ nho nhỏ có thể so sánh được. Nhưng Quý Dương có thái độ như vậy mà không ai dám nói cái gì, có thể thấy được quan tước, phẩm giai đối với Cẩm Y Vệ bọn họ mà nói chẳng là cái đinh gì. Chỉ cần bọn họ còn được Thánh Thượng tin dùng thêm một ngày, thì một ngày đó bọn họ vẫn có thể không coi ai ra gì.

"Vâng, vâng, vâng, các vị đại nhân cứ tận tình mà uống, nếu không đủ, bản Hầu gọi người tới tửu lâu tốt nhất mua thêm rượu. Nhất định sẽ để cho các vị đại nhân uống đến thống khoái!" Ninh Xương Hầu gượng cười phụ họa, tiếp theo lại nâng chén lên kính rượu.

Nghe thấy trong phòng vang lên tiếng cụng chén choang choang, Giản Khinh Ngữ thầm nghĩ, Quý Dương từ lần đầu tiên nhìn thấy nàng liền chẳng có lấy một phần vui vẻ, còn không ít lần lén sau lưng Lục Bồi Chi gây phiền toái cho nàng, bất quá nàng cũng đã từng đùa bỡn hắn rất nhiều lần. Hai người mỗi lần đối đầu với nhau đều tạo ra tràng cảnh gà bay chó sủa, e là tên kia hận mình đến chết.

Nếu hắn biết được nàng là nữ nhi của Ninh Xương Hầu, sợ rằng hắn sẽ là người trước tiên tới còng đầu nàng đi, làm sao có thể thỏa thích ngồi uống rượu mua vui ở Hầu phủ giống như bây giờ? Cho nên... hắn cũng không biết nàng đang ở Hầu phủ?

Giản Khinh Ngữ bất tri bất giác cong người cuộn mình lại thành một khối, đầu óc suy nghĩ ngày càng chậm chạp. Hôm qua nàng ngủ trễ, sáng nay lại phải dậy sớm vì yến tiệc xem mắt. Nàng đã chịu không nổi từ lâu, chẳng qua là do ban nãy quá mức kinh hãi nên mới tạm thời quên đi cơn buồn ngủ. Bây giờ nàng ngồi xổm trước cửa suy nghĩ mông lung, hai mắt từ từ díp lại.

Gió mùa hè ấm áp, ngoài sân có cây đại thụ cành lá sum xuê, giúp nàng che đi hơn nửa ánh nắng. Giản Khinh Ngữ ngồi dựa lưng vào tường, nhanh chóng ngủ đến không biết trời trăng mây nước. Cửa sổ hướng về phía nắng, nên không có mấy ai đi qua đi lại chỗ này, bởi vì vậy mà không ai nhìn thấy nàng ngồi ngủ ở đây. Nàng lơ đãng ngủ quên một trận đến tận lúc mặt trời xuống núi.

Cuối cùng, nàng bị tiếng chén dĩa va chạm mà bừng tỉnh, mở to mắt, phát hiện bốn phía đã tối đen. Nàng ngơ ngác nhìn chằm chằm phía trước một lúc lâu, cuối cùng nghe có thanh âm truyền ra từ phía sau cửa sổ mới dần thanh tỉnh..... Đám Cẩm Y Vệ này thế mà còn chưa đi!

Nghe giọng nói của bọn họ rõ ràng là đã mang theo chút men say, Giản Khinh Ngữ nhếch miệng cười, càng thêm xác định Quý Dương không biết đến sự tồn tại của mình. Nàng thở nhẹ một hơi, đấm đấm cẳng chân đã hơi tê cứng, đỡ lấy vách tường, chậm rì rì đứng dậy. Khi cả người đã đứng vững chuẩn bị bỏ đi, nàng lại chợt nghe trong phòng có người hỏi Quý Dương ——

"Quý ca, đi Mạc Bắc là huynh và Chu ca đi theo đại nhân, đã xảy ra chuyện gì huynh hẳn là người rõ ràng nhất. Có thể chia sẻ chút tin tức cho mấy huynh đệ nghe không? Tại sao đại nhân từ sau khi trở về, mặt mày liền lạnh như tiền? Các huynh đệ cũng chỉ là một lòng hảo tâm muốn hiểu rõ, tránh cho lúc nào đó chọc đại nhân không vui."

Giản Khinh Ngữ đột ngột dừng lại, ghé vào trên tường, lắng tai nghe ngóng.

Thế nhưng Quý Dương lại không nói câu nào.

Vẫn có người chưa từ bỏ ý định, tiếp tục gạn hỏi: "Quý ca, huynh kể cho các huynh đệ nghe một chút đi. Đại nhân chau mày một cái, các huynh đệ liền lo lắng đề phòng, sợ xui xẻo đụng chạm đến ngài ấy, liền bị xách đi ăn một đống quân côn."

"Đúng vậy a Quý ca, huynh coi như là giúp đỡ huynh đệ đi mà, nhắc nhở một chút thôi cũng được nữa." Một người khác phụ họa.

Những người này bên ngoài kiêu ngạo vô cùng, nhưng lại sợ một cái nhăn mày của Lục Viễn, quả thực là buồn cười... Nhưng mà Giản Khinh Ngữ lại cười không nổi, bởi vì nàng cảm thấy, Lục Bồi Chi cả ngày mặt mày cau có, chính là do nàng gây ra.

Quả nhiên, Quý Dương im lặng cả buổi, mới nghiến răng nghiến lợi nói một câu: "Yên tâm đi, đợi ta tìm được nữ nhân kia, chém đầu cô ta treo trên thành lâu ba ngày ba đêm, đại nhân tự nhiên sẽ nguôi giận."

Cái cổ của Giản Khinh Ngữ bất chợt lạnh toát.

"Là nữ nhân không biết sống chết nào dám trêu chọc đại nhân? Hại mấy huynh đệ ai nấy đều khẩn trương lo lắng sốt vó lâu như vậy, chỉ chém đầu thôi làm sao mà đủ? Ít nhất phải phanh thây cô ta thành tám khối!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!