Giản Khinh Ngữ học y nhiều năm, lần đầu tiên cảm thấy hoài nghi y thuật của chính mình, vì thế nàng lại bắt mạch thêm mấy lần nữa, tất cả đều là hỉ mạch... Không có khả năng a! Hai tháng này nàng và Lục Viễn chẳng làm gì cả, lần cuối cùng kia cũng đã uống thuốc tránh thai, thuốc kia còn do nàng tự mình cải tiến, sao lại có thai được?
Nàng sao có thể mang hài tử chứ?!
Giản Khinh Ngữ theo bản năng phủ nhận hết thảy, nhưng nhịp đập một mạnh một yếu ở đầu ngón tay nàng vẫn cứ nảy lên không ngừng, cộng thêm những phản ứng kỳ quái mấy ngày vừa rồi, tất cả đều đem chân tướng chỉ về cùng một hướng. Nàng hiện tại chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa muốn hôn mê bất tỉnh, nếu không phải đủ kiên cường, chắc đã trực tiếp ngất xỉu.
Lục Viễn cảm thấy cơ thể của người trong lồng ngực mình dần trở nên cứng đờ, lập tức ôm nàng chặt hơn: "Sao vậy?"
"Ta hình như..." Giản Khinh Ngữ vừa ngẩng đầu, đối mặt với ánh mắt đen trầm của hắn, ánh mắt chợt thanh tỉnh, "À, hình như ta đã quên mất hôm nay là sinh nhật của Anh Nhi, phải trở về ăn mừng với cô nàng mới được."
Không được, không được, hiện tại còn chưa thể kết luận, nàng phải xác nhận lại một chút mới được.
Lục Viễn nhìn bộ dáng khẩn trương của nàng, hơi thả lỏng tay: "Sinh nhật của một nha hoàn, lỡ quên thì quên thôi, cần gì phiền toái vậy?"
"Sao được chứ, Anh Nhi đã ở chung với ta từ bé ở Mạc Bắc, là bạn chơi cùng từ lúc còn nhỏ đấy. Không thể cứ thế mà bỏ qua sinh nhật của cô nàng như vậy được." Giản Khinh Ngữ chui từ trong ngực hắn ra, tiếp tục lấy Anh Nhi làm cớ.
Lục Viễn nhíu mày: "Nhưng bây giờ đêm đã khuya, dù nàng có trở về thì cũng chưa chắc có thể giúp cô ta ăn mừng, chi bằng ngày mai hẵng nhắc lại cũng không muộn."
Giản Khinh Ngữ nghe xong mím môi, ánh mắt trông mong nhìn hắn.
Lục Viễn bất đắc dĩ chỉ đành đứng dậy đi theo: "Ta đưa nàng trở về."
"Không cần, ta tự mình trở về là được." Giản Khinh Ngữ thấy hắn thoả hiệp, lập tức trong lòng càng thêm áy náy.
Bọn họ suốt thời gian vừa qua không thân cận, Lục Viễn chắc cũng đã nhịn lâu rồi, vốn dĩ hôm nay muốn ở lại qua đêm với hắn, nhưng bây giờ lại... Giản Khinh Ngữ thả hai tay xuống, nương theo tay áo che đậy mà bắt mạch cho chính mình lần nữa. Mỗi lần bắt mạch là lại thêm một lần tuyệt vọng, nhưng nàng vẫn không thể nào khống chế mà cứ phải xác định thêm lần nữa.
Giản Khinh Ngữ yên lặng hít một hơi, tận lực giữ bình tĩnh rồi mới xoay người đi. Lục Viễn một đường tiễn nàng ra đến xe ngựa, nhìn cỗ xe đi xa, rồi dường như suy tư gì đó mà nhíu mày.
Giản Khinh Ngữ sốt ruột trở về nhà, vừa tiến vào viện liền lập tức chạy về phòng ngủ. Đi được một nửa nàng chợt nhớ ra gì đó, lại thay đổi phương hướng mà tới phòng của Anh Nhi.
"Anh Nhi, em ngủ chưa?" Nàng cao giọng hỏi.
Trong phòng lập tức truyền ra tiếng của Anh Nhi: "Đại tiểu thư, nô tỳ chưa ngủ đâu."
Nói xong, cô nàng lập tức khoác áo ngoài, chạy ra mở cửa. Khi nhìn thấy Giản Khinh Ngữ, cô nàng liền kinh ngạc: "Đại tiểu thư, sao ngài trở lại rồi?"
"Còn có thể là vì cái gì chứ? Đương nhiên là bởi vì chúc mừng sinh nhật em chứ sao." Giản Khinh Ngữ nhìn chằm chằm cô nàng.
Anh Nhi định nói hôm nay không phải sinh nhật mình, nhưng sau khi nhìn thấy vẻ mặt của Giản Khinh Ngữ liền khựng lại, rồi lắp bắp: "Nô, nô tỳ không ngờ Đại tiểu thư còn nhớ rõ đấy ạ, đa tạ Đại tiểu thư nhé."
Giản Khinh Ngữ thấy Anh Nhi lanh trí, lập tức thở phào một hơi, kéo cô nàng vào trong phòng: "Đi thôi, vào trong rồi nói." Nói xong, nàng liền đóng cửa lại.
Cửa phòng vừa đóng lại, một bóng đen liền loé lên, rồi không bao lâu sau đã xuất hiện trước mặt Lục Viễn, bẩm báo hết toàn bộ tình hình quan sát được cho hắn.
"Nàng sốt ruột như vậy thật sự chỉ là vì mừng sinh nhật cho một nha hoàn sao," khoé môi Lục Viễn khẽ nhếch lên, trong mắt có một tia bất đắc dĩ, "Thôi, không có chuyện gì là được, ngươi lui xuống đi."
"Dạ vâng."
Bên kia, trong phòng ngủ của Anh Nhi.
Giản Khinh Ngữ ghé vào bên cửa sổ nghe ngóng hồi lâu, mới thở phào một hơi, đến cạnh bàn ngồi xuống. Anh Nhi khẩn trương rót cho nàng một chén trà: "Đại tiểu thư, đã phát sinh chuyện gì vậy? Lúc nãy có người nghe lén sao?"
Cô nàng liên tiếp hỏi rất nhiều vấn đề, Giản Khinh Ngữ chỉ có thể đáp lại những điều mấu chốt nhất: "Không có gì, ta cũng không xác định bên ngoài có người hay không, chỉ là muốn cẩn thận một chút nên mới nói dối. Đừng lo lắng, cho dù thực sự có người, thì cũng là vì Lục Viễn lo lắng cho ta nên mới phái tới xem thôi."
Trong lòng nàng lúc nãy rất loạn, khó mà đảm bảo Lục Viễn sẽ không nhìn ra sơ hở, nên nàng mới muốn lôi kéo Anh Nhi diễn một phen.
Anh Nhi bấy giờ mới thở phào, rồi lại hỏi một vấn đề mới: "Ngài sao đột nhiên lại trở về thế ạ?"
Giản Khinh Ngữ không nói gì, rồi chợt hỏi ngược lại: "Anh Nhi, em có nhớ rõ một tháng trước, ta kêu em đi bốc thuốc hay không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!