Ngày hôm sau, gió mùa hè ấm áp thổi qua, cũng vừa đúng lúc trăm hoa nở rộ.
Ninh Xương Hầu phủ trời còn chưa sáng đã bắt đầu vẩy nước quét nhà, đợi khi thời điểm vừa đến, cửa chính liền rộng mở chuẩn bị đón khách.
Trong phòng ngủ biệt viện, Giản Khinh Ngữ đã lâu chưa dậy sớm như vậy, ngồi trước bàn trang điểm, từng lược, từng lược chậm rì rì chải tóc. Anh Nhi lo lắng nhìn nàng đề phòng, sợ nàng sẽ gục xuống bàn mà ngủ.
Mắt thấy khách khứa ở tiền viện càng lúc càng nhiều, Anh Nhi chỉ đành mở miệng nhắc nhở: "Đại tiểu thư, ngài đừng lộn xộn nữa, nô tỳ chải đầu giúp ngài cho."
Giản Khinh Ngữ giống như gà con mổ thóc, ngẩng đầu lên, hai mắt mê mang nhìn về phía nàng, "Hửm?" Thanh âm mềm mại, giống như một chú thỏ đáng thương.
"... Nô tỳ nói, thời gian còn sớm, nếu không ngài lại ngủ thêm một khắc nữa đi, rồi chúng ta lại dậy rửa mặt, chải đầu, trang điểm có được không?"
Lời còn chưa dứt, Giản Khinh Ngữ liền chạy trở ngược về giường, cởi giày nhắm mắt, vô cùng lưu loát, động tác nhanh gọn lẹ không chút vụng về lề mề. Anh Nhi nhìn thấy rất là bội phục.
Một khắc đối với Anh Nhi mà nói là cực dài, nhưng với Giản Khinh Ngữ thì vẫn còn hơi ngắn. Nàng cảm thấy mình giống như mới vừa đặt lưng xuống thôi, còn chưa kịp ngủ đã nghe Anh Nhi gọi mình dậy.
Giản Khinh Ngữ chậm chạp mở mắt, hồi sau liền sâu kín buông một tiếng thở dài.
Dậy sớm đúng là một chuyện thống khổ.
Mắt thấy sắp trễ giờ, Anh Nhi gọi Giản Khinh Ngữ dậy rồi nhanh chóng giúp nàng búi một búi tóc truy tinh lưu nguyệt. Búi tóc lệch sau tai trái, trước trán để lại vài sợi tóc mái lưa thưa, hai bên thái dương là hai lọn tóc dài, thoạt nhìn có vẻ nghịch ngợm đáng yêu, tựa như một tiểu tiên nữ không hiểu sự đời.
Giản Khinh Ngữ lắc lắc đầu, khen: "Anh Nhi chải tóc đẹp quá."
"Là do Đại tiểu thư vốn đã đẹp sẵn. Nhiều người chải kiểu tóc này lắm, nhưng Đại tiểu thư là người chải kiểu này đẹp nhất." Anh Nhi nhìn Giản Khinh Ngữ trong gương mà khen.
Anh Nhi nói những lời này là thật lòng mình. Đại tiểu thư da trắng nõn, một đôi mắt sinh động nhưng lại có nét ngây thơ linh động, chải búi tóc truy tinh lưu nguyệt hơi có chút trẻ con này là thích hợp nhất.
Giản Khinh Ngữ lại nhìn trong gương một lát: "Vẫn còn có thể nhìn thấy mẩn đỏ, dùng thêm chút bột phấn để che đi."
Anh Nhi đáp vâng, lấy một hộp phấn trắng nhẹ thoa lên mặt nàng, mẩn đỏ lập tức bị che khuất: "Dùng phấn thế nào cũng không thể so được với da mặt tinh tế của tiểu thư, nếu mở tiệc trễ một chút là tốt rồi."
"Phụ thân sốt ruột muốn ta đính hôn, sợ là chờ thêm một ngày cũng không được." Giản Khinh Ngữ nói, lại thoa lên môi một lớp son nhợt nhạt.
Nàng vờ vịt ra vẻ nhưng Anh Nhi lại tưởng thật, lập tức cảm thấy đau lòng không thôi: "Đại tiểu thư rõ ràng không thích kinh thành, cũng không muốn gả chồng, nhưng hôm nay lại phải vì tiên phu nhân mà thỏa hiệp, thật sự là ủy khuất cho ngài."
"Đính hôn chỉ là kế sách giúp mẫu thân lập mộ, ta cũng không phải thật sự muốn gả ở kinh thành, có gì ủy khuất đâu." Giản Khinh Ngữ cười một tiếng.
Anh Nhi ngây ngốc: "Ý ngài là..."
"Suỵt" Giản Khinh Ngữ giảo hoạt làm một động tác khóa miệng lại.
Nàng dậy cũng không tính là sớm, hơn nữa lại chậm rãi trang điểm chải chuốt, đến lúc ra khỏi cửa, trong phủ đã đến không ít khách khứa. Tiền viện và hậu viện tách ra chiêu đãi. Vì thế, nàng trực tiếp đi đến hậu viện nơi chiêu đãi khách nữ.
Khi chủ tớ hai người đến hậu viện, bên trong vô cùng náo nhiệt, Giản Khinh Ngữ ở xa xa đã nghe thấy tiếng của Tần Di. Nàng và Anh Nhi liếc nhau một cái rồi lập tức bước vào.
Nàng hôm nay chỉ mặc y phục màu nhạt, kiểu tóc và trang sức đều cực kỳ đơn giản, so với các cô nương do phu nhân nhà khác dẫn tới còn muốn nhạt hơn rất nhiều, nhưng một khuôn mặt của nàng thật sự bắt mắt, cho dù là quần áo nhạt màu cũng có thể hấp dẫn tầm mắt của mọi người.
Tần Di không nghĩ tới Giản Khinh Ngữ sau khi khỏi bệnh sởi lại xinh đẹp như thế, trực tiếp đoạt đi nổi bật của các cô nương trong viện, ngay cả Giản Mạn Thanh cũng kém hơn nàng ta nhiều. Mắt thấy các phu nhân ở đây, bao gồm cả những người có dòng dõi cao hơn Ninh Xương Hầu, trong mắt đều có vẻ thưởng thức Giản Khinh Ngữ, Tần Di mới bắt đầu có chút hoảng hốt.
"Khinh Ngữ tới rồi à, mau qua đây gặp các a di, thẩm thẩm nào." Tần Di cố gắng bỏ qua lo lắng, ra vẻ tiếp đón.
Trước mặt nhiều người như vậy cũng không tiện bày trò, Giản Khinh Ngữ đảo mắt một cái nhưng vẫn cho bà ta mặt mũi, thuận theo lời kêu gọi của bà ta mà đi qua đó hành lễ với mọi người. Sau khi nàng đã chào hỏi qua tất cả các nữ khách, liền đứng cùng một chỗ với Giản Mạn Thanh. Giản Mạn Thanh nhìn nàng một cái rồi lãnh đạm quay mặt đi, Giản Khinh Ngữ cũng không để bụng, vẫn một mặt bày ra thái độ ngoan ngoãn.
"Không hổ là cô nương nhà Ninh Xương Hầu phủ, dù là lớn lên ở Mạc Bắc, nhưng vẫn có thể dưỡng thành một đóa hoa kiều diễm, khiến người khác hâm mộ." Một nữ khách ngồi ở phía trên cười nói. Các khách nhân khác cũng phụ họa theo.
Tần Di tuy không muốn Giản Khinh Ngữ gả tốt hơn Giản Mạn Thanh, nhưng cho dù có ngu ngốc, cũng sẽ không chọn lúc này mà bêu xấu nàng. Mặc kệ là cô nương nhà nào, chỉ cần xuất thân từ cùng một cái phủ đệ, thì đều có sướng cùng sướng, có khổ thì cùng khổ. Tần Di vì nữ nhi nhà mình, cũng phải cắn răng khen ngợi Giản Khinh Ngữ xinh đẹp như hoa.
Trong viện trăm hoa khoe sắc, nhóm nữ khách khen ngợi lẫn nhau, từ y phục, trang sức đến trượng phu, con cái. Giản Khinh Ngữ cả đời này cũng chưa từng nghe qua nhiều lời êm tai đến thế, càng nghe... càng muốn ngáp một cái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!