Xe ngựa xuyên qua màn đêm của kinh thành, tựa như muốn xé toang màn đêm yên tĩnh.
Giản Khinh Ngữ thuận theo mà gối đầu lên vai Lục Viễn, không biết đã mơ ngủ từ lúc nào, nội tâm như chìm vào trong một cơn mộng ngọt ngào không muốn tỉnh lại. Xe ngựa thuận lợi tiến vào hậu viện Lục phủ, rồi từ từ ngừng lại.
"Đại nhân, đã tới rồi." Giọng nói của xa phu cách mành truyền vào.
Lục Viễn nhìn tiểu cô nương đang ngủ yên trong lồng ngực, im lặng rồi nhàn nhạt mở miệng: "Lui xuống đi."
"... Vâng."
Đuổi xa phu đi rồi, trên xe ngựa chỉ còn lại hai người, trong đó còn có một người đang ngủ đến không biết hôm nay hôm nào. Lục Viễn rũ mắt, ngồi ngay ngắn nghe tiếng hít thờ nhè nhẹ của nàng, ngón tay thong thả v**t v* mu bàn tay nàng, cảm giác như chớp mắt đã trôi qua vạn năm.
Đêm dần khuya, trong viện Lục phủ đèn lồng cái mở cái tắt, chỉ riêng ánh đèn trên chiếc xe ngựa dừng ở hậu viện kia vẫn luôn sáng tỏ. Giản Khinh Ngữ không biết đã ngủ bao lâu, rốt cuộc cũng ưm nhẹ một tiếng rồi tỉnh lại. Nàng mở mắt ngơ ngác một lát mới chậm rãi ngồi dậy: "Sao xe ngựa lại ngừng rồi."
"Đã đến nơi thì tự nhiên phải ngừng thôi." Lục Viễn ngước mắt nhìn nàng.
Giản Khinh Ngữ chớp chớp mắt, vén mành xe lên nhìn, không khỏi bật cười: "Đúng nha, vậy sao chàng không đánh thức ta dậy?"
"Chẳng qua là vừa mới tới thôi." Lục Viễn thuận miệng đáp.
Giản Khinh Ngữ cũng không biết bản thân đã ngủ bao lâu, nghe xong liền gật đầu cúi người bước xuống, sau khi đứng vững nàng mới quay đầu nhìn về phía Lục Viễn. Nhưng khi nhìn lại, thì thấy hắn vẫn còn ngồi yên trên xe ngựa.
"Sao lại không xuống xe?" Giản Khinh Ngữ nhướng mày.
Lục Viễn nhíu mày, không có ý muốn động đậy.
Giản Khinh Ngữ nhìn chằm chằm hắn thật lâu, chợt bừng tỉnh: "Tê chân?"
Lục Viễn: "..."
"Đúng rồi chứ gì?" Giản Khinh Ngữ hí hửng, lại lần nữa bò lên xe ngựa, tiến đến bên người hắn, âm mưu trêu chọc hắn một chút.
Đầu ngón tay nàng chạm vào những chỗ tê rần trên chân, nhất thời gây ra cảm giác như bị điện giật. Lục Viễn rên khẽ một tiếng, bắt lấy tay nàng: "Giản Nam Nam, đừng quấy."
"Đại nhân ngày thường không phải thích Nam Nam quấy chàng nhất sao? Sao hôm nay lại không thích vậy?" Giản Khinh Ngữ cười hắc hắc, ra vẻ như muốn trêu chọc hắn.
Lục Viễn lập tức bắt lấy hai ngón tay đang tác oai tác quái của nàng, thở phào một tiếng: "Tiểu ác độc."
"Đại nhân chàng mắng ta, ta chỉ muốn đấm chân cho chàng thôi, sao chàng lại có thể mắng ta chứ?" Giản Khinh Ngữ bĩu môi lên án, bộ dáng chơi xấu rất có phong phạm như lúc hai người mới quen biết.
Lục Viễn híp lại đôi mắt hẹp dài: "Giản Nam Nam, làm càn là phải trả giá lớn đó."
Giản Khinh Ngữ vẫn cứ quyết tâm tìm đường chết: "Chỉ cần đại nhân chịu để cho ta đấm chân giúp chàng, trả giả lớn cỡ nào ta cũng chịu cả."
"Đây chính là do nàng nói đó nhé." Lục Viễn ra vẻ thâm sâu.
Giản Khinh Ngữ ngừng một chút, trong lòng chợt dâng lên một dự cảm không tốt, nháy mắt tiếp theo nàng liền quay đầu bỏ chạy, đáng tiếc đã bị cánh tay dài của Lục Viễn chụp lại. Hắn nghiêng người ấn nàng xuống đệm xe.
Chiếc eo của Giản Khinh Ngữ chạm nhẹ vào đệm, nàng hừ khẽ một tiếng rồi nắm lấy tay áo Lục Viễn: "Đừng, đừng nháo mà."
"Bây giờ đã biết sợ?" Lục Viễn hỏi lại.
Giản Khinh Ngữ cắn môi: "Eo đau lắm, thật sự không thể lăn lộn đâu."
Nàng nói thật, đã mấy hôm nay eo của nàng thấy đau vô cùng, dù chỉ là va chạm nhẹ nhàng. Chỉ cần động nhẹ một chút là sẽ đau lan cả một đường đến bụng nhỏ, cảm giác không ổn chút nào.
Lục Viễn liếc một cái, nhìn ra lời nàng nói là thật, liền lập tức bế nàng dậy, đặt lên đùi mình: "Đây là do bị kinh sợ vì quá thương tâm vào đoạn thời gian trước có phải không? Nàng có thấy mệt trong người không?"
Giản Khinh Ngữ cũng không quá xác định: "Hẳn là vậy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!