Khi Giản Mạn Thanh ngã xuống, cả sảnh đường liền hỗn loạn. Giản Khinh Ngữ bất giác nắm chặt vạt áo trước bụng, mồ hôi trên trán rịn ra lấm vào trong mắt, hại nàng không thể nhìn rõ tình hình trước mặt.
Nàng muốn đến đỡ Giản Mạn Thanh dậy, nhưng trong bụng lại đau đớn vô cùng, nửa bước cũng không đi nổi, cuối cùng chỉ đành trơ mắt nhìn Giản Mạn Thanh được mọi người nâng đi. Cả người Giản Khinh Ngữ mờ mịt, trong đầu trống rỗng. Giữa cảnh hỗn loạn, nàng được nha hoàn Lý gia đỡ lấy, dẫn về phía trước, nhưng đi chưa được mấy bước hai mắt đã tối sầm.
Đến khi nàng tỉnh lại, thì đã về tới phòng mình. Anh Nhi đang vội vã bận trước bận sau, khi nhìn thấy nàng mở mắt, liền xông lên: "Đại tiểu thư, Đại tiểu thư, ngài tỉnh rồi! Ngài đợi một lát, đại phu lập tức tới ngay..."
Giản Khinh Ngữ giật giật khoé môi, một lúc sau mới ngắt quãng hỏi: "Mạn Thanh đâu?"
"Nhị tiểu thư không sao, ngài ấy không sao cả," Anh Nhi hai mắt hoen đỏ, "Chỉ là vết thương trên đầu trông có hơi doạ người. Đại phu phải loay hoay một lúc lâu mới cầm máu được."
Giản Khinh Ngữ nghe nói Giản Mạn Thanh còn sống, liền thở phào một hơi, ngay sau đó lại cảm giác được một cơn đau dâng lên từ dưới bụng nhỏ, sắc mặt nàng trắng toát.
Anh Nhi hoảng sợ: "Ngài còn chỗ nào không thoải mái sao? Nô tỳ liền đi giục đại phu tới..."
"Không cần," Giản Khinh Ngữ run giọng, "Chỉ là quỳ thuỷ của ta đến chậm khiến ta đau bụng thôi, em lấy hương liệu của ta tới đây, xông một khối hương liệu là ổn."
"Được ạ, nô tỳ đi ngay."
Anh Nhi hoảng loạn chạy đi lấy hương liệu, trực tiếp nhóm lửa cạnh mép giường. Mùi hương gay mũi nồng nặc xông lên, một lúc lâu sau, cơn đau bụng bắt đầu giảm bớt, Giản Khinh Ngữ chậm rãi thở dài.
"... Đại tiểu thư, người đã đỡ chút nào chưa?" Anh Nhi lo lắng hỏi.
Giản Khinh Ngữ hơi gật đầu, Anh Nhi trong lòng nhẹ nhõm: "Vậy để nô tỳ nói với đại phu một tiếng, bảo ông ta không cần tới đây nữa."
"Ừ."
Anh Nhi lại nhìn nàng vài lần, sau khi đảm bảo nàng không sao mới xoay người rời khỏi. Giản Khinh Ngữ an tĩnh nằm trên giường, trong đầu cứ lặp đi lặp lại hình ảnh Giản Mạn Thanh đâm đầu vào quan tài.
Một khối hương đốt sạch, bụng nhỏ cuối cùng cũng không còn đau nữa. Giản Khinh Ngữ thử ngồi dậy, thấy đã khôi phục chút sức lực, lập tức chạy tới trong viện của Giản Mạn Thanh. Nàng đến lúc đại phu vừa rời khỏi không lâu, người ra ra vào vào trong sân cuối cùng cũng vãn bớt, xung quanh thanh tịnh trở lại. Ninh Xương Hầu hốc mắt đỏ hoe, ngồi bệch xuống đất cạnh bậc cửa, hoàn toàn không còn thể diện khi xưa nữa.
Giản Khinh Ngữ mím môi, tiến tới gọi một tiếng: "Phụ thân."
Ninh Xương Hầu chậm chạp ngẩng đầu, đôi mắt vẩn đục nhìn nàng một lúc lâu mới nhớ ra lời muốn nói: "À... Mạn Thanh tỉnh rồi đó, phu nhân đang bầu bạn với nó ở bên trong. Con đi xem nó đi, thuận tiện... xem xem có thể khuyên nhủ nó hay không?"
"... Vâng."
Giản Khinh Ngữ ngước mắt nhìn về phía cửa phòng ngủ, hồi lâu sau mới bước vào.
Hạ nhân trong phòng ngủ đã bị đuổi ra ngoài, chỉ còn lại có mẹ con Giản Mạn Thanh. Khi Giản Khinh Ngữ vào trong phòng, liền nghe thấy thanh âm suy yếu của Giản Mạn Thanh: "Nương, con thật sự rất thích hắn. Đời này của con, e là chỉ có thể thích một mình hắn mà thôi."
Giản Khinh Ngữ đột ngột dừng chân.
"Con à, đời còn dài, con đừng chỉ để tâm vào những chuyện vụn vặt..." Tần Di nức nở sắp khóc.
Giản Mạn Thanh thở dài: "Nương đừng khóc, con đau đầu."
Tần Di lập tức im lặng, không dám khóc.
"Kỳ thực con đã quen biết hắn từ trước khi định ra hôn sự với Chu gia. Con đã sớm thích hắn từ rất lâu rồi." Giản Mạn Thanh nhớ tới lúc mới quen biết Lý Hoàn, khoé môi giương lên có chút ý cười, tiếp đến nàng ấy lại nhìn về phía Tần Di, "Nương, có phải người thấy con ăn nói hàm hồ hay không?"
Tần Di rốt cuộc nhịn không được nữa: "Sao nương có thể cảm thấy con ăn nói hàm hồ chứ? Con là con gái của ta mà! Lúc con nghe được tin tức tứ hôn, con đã vui mừng bao nhiêu, nương đều thấy hết. Nương thích người con rể này, còn không phải là bởi vì hắn có thể khiến con vui vẻ hay sao?!"
Giản Mạn Thanh ngơ ngác: "Vậy sao? Con còn tưởng rằng mình che giấu rất tốt..."
"Con à, con gái của ta, con phải bảo trọng chính mình có được không con? Nương biết hắn mất rồi con sẽ rất khổ sở, nhưng con còn có cha mẹ a! Con không thể ích kỷ, cứ như vậy rời bỏ chúng ta mà đi a!" Tần Di cuối cùng không cách nào kiềm nén nữa mà khóc lớn.
Giản Khinh Ngữ mím môi bước vào phòng, vừa cúi đầu liền lập tức đối diện với đôi mắt hoảng hốt của Giản Mạn Thanh. Hai tỷ muội nhìn nhau hồi lâu, mãi đến lúc Tần Di ngừng khóc mới dời tầm mắt.
Tần Di thấy Giản Khinh Ngữ tới, vội lau nước mắt: "Khinh Ngữ tới rồi à, vậy ta về trước, hai tỷ muội tâm sự đi," nói xong bà ta đứng lên, khi bước đến trước mặt Giản Khinh Ngữ hai mắt lại rưng rưng, nhỏ giọng cầu xin, "Cô hãy khuyên nhủ nó nhé..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!