Đan dược Giản Khinh Ngữ luyện chế có phẩm chất cực tốt, nói dược hiệu kéo dài tận bốn năm canh giờ thì đúng thực là kéo dài đến bốn năm canh giờ. Nàng r*n r* từ ban ngày đến tận đêm khuya, Lục Viễn vì thế mà một khắc cũng không được nhàn rỗi. Đến cuối cùng hai người không ai chịu nổi nữa, lần đầu tiên không còn sức để tắm rửa, chỉ đành mặc kệ mọi thứ, ôm lấy nhau mà ngủ.
Buổi trưa hôm sau, khi ánh mặt trời lên cao ba sào, rọi đến người ta đau mắt, Giản Khinh Ngữ mới miễn cưỡng tỉnh lại. Nàng vừa cử động liền cảm giác ngay cả người vừa đau vừa rã rời, lập tức than một tiếng rồi thành thật nằm im.
Trong phòng còn vẫn còn tràn ngập hương vị khiến người ta đỏ mặt, nàng lại không rảnh rỗi mà thẹn thùng, hại mắt dại ra mà rầu rĩ trong lồng ngực của Lục Viễn, trong đầu tái hiện lại từng hình ảnh khó mà mở miệng được..... Cho nên hôm qua nàng đã làm cái gì thế này? Tự mình luyện chế một viên đan dược, rồi sau đó bắt đầu cùng Lục Viễn lăn lộn cả ngày. Đến tận khuya, rõ ràng là đã mệt đến không thể nhúc nhích, vậy mà ánh mắt nàng vẫn ngậm nước, miệng thì đòi hắn ôm mình. Giản Khinh Ngữ hít sâu một hơi, yên lặng vùi mặt vào ngực Lục Viễn.
Lục Viễn vẫn chưa tỉnh lại. Sau khi Giản Khinh Ngữ nằm một lát, liền cắn răng miễn cưỡng ngồi dậy, nghỉ ngơi một lúc trên giường rồi đỡ eo đứng lên, run rẩy đẩy cửa sổ ra, xua bớt đi không khí uể oải trong phòng.
Đợi nàng làm xong hết những việc trên, Lục Viễn cũng tỉnh giấc, nằm an tĩnh trên giường mà nhìn nàng.
"... Dậy đi, ngài phải đi đó." Giản Khinh Ngữ vừa mở miệng, liền nghe thấy từ trong miệng mình phát ra âm thanh khàn khàn vỡ vụn. Nàng lập tức ảo não im miệng.
Trong mắt Lục Viễn hiện lên ý cười: "Đợi lát nữa gọi người pha chút nước mật ong giải khát đi."
Giản Khinh Ngữ vờ như không nghe thấy, đỏ mặt đi về phía cửa. Lục Viễn nhìn đôi chân vẫn còn run rẩy của nàng, ý cười trong mắt lại càng đậm.
Giản Khinh Ngữ kêu Anh Nhi mang lên chút thức ăn, tự mình cách một cánh cửa mang vào bên trong. Lục Viễn thấy thế liền đứng dậy đến ngồi xuống cạnh bàn, hai người cùng dùng bữa. Có lẽ là do chưa hồi phục lại hoàn toàn sức lực, nên cả hai càng ăn càng thấy ngon, trong lúc ăn cũng chẳng ai nói với nhau câu nào, trong phòng ngẫu nhiên phát ra tiếng chén đũa va vào nhau lách cách.
Ăn cơm xong, liền tắm rửa một phen, đổi một tấm khăn trải giường sạch sẽ khác, hai người lại tiếp tục nằm xuống nghỉ ngơi. Giản Khinh Ngữ nguyên bản vẫn còn nghĩ tới chuyện đuổi Lục Viễn đi, nhưng bất đắc dĩ hắn lại quá hiểu chuyện, tắm gội cùng đổi khăn trải giường đều do hắn chính tay làm. Nàng được người ta hầu hạ như vậy, thật sự cũng không có mặt mũi mà trở mặt với người ta.
"... Lúc ngài đi, nhớ lấy tấm khăn trải giường kia theo luôn," Giản Khinh Ngữ lẩm bẩm, "Tự ngài đem đi giặt cho sạch, đừng để người khác phát hiện."
Phía trên để lại nhiều dấu vết như vậy, nàng cũng không có mặt mũi mà đưa cho hạ nhân nhà mình giặt.
Lục Viễn nhắm mắt, ngón tay v**t v* cánh tay trơn bóng của nàng: "Ừ, để ta mang đi."
Giản Khinh Ngữ cọ cọ trong ngực hắn, lại nhớ tới lúc trước Lục Viễn bắt nàng giặt tấm khăn trải giường kia, bây giờ tang vật vẫn còn nằm dưới gầm giường của mình, nàng định nhân cơ hội này mà bảo hắn mang đi luôn, đáng tiếc bây giờ nàng đã quá buồn ngủ rồi, còn chưa kịp nói câu nào mà đã thiếp đi mất.
Lục Viễn nhẹ nhàng ôm lấy nàng, không bao lâu sau cũng theo đó mà thiếp đi. Thế nhưng hắn ngủ không được bao lâu đã tỉnh lại, cẩn thận đặt cánh tay Giản Khinh Ngữ đang gác trên eo mình xuống, giúp nàng điều chỉnh tư thế ngủ cho tốt rồi mới xuống giường thu dọn đồ đạc.
Sau khi mặc xong y phục, hắn lấy tấm khăn trải giường đang bị vứt tuỳ tiện trên mặt đất lên, gói ghém lại, đang định cầm đi, thì đột nhiên chú ý thấy dưới gầm giường lộ ra một góc vải dệt. Hắn dừng chân, bước tới trước một bước, tiện tay kéo góc vải kia ra.
Hoá ra là cái khăn trải giường lúc trước hắn bắt nàng giặt. Vết máu nhỏ ở phía trên đã sớm khô quắt, nhưng vẫn có thể dễ dàng nhìn thấy trên sắc vải màu nhạt.
Đã mang về lâu như vậy mà đến giờ cũng không chịu giặt. Lục Viễn trong mắt hiện lên một tia bất đắc dĩ, định mang cả cái khăn trải giường kia về nhưng ngẫm nghĩ một lát, hắn quyết định thả lại cái khăn kia xuống dưới gầm giường.
Hắn là muốn xem xem, nha đầu kia khi nào mới chịu mang đi giặt.
Thời tiết kinh thành dần chuyển lạnh, nếu buổi trưa vẫn còn nóng hai phần thì đến tối đã bắt đầu chớm lạnh. Đến lúc Giản Khinh Ngữ lần nữa mở mắt dậy thì người bên cạnh, cũng như tấm khăn trải giường trên mặt đất, tất cả đều đã biến mất. Nếu không phải cả người vẫn còn đau nhức thì nàng thật sự đã cho rằng mình vừa mới tỉnh giấc sau một cơn mộng dài.
Nàng ngồi yên một lúc mới đi tìm thuốc tránh thai Lục Viễn đưa cho lúc trước, nhưng sau khi tìm thấy bình sứ đựng thuốc kia, nàng liền phát hiện ra bên trong thế mà đã rỗng tuếch.
Hết rồi? Vậy chẳng phải là mình có cơ hội thử xem có thể cải tiến phương thuốc tránh thai kia không hay sao? Giản Khinh Ngữ ánh mắt sáng lên, lập tức lấy giấy và bút mực tới, thuần thục viết ra một phương thuốc, đợi Anh Nhi tiến vào liền giao cho cô nàng: "Em dựa theo phương thuốc này mà bốc cho ta một thang đi."
"... Đây là dược gì ạ?" Chuyện ngày hôm qua vẫn còn bày ra trước mắt, Anh Nhi liền vô cùng cảnh giác.
Giản Khinh Ngữ ngập ngừng: "Thuốc cường thân kiện thể." Da mặt nàng tuy dày, nhưng vẫn thấy ngượng khi phải nhắc tới chuyện tránh thai với một tiểu cô nương chưa hiểu sự đời.
Anh Nhi nghi hoặc nhìn phương thuốc kia, tiếc là cô nàng không biết chữ nên đành phải tạm tin những lời ma quỷ của Giản Khinh Ngữ.
Bất quá Anh Nhi cũng vẫn vô cùng cẩn thận, đợi đến khi tới tiệm bốc thuốc liền lấy phương thuốc ra tham khảo với đại phu trước. Vị đại phu kia nghiên cứu phương thuốc hồi lâu cũng không nhìn ra được rõ ràng: "Phương thuốc này thật là cổ quái, lão phu nhìn mãi cũng không ra là trị bệnh gì."
"Lão nói thế là sao ạ?" Anh Nhi vội hỏi.
Đại phu nhíu mày: "Phương thuốc này trên có xạ hương, hoa hồng, đều là những dược liệu cực hàn, đối với nữ tử tổn hại vô cùng. Ấy vậy mà lại thêm cẩu kỷ để bổ lại, còn có mấy loại dược liệu khác, loại nào cũng tương khắc nhau. Lão phu còn chưa từng thấy ai đặt chung mấy dược liệu này với nhau đâu. Xin hỏi cô nương, đơn thuốc này trị bệnh gì thế?"
"... Không cần quan tâm là bệnh gì đâu, ngài chỉ cần giúp ta mở một phương thuốc bồi bổ thân thể là dược, không cần phải dựa theo phương thuốc này đâu." Anh Nhi thở dài. Hôm qua vừa nhìn thấy bộ dạng uống thuốc lung tung của Đại tiểu thư, hôm nay nói sao cũng không thể cho ngài ấy uống thuốc bậy bạ nữa.
Giản Khinh Ngữ vẫn chưa biết Anh Nhi đã giúp nàng đổi thuốc. Khi thuốc được đưa đến tay nàng thì đã trở thành một chén thuốc được sắc sẵn, nàng trực tiếp uống sạch, trong người cũng cảm thấy nhẹ nhàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!