Chương 46: (Vô Đề)

Giản Khinh Ngữ cuối cùng có thể nói là đã chạy trối chết. Đêm đó còn nằm ác mộng thấy Lục Viễn đuổi theo nói muốn 'bóp' nàng, sự hổ thẹn kia vẫn giằng co hồi lâu trong đầu nàng chưa biến mất.

Đảo mắt đã đến ngày dời mộ, trời hạ một cơn mưa phùn nhỏ, nhưng không gây ảnh hưởng tới công việc chính. Phủ Ninh Xương Hầu đã chuẩn bị thật kỹ, lại mời bạn tốt láng giềng tới, dựa theo quy củ mà nghiêm túc tổ chức một hồi pháp sự.

Khi áo quan kia bị lấp dưới đất vàng, tảng đá lớn trong lòng Giản Khinh Ngữ cũng theo đó mà rơi xuống. Khoé mắt nàng ửng đỏ, nhìn cái tên trên bia mộ, hồi lâu sau mới thấp giọng nói: "Kiếp sau, người hãy nghĩ cho bản thân mình nhiều một chút, đừng chịu khổ nữa nhé."

Ninh Xương Hầu ở một bên nghe vậy, lập tức sửng sốt, ngẩng đầu nhìn nữ nhi này, rõ ràng nàng đứng rất gần mình nhưng hắn lại hoảng hốt cảm thấy nàng thật ra đang cách xa vạn dặm. Tựa như sau khi kết thúc tang sự này, nàng sẽ hoàn toàn trở thành một người xa lạ.

Lo chuyện tang sự rất mệt mỏi, đợi sau khi tất cả đã kết thúc, Giản Khinh Ngữ trở về phòng liền ngủ vùi cả một ngày một đêm, khi tỉnh lại cảm thấy tinh thần vô cùng sảng khoái, toàn bộ quá khứ cũng như những lỗi lầm ngày xưa dường như không còn quan trọng đến thế nữa.

Ngoài cửa sổ lại tí tách nổi lên một trận mưa nhỏ, Giản Khinh Ngữ ngồi trên giường một lúc chợt thấy lười biếng không muốn làm gì. Khi Anh Nhi vào phòng, nhìn thấy nàng đang thu dọn đồ, liền ngẩn người khiếp sợ: "Đại tiểu thư muốn đi ngay bây giờ sao?"

"... Ta cũng tính vậy đó chứ," Giản Khinh Ngữ nhớ tới chuyện mất mặt ở Lục phủ ngày ấy, hận không thể lập tức bay ngay trở về Mạc Bắc, "Bất quá ta đã đáp ứng Mạn Thanh rồi, đợi muội ấy thành thân xong mới rời đi. Bây giờ chỉ là thu thập đơn giản chút thôi."

"May quá, may quá," Anh Nhi thở phào nhẹ nhõm, "Xuân Sinh ở tiền viện mượn của nô tỳ hai đồng bạc, nô tỳ còn chưa đòi lại đâu. Nếu bây giờ mà đi, sợ là không có cách nào đòi tiền hắn."

Giản Khinh Ngữ bật cười: "Vậy em nhanh chóng đòi tiền đi, hôn kỳ tuy còn chưa định, nhưng chắc không kéo dài bao lâu nữa đâu."

"Dạ! Ngài mai nô tỳ đi đòi ngay!" Anh Nhi bảo đảm.

Giản Khinh Ngữ mỉm cười gật đầu, bấy giờ mới chú ý tới điểm tâm cô nàng đang bưng trong tay, lập tức cảm thấy hứng thú mà cầm lên một miếng, sau khi nếm xong liền kinh ngạc: "Hương vị nào sao lại giống y hệt mấy món Lục Viễn đưa đến thế."

"Thì đây đúng là của Cửu gia đưa tới mà. Nô tỳ thấy Đại tiểu thư sắp tỉnh nên mang đi hâm nóng một chút, ăn có ngon không ạ?" Anh Nhi hỏi.

Giản Khinh Ngữ trả lời: "Không tồi, so với lúc nóng hổi mới ra lò thì y hệt nhau luôn."

"Vậy là tốt rồi ạ," Anh Nhi thở phào, tiếp đến lại chợt nghĩ tới một chuyện quan trọng, "Đúng rồi, chuyện ngài trở về Mạc Bắc, ngài đã nói với Cửu gia chưa ạ?"

Giản Khinh Ngữ đang ăn chợt dừng động tác, một lúc lâu sau mới ra vẻ như không có việc gì: "Nếu nói, chỉ sợ là không đi được."

Anh Nhi lập tức lo lắng: "Nhưng không nói, ngài ấy có thể tức giận hay không?" Cửu gia mà nổi giận lên, chắc đáng sợ lắm.

"... Tức giận chứ, nhưng cũng giống hệt như nếu ta nói cho hắn biết mà thôi, nên việc này tuyệt đối không thể cho hắn biết. Đã hiểu chưa?" Giản Khinh Ngữ nghiêm túc cường điệu, cũng không biết là đang nói cho Anh Nhi nghe hay đang nói cho chính mình nghe.

Anh Nhi nhíu mày: "Vậy lỡ như ngài ấy tìm ngài thì sao?"

"Chắc sẽ không đâu... Dù sao Thánh Thượng coi trọng hắn như vậy, mỗi ngày đều phải có hắn bầu bạn bên cạnh, hắn muốn đi tìm ta, e là cũng không có thời gian. Đợi thêm một thời gian nữa, nói không chừng hắn sẽ quên ta thôi." Giản Khinh Ngữ ngoài miệng nói vậy nhưng trong lòng đột nhiên có chút hụt hẫng, ngay cả điểm tâm ăn cũng không thấy ngọt nữa.

Anh Nhi không cảm thấy Cửu gia sẽ quên Đại tiểu thư, cũng có thể thấy Đại tiểu thư có vẻ buồn bực, nên không đành lòng nói gì thêm, chỉ cường điệu một câu: "Bất luận Đại tiểu thư có tính toán gì, nô tỳ đều nghe theo ngài."

Giản Khinh Ngữ miễn cưỡng cười cười, yên lặng ăn xong điểm tâm.

Cảm xúc không thể hiểu được kia vẫn bám lấy nàng thật lâu, mãi đến một buổi sáng sớm nọ, nàng đột nhiên phát hiện y phục của mình bị chật, sự khiếp sợ này lập tức lấn áp sự buồn bực của mấy hôm vừa rồi.

"Sao ta lại béo lên thế này? Mấy nay có ăn cái gì đâu?" Nàng ngồi vào trước gương đồng, vừa ăn điểm tâm vừa suy nghĩ, nhưng nhĩ thế nào cũng không ra.

Anh Nhi yên lặng nhìn điểm tâm trong tay nàng, Giản Khinh Ngữ trầm ngâm một chút rồi cắn răng ném miếng điểm tâm kia vào trong đĩa: "Đợi lát nữa gọi thợ mộc tới, kêu bọn hắn gia cố lại cửa sổ, không cho phép tên đó tiến vào nữa!"

Mấy ngày nay tuy không gặp Lục Viễn, nhưng điểm tâm kia vẫn xuất hiện đúng giờ vào sáng sớm mỗi ngày trên bàn của nàng, Giản Khinh Ngữ ăn nhiều như vậy hỏi sao lại không béo lên?

Nghĩ đến bao nhiêu năm nay mình cũng chưa từng béo lên như vậy, Giản Khinh Ngữ lập tức nghiến răng nghiến lợi.

Anh Nhi thấy nàng không cao hứng, lập tức nuốt câu 'cũng không thể hoàn toàn trách Cửu gia' kia vào trong bụng, tuân theo mệnh lệnh mà đi gọi thợ mộc.

Đêm đó, Lục Viễn đẩy cửa sổ cả buổi, động tĩnh lớn đến mức đánh thức cả Giản Khinh Ngữ dậy mà hắn cũng không thể tiến vào. Hắn đứng im lặng ngoài cửa sổ hồi lâu, cuối cùng lẳng lặng nhìn hộp thức ăn trong tay mình.

Giản Khinh Ngữ quấn chặt cái chăn nhỏ, ngồi trên giường nín thở lắng nghe, sau khi tiếng mở cửa sổ kia biến mất, nàng mới thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài, khoé môi hơi cong lên ra vẻ đắc ý. Nhưng chút đắc ý này chả kéo dài được bao lâu cả, bởi vì cửa lớn đã bị đẩy ra, Lục Viễn người ta trực tiếp tiến vào từ cửa chính, cả hai đột nhiên không có chuẩn bị mà đối mặt với nhau.

Giản Khinh Ngữ mở to hai mắt: "Ngài, ngài vào bằng cách nào đấy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!