Khuya đầu thu, không khí đột nhiên trở nên ẩm ướt.
Giản Khinh Ngữ nhìn Lục Viễn hồi lâu, cuối cùng gian nan dời tầm mắt: "... Thời gian không còn sớm nữa, Lục đại nhân, mời trở về."
Lục Viễn nhíu mày, hồi lâu sau mới mở miệng: "Ta phải làm gì thì nàng mới bằng lòng giữ ta lại?"
Giản Khinh Ngữ: "... Ngài có làm gì thì cũng không giữ lại đâu, đi mau đi."
"Nàng thật ra khá dứt khoát đấy." Lục Viễn lạnh lùng nhìn nàng.
Giản Khinh Ngữ thế mà lại không sợ hắn, một lúc lâu sau mới mở miệng: "Nhanh lên đi, bằng không ta gọi người tới bây giờ?"
"Nàng cứ thử xem." Lục Viễn vẫn ung dựa dựa vào cửa sổ.
Giản Khinh Ngữ lần đầu tiên thấy hắn vô lại như thế, nhất thời trợn mắt há hốc, không biết phải phản ứng thế nào.
Lục Viễn an tĩnh đối diện nàng, hồi sau chợt mở miệng: "Thực xin lỗi."
Giản Khinh Ngữ sửng sốt: "Ngài xin lỗi chuyện gì?"
"Đêm đó ở hành cung, là ta nói năng l* m*ng, làm tổn thương nàng, ta phải sớm xin lỗi rồi," Lục Viễn nhìn nàng, đôi mắt đen nhánh thấu triệt. Câu xin lỗi nói gượng gạo như vậy, hiển nhiên không có vẻ quá thuần thục, "Thực xin lỗi, dù nàng phạt ta thế nào, ta cũng nhận."
Nói xong, hắn vươn tay về phía nàng.
Giản Khinh Ngữ không ngờ hắn sẽ đột nhiên nhắc tới chuyện ở hành cung đêm đó, lập tức bị gợi lại hồi ức không tốt. Sự thoải mái trên mặt nàng dần biến mất, mãi một lúc sau nàng mới cười gượng: "Đại nhân nói đùa rồi, ta làm sao dám phạt ngài chứ."
"Ta nói để cho nàng phạt, chính là sẽ để cho nàng phạt. Tuyệt không có một câu oán hận." Lục Viễn vẫn không thu tay về.
Giản Khinh Ngữ yên lặng nhìn những nốt chai trên đầu ngón tay đã thành hình sau bao nhiêu năm luyện đao, im lặng một chút rồi lại lắc lắc đầu: "Bây giờ tâm trạng của đại nhân tốt, liền muốn cho ta xử phạt ngài. Một ngày nào đó tâm trạng ngài không tốt, có phải sẽ tới tìm ta để tính sổ hay không? Ta bây giờ đã không còn là sủng vật của đại nhân, không muốn phối hợp chơi mấy trò này với đại nhân nữa."
Nàng biết thân phận của bọn họ khác biệt, chưa từng thay đổi. Nàng không nên vì nhất thời xúc động mà nói ra những lời này, nhưng đối mắt với cái mà Lục Viễn gọi là nhận sai, một ngọn lửa vô danh lại bị gợi lên trong lòng nàng, nàng thật sự không muốn nhẫn nhịn nữa.
Giản Khinh Ngữ nói xong, chủ động mở cửa sổ ra, sau đó cũng không quay đầu lại mà đi thẳng về phía giường: "Đại nhân, mời ngài đi thôi, sau này cũng không cần quay lại nữa..."
"Ta ngày ấy xúc động như thế, là bởi vì ta sợ nàng sẽ không cần ta nữa." Lục Viễn đột ngột mở lời.
Giản Khinh Ngữ bất chợt dừng lại, không thể tin nổi mà quay đầu nhìn hắn. Nàng không nghe lầm chứ? Đường đường là Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ, một nhân vật có chức có quyền, lại có thể khuấy lên một hồi phong vân ở kinh thành, vậy mà có thể nói ra những câu giống như oán phụ nơi khuê phòng... Cái gì mà sợ mình không cần hắn nữa?
Lục Viễn ánh mắt thản nhiên, sắc mặt vẫn như bình thường, chỉ là trên trán đã rịn ra một tầng mồ hôi mỏng, bên tai cũng có chút phiếm hồng: "Ta biết chuyện giữa nàng và ta vẫn luôn là do ta cưỡng cầu. Ta cũng biết nàng trước nay vốn không cam tâm tình nguyện. Ta sợ nàng vì thoát khỏi ta mà sẽ đi tìm một nam nhân khác làm chỗ dựa, nhưng lại càng sợ nàng tìm đến người khác không phải vì thoát khỏi ta mà là bởi vì nàng thích kẻ kia."
Chử Trinh là hoàng tử thì thế nào? Một trong những người có thể được chọn làm trữ quân tương lai kia thì sao chứ? Hắn chưa từng sợ hãi. Thế nhưng hắn lại sợ mỗi chuyện nàng vì rời khỏi hắn mà sẽ không từ thủ đoạn, sợ chính mình ở trong lòng nàng trước sau vẫn chỉ là một kẻ mà khó mà kiềm chế.
Giản Khinh Ngữ vẫn ngây ngốc ở đấy, một lúc lâu sau mới nghẹn ra được một câu: "Ta, ta ở trong lòng ngài là loại người như vậy sao?"
"Ta vốn chưa từng nghĩ nàng là loại người như vậy." Lục Viễn sâu kính trả lời, rõ ràng ngữ khí vẫn bình thường, nhưng cố tình lại khiến người ta nghe ra được một tia oán khí.
Giản Khinh Ngữ nghe hắn nói đến phát nghẹn, im lặng cả buổi thế nhưng lại tán đồng cách nói của hắn, rốt cuộc thì hắn cũng thực sự là do mình muốn đạt được mục đích mà câu về.
Thấy Giản Khinh Ngữ không hề phản bác, Lục Viễn trong lòng không hiểu sao lại không vui. Hắn hít sâu một hơi, bấy giờ mới chậm rãi mở miệng: "Ta tuy không có ý muốn tổn thương nàng, nhưng trong lời nói cũng đã ít nhiều chọc giận nàng. Hơn nữa vì bức nàng trở lại, ta cũng đã làm rất nhiều chuyện không lên được mặt bàn. Tuy nhiên, ít ra, tình cảm của ta đối với nàng là thật lòng.
Lúc trước trở lại kinh thành, ta đã vốn viết tấu chương, muốn xin Thánh Thượng tứ hôn cho chúng ta, thế nhưng tấu chương còn chưa kịp trình lên, thì nàng đã trốn đi mất."
"... Ban nãy không phải vẫn còn đang xin lỗi sao? Sao bây giờ tự nhiên lại bắt đầu lên án rồi." Nghe hắn nhắc tới chuyện đào tẩu, Giản Khinh Ngữ ho khụ một tiếng.
Không nói tới chuyện khác, Lục Viễn cứu nàng từ trong thanh lâu ra, đích thực coi như là đại ân nhân của nàng. Cho nên bất luận là khi nào hắn nhắc tới chuyện này, nàng đều nhịn không được mà chột dạ. Huống chi nàng là người đào tẩu trước, lại còn cố ý để lại một mảnh giấy chọc giận hắn.
Lục Viễn bị nàng nhắc nhở, cũng ý thức được vấn đề, nhưng là do hắn nhắc lại chuyện cũ trước, nên hắn cũng không thể phản bác, chỉ có thể im lặng.
Giản Khinh Ngữ thấy thế liền thở dài một tiếng, "Chuyện đêm đó, ta tha thứ cho ngài." Còn không tha thứ, chỉ sợ phải đối mặt với càng nhiều nợ cũ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!