Chương 44: (Vô Đề)

Tất cả những chuyện vừa rồi phát sinh quá nhanh, Giản Khinh Ngữ căn bản không kịp phản ứng, đến bây giờ bị Lục Viễn mắng cho một trận, nàng mới chậm chạp cảm thấy sợ hãi, khóc oà lên, dỗ thế nào cũng không được.

Vẻ mặt Lục Viễn cứng đờ, nhất thời không biết phải làm sao, đến khi bị nàng cứng rắn lao vào lồng ngực, hắn mới theo bản năng mà ôm lấy nàng, anh ủi có chút vụng về: "Không... không sao nữa rồi."

Giản Khinh Ngữ khóc hu hu, nước mắt nhanh chóng thấm ướt vạt áo trước ngực hắn. Lục Viễn mím môi, vẫn không quên hỏi một câu: "Nàng bây giờ muốn về nhà hay là qua chỗ của ta?"

Giản Khinh Ngữ đang khóc nức nở, nghe hắn hỏi mà không trả lời.

Lục Viễn đợi thật lâu cũng không nghe nàng ơi hỡi gì, im lặng một lát rồi bảo: "Về nhà thì khóc lên hai tiếng, không về thì khóc một tiếng."

Giản Khinh Ngữ: "..."

Nàng nghẹn một chút, hai mắt đẫm lệ, ngẩng đầu lên: "Có ai hỏi như vậy bao giờ."

Lục Viễn lau khoé mắt nàng: "Vậy đi đâu đây?"

"... Về nhà."

Lục Viễn ngừng một chút, nhấp môi đáp ứng.

Xe ngựa chạy như bay về phía trước, nhanh chóng trở lại phủ Ninh Xương Hầu. Lục Viễn giữa đường đã xuống xe, cuối cùng về đến phủ chỉ còn có mỗi mình Giản Khinh Ngữ.

Nàng đã quay lại ngay sau khi xảy ra chuyện, nhưng tin tức Chu Âm Nhi nổi điên vẫn tới trước nàng một bước. Khi Giản Khinh Ngữ hai mắt đỏ hồng bước xuống xe ngựa, cả nhà Ninh Xương Hầu liền xông tới.

"Đại tỷ, tỷ có bị thương không?" Giản Chấn khẩn trương hỏi, "Sao cả người đầy máu thế này? Cả trên mặt cũng dính máu nữa?"

"Đừng nói bậy, chắc là không có bị thương đâu." Giản Mạn Thanh nhíu mày, xác định trên người Giản Khinh Ngữ không có vết thương mới thở phào một hơi.

Tần Di hận đến bấu vào đùi: "Cái thứ đáng chém ngàn đao này, đúng là nên chết không được tử tế, xuống địa ngục đi là vừa!"

"Không có việc gì là được, không có việc gì là được... Ta bây giờ liền tiến cung diện thánh, nhất định phải lấy lại công đạo cho con của ta!" Ninh Xương Hầu nghĩ tới mà phát sợ, tiếp theo liền nổi giận đùng đùng rời đi.

Giản Khinh Ngữ sau khi khóc một trận đã bình tĩnh lại, nhìn thấy nhiều người vây quanh mình như vậy, nhất thời có hơi ngượng ngùng: "Ta không sao cả, trở về phòng nghỉ ngơi một chút là được."

Giản Chấn nghe vậy vội đỡ lấy nàng: "Đi thôi, ta đưa tỷ đi."

"... Không cần phải phiền toái như vậy đâu." Giản Khinh Ngữ dở khóc dở cười.

Giản Mạn Thanh cũng bước tới, đỡ lấy bên người còn lại của nàng: "Chúng ta cùng nhau đưa tỷ trở về phòng."

"Thật sự không cần mà..."

Giản Khinh Ngữ kháng nghị, nhưng vẫn bị hai người kia đỡ trở về phòng ngủ. Nàng vừa ngồi xuống, Giản Chấn liền bắt đầu châm trà, Giản Mạn Thanh cũng cầm khăn ướt đưa tới, giúp nàng lau từng chút từng chút vết máu trên mặt.

"... Ta có tàn phế đâu, các người có cần làm quá lên như vậy không hả?" Giản Khinh Ngữ bấy giờ cảm thấy rất bất đắc dĩ.

Giản Mạn Thanh liếc nàng một cái: "Ngồi yên đó đợi chút đi!"

Giản Khinh Ngữ lập tức ngồi yên.

"Đại tỷ, tỷ thật sự không sợ chút nào hết hả?" Giản Chấn tò mò.

Giản Khinh Ngữ nghĩ một lát: "Ban đầu thấy sợ lắm chứ, nhưng khóc... À, ừ, nhưng sau đó không sợ nữa."

"Lá gan của tỷ cũng lớn thật đấy. Nếu đổi lại là ta, khẳng định buổi tối sẽ gặp ác mộng." Giản Chấn cảm khái.

Giản Khinh Ngữ bị thổi phồng lên như thế, tâm tình cũng trở nên tốt hơn: "Cho nên ta mới làm tỷ tỷ, còn đệ chỉ là một đứa đệ đệ thôi."

Giản Chấn: "..." Nói vậy cũng không sai, nhưng sao nghe nó kỳ kỳ nhỉ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!