Chương 43: (Vô Đề)

Đúng lúc đây cũng là giờ cơm, người tới tửu lâu tấp nập vô cùng. Mỗi khi có âm thanh trò chuyện truyền tới gần là Giản Khinh Ngữ lại thấy căng thẳng. Tình hình cứ thế mà lặp lại mấy lần, nàng thật sự chịu không nổi nữa liền chống tay lên ngực Lục Viễn, đẩy hắn ra, cực lực kháng nghị: "Có thể đổi chỗ khác nói chuyện không?"

Ban này ban mặt mà lại cùng hắn dán sát vào nhau trong một góc xó xỉnh, nếu bị ai đó phát hiện, thì người ngày mai bị đưa lên đầu sóng ngọn gió chính là nàng.

Lục Viễn liếc nàng một cái, trực tiếp bước ngang qua, chừa ra một kẽ hở. Giản Khinh Ngữ thở phào một hơi, cúi đầu theo hắn bước ra ngoài. Hai người trực tiếp đi vào sương phòng cách vách, tiểu nhị nhanh chóng bưng trà lên, rồi hỏi Lục Viễn: "Đại nhân, vẫn là mấy món ngày thường chứ ạ?"

"Thêm hai món điểm tâm nữa, cũng đưa thêm một chén nước dưa hấu tới đây," Lục Viễn thuận miệng nói.

Tiểu nhị vâng dạ rồi rời đi.

Giản Khinh Ngữ nhìn tiểu nhị ra ngoài khép cửa lại, bấy giờ mới quay về phía Lục Viễn: "Ngài thường xuyên tới đây ăn cơm lắm à?"

"Cũng không thường lắm." Lục Viễn một tay cầm lấy ấm trà, rót ra hai chén.

Giản Khinh Ngữ nghi hoặc ngồi xuống: "Vậy tiểu nhị kia vì sao lại quen thuộc ngài thế? Ngay cả ngài thích ăn cái gì cũng biết?"

"Thủ hạ của ta, thì biết mấy chuyện đó là bình thường thôi." Lục Viễn đẩy một chén trà đến trước mặt nàng.

Giản Khinh Ngữ ngẩn người: "Thủ... Thủ hạ của ngài? Nơi này không phải là tửu lâu tốt nhất kinh thành sao?!"

"Nếu không có cái danh hào này, làm sao lại có nhiều quan to hiển quý như vậy tới đây ăn cơm uống rượu chứ?" Lục Viễn hỏi lại.

Giản Khinh Ngữ nghẹn lời, xem như cũng đã hiểu rõ. Tửu lầu cái gì mà tửu lầu, đây chính là một cơ sở tình báo của Cẩm Y Vệ thì có. Đám quan viên bị nghe trộm chuyện cơ mật, chỉ sợ đến chết cũng không biết vì sao bí mật của mình bị lộ.

Nàng hít sâu một hơi, đột nhiên ý thức được một điều: "Chuyện quan trọng như vậy, ngài nói cho ta nghe làm gì?"

"Nàng sẽ để lộ bí mật à?" Lục Viễn hỏi.

Giản Khinh Ngữ vội rụt cổ lại: "Không dám, không dám."

Lục Viễn bấy giờ mới thấy vừa lòng.

Tiểu nhị nhanh chóng bưng thức ăn lên, Giản Khinh Ngữ chú ý thấy trong đó có mấy món Tần Di lúc trước đã chọn, nhưng rõ ràng là những dĩa thức ăn này phân lượng nhiều hơn, vả lại trông cũng đẹp mắt hơn nhiều... Cũng biết nịnh nọt cấp trên ra phết đấy.

Ban nãy trong lòng nàng cảm thấy phiền muộn, nên cũng không ăn được bao nhiêu, bây giờ nhìn mấy món ăn nóng hầm hập trên bàn, tâm hồn ăn uống bất chợt dâng lên tràn trề. Đợi Lục Viễn hạ đũa gắp thức ăn xong, nàng cũng bắt đầu ăn. Hai người ăn cơm không nói chuyện, bầu không khí nhất thời có vẻ hài hoà.

Chỉ là sự hài hoà này nhất định là phải bị phá vỡ ――

"Dạo này còn liên lạc với Nhị Hoàng tử không?" Lục Viễn đột nhiên lên tiếng.

Giản Khinh Ngữ ngừng một chút: "Không có, sao vậy?"

Lục Viễn nâng mí mắt lên nhìn nàng, xác định nàng không nói dối, hắn mới tiếp lời: "Chuyện hắn bị ám sát đã tra ra được chút manh mối, nàng cách xa hắn một chút, tránh cho bản thân bị liên luỵ."

Giản Khinh Ngư trong lòng căng thẳng: "Ý của ngài là..."

"Hỏi nhiều quá," Lục Viễn gắp một miếng cá om cà tím vào trong chén của nàng, "Ăn cơm đi."

Giản Khinh Ngữ lập tức ngồi ngay ngắn lại, hạ xuống cơn sóng to gió lớn đang chực nổi lên trong lòng, yên lặng ăn cơm.

Hai người dùng cơm xong, Lục Viễn liền có việc rời đi, Giản Khinh Ngữ cũng trực tiếp trở về Hầu phủ.

Trải qua nửa ngày, hiện tại cả kinh thành đều biết chuyện Chu Âm Nhi hãm hại Giản Mạn Thanh. Quán tính của con người thường là sẽ dẫm đạp một bên rồi nâng bên còn lại lên, vì thế sau khi hướng gió thay đổi, người nhục mạ Chu Âm Nhi càng lúc càng nhiều, còn người khen ngợi Giản Mạn Thanh cũng theo đó mà tăng lên. Về phần Giản Mạn Thanh, những lời đồn trước đây đã tự sụp đổ không nói, nàng ấy còn vì chuyện này mà giành được không ít danh tiếng tốt.

Không chỉ như thế, sau khi xảy ra chuyện của Chu Âm Nhi, Chu Lệ Văn lại bị tuồn ra tin tức là có dính dáng đến tham ô, tuy chỉ là tiền mua văn phòng tứ bảo ỏ Hàn Lâm Viện, hắn sau đó cũng đã bị xử phạt nho nhỏ, nhưng đối với thanh danh ngày một thối nát của Chu gia, chuyện này không khác gì giậu đổ bìm leo.

Sau khi Ninh Xương Hầu hiểu ra tiền căn hậu quả, liền quyết đoán đem toàn bộ lễ vật Chu gia tặng lúc đính hôn đặt ra một chỗ, đợi đến buổi sáng sớm ngày nghỉ hưu mộc, sẽ đưa đến Chu gia để từ hôn. Ông ta vốn muốn tự mình đi, nhưng Tần Di nghe xong liền chết sống muốn đi theo, cuối cùng ông ta chỉ có thể đáp ứng.

"Việc này chỉ cần một mình ta đi là được, bà đi theo xem náo nhiệt cái gì chứ?" Ninh Xương Hầu tỏ vẻ không hài lòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!