Giản Mạn Thanh vẫn ngồi bên bàn đến tận hừng đông, rồi mới đứng dậy đẩy cửa bước ra ngoài. Còn chưa ra khỏi sân, nàng ta đã bị Anh Nhi ngăn cản.
"Nhị tiểu thư muốn đi tìm Đại tiểu thư sao?" Cô nàng hỏi.
Giản Mạn Thanh gật đầu: "Đúng vậy."
"Nhị tiểu thư xin đợi một lát, Đại tiểu thư đã ra khỏi cửa, ước chừng hơn một canh giờ nữa mới có thể trở về." Anh Nhi kính cẩn đáp, "Ngài ấy sợ ngài đi một chuyến tay không trở về nên cố ý phân phó nô tỳ chờ ngài ở đây."
Giản Mạn Thanh dừng một chút: "Ngươi có biết tỷ ấy đi đâu không?"
"Nô tỳ không biết ạ." Anh Nhi trả lời.
Giản Mạn Thanh đánh giá Anh Nhi một lượt, xác định cô nàng không có vẻ đang lừa mình, liền phỏng đoán Giản Khinh Ngữ có lẽ đã đến chỗ Lục Viễn đòi nhân chứng. Nghĩ vậy, nàng liền gật đầu: "Được, vậy ta sẽ trở về phòng chờ, đợi khi nào Đại tiểu thư trở về, thì ngươi mời tỷ ấy sang đây một chuyến."
"Dạ vâng."
Giản Mạn Thanh hơi xụ mặt, đôi mắt trống rỗng nhìn vào không trung.
Sắc trời có chút u ám, không khí có phần cô đặc, có lẽ là sắp mưa.
Giản Khinh Ngữ ngồi trong xe ngựa, xốc màn xe lên một chút, trộm nhìn phủ nha cách đó không xa. Ngày thường khi Cẩm Y Vệ không được triệu tập, cơ bản đều canh gác ở chỗ này. Lý Hoàn mới vừa quay trở lại không lâu, hẳn là không cần phải tiến cung canh gác. Nàng chính là muốn ngồi đây chờ hắn.
Giản Khinh Ngữ nhìn chằm chằm cửa, khi nhìn thấy Quý Dương từ bên trong bước ra, liền sợ tới mức nhanh chóng thả màn xe xuống, một lúc lâu sau mới cẩn thận giở lên lại. Khi không còn thấy bóng dáng tên kia nữa, nàng mới thở ra một hơi, đồng thời không nhịn được mà nhíu mày.
Khi trời còn chưa sáng, nàng đã đến đây chờ, ít nhiều cũng đã đợi được hai canh giờ, thế nhưng ngay cả bóng dáng của Lý Hoàn cũng không thấy. Chẳng lẽ hôm nay hắn lại nghỉ hưu mộc? Vậy nên tiếp tục chờ ở đây hay là tới nhà hắn xem thử?
Giản Khinh Ngữ thở dài một hơi, trong lúc đang rối rắm, chợt cảm giác thấy xe ngựa rung lắc chuyển động, nàng lập tức sốt ruột: "Xa phu, ngươi sao thế? Mau dừng lại!"
Xa phu bên ngoài không lên tiếng đáp lại.
"Mau dừng lại ngay! Chỗ này ít người, xe ngựa đột nhiên đi lại sẽ khiến Cẩm Y Vệ chú ý đấy!" Giản Khinh Ngữ nhịn không được mà lớn tiếng quát.
Dứt lời, bên ngoài màn xe liền truyền tới một giọng nói đáng ghét: "Cho dù là không đi lại thì cũng đã khiến cho Cẩm Y Vệ chú ý rồi."
Giản Khinh Ngữ sửng sốt một chút, bất ngờ xốc màn xe lên, liền gặp ngay một tên gia hoả khiến người ta cảm thấy bực mình, còn xa phu thì đã không biết tung tích.
Đầu nàng lập tức muốn phình to: "Xa phu của ta đâu?"
"Giết rồi." Quý Dương trả lời.
Giản Khinh Ngữ khiếp sợ trợn tròn hai mắt/
"... Đừng nói cô tin là thật đó nha?" Quý Dương cạn lời, "Ở trong lòng cô ta là kẻ tàn bạo như vậy hả?"
Giản Khinh Ngữ càng cạn lời hơn: "Đệ đệ của ta mới nói có mấy câu mà đã bị ngươi tẩn cho một trận đến giờ vẫn còn sợ chết khiếp, ngươi có gì mà không dám làm chứ?"
"Ai bảo hắn không có gì làm bày đặt nói mấy câu làm gì? Không biết lúc đó ta đang bực mình sao?"
Quý Dương đúng lý hợp tình mà trả lời, lại bất chợt ý thức được một vấn đề vô cùng nghiêm túc ——
Nếu đại nhân tương lại thật sự đi đến bước đường không thể cứu vãn mà cưới cái con nhỏ Giản Nam Nam này làm vợ, vậy cái tên Giản Chấn đã từng bị hắn tẩn qua một trận không phải sẽ trở thành cậu em vợ của đại nhân sao?
Nghĩ đến đây, Quý Dương lập tức cảm thấy chột dạ, hắng giọng nói: "Thôi được rồi, có gì ghê gớm đâu, hôm khác ta tới xin lỗi hắn là được."
"Ngàn vạn lần không cần xin lỗi. Nó bây giờ nhìn thấy người không khác gì chuột thấy mèo. Ngươi đừng khiến nó càng thêm sợ hãi nữa." Trải qua một quãng thời gian chung sống, Giản Khinh Ngữ đối với đệ đệ từ trên trời rớt xuống này của mình không thể thờ ơ như trước nữa.
Quý Dương nghe xong liền bĩu môi: "Không xin lỗi thì thôi, bớt việc."
Giản Khinh Ngữ cười nhạt một tiếng, đang định nói gì đó, chợt ý thức được xe ngựa vẫn còn đang di chuyển. Nàng liền hỏi: "Ngươi định mang ta đi đâu đó?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!