Giản Khinh Ngữ trả lời xong mới ý thức được mình vừa mới nói gì, lại nhìn vẻ mặt vô cảm của Lục Viễn, lập tức có cảm giác mình mới nháo xong chuyện đoạn tuyệt quan hệ không được bao lâu bây giờ đã vội trèo lại lên cái cây của Lục Viễn.
Gò má nàng đỏ lên, hoảng loạn giải thích: "Ừ thì dù sao ngài cũng là vì giúp ta nên mới phải vất vả như vậy, ta, ta, ta đương là phải thấy đau lòng dùm ngài thôi."
Nói xong, vốn tưởng Lục Viễn sẽ mượn cơ hội này mà trào phúng nàng một phen, ai ngờ hắn chỉ lãnh đạm liếc nàng một cái, rồi giao vào tay nàng một chồng giấy thật dày: "Đây là lời khai của tên Chốc Đầu và thằng nhóc ăn mày. Người thì ta đã bắt lại, sẽ giải về kinh thành cùng chúng ta. Nàng muốn đưa bọn chúng đến phủ Ninh Xương Hầu hay là tạm thời an trí ở chỗ của ta?"
Nghe hắn nhắc tới chính sự, Giản Khinh Ngữ xoa xoa khuôn mặt vẫn còn nóng bừng, nhất thời có chút mê mang.
Lục Viễn thấy nàng chậm chạp không đáp, liền dứt khoát quyết định thay nàng: "Vậy trước an trí ở chỗ của ta đi, đợi hồi kinh xong hết rồi tính tiếp."
Giản Khinh Ngữ mím môi: "Đa tạ đại nhân."
Lục Viễn liếc nàng một cái, cũng không nói thêm gì nữa, trực tiếp xoay người đi ra ngoài. Đi không được bao xa đã gặp phải đám người Quý Dương đang chuẩn bị khởi hành.
"Đại nhân."
"Đại nhân!"
"Chuẩn bị xong chưa?" Lục Viễn hỏi.
Quý Dương sửng sốt, lát sau mới mờ mịt gật đầu: "Đã chuẩn bị tốt rồi ạ."
"Đi ăn chút gì trước đi, đừng để đến nửa đường lại bị đói." Lục Viễn lãnh đạm nói, rồi cũng rời đi không quay đầu.
Đám người Quý Dương nhìn nhau, lát sau có người không nhịn được mà hỏi: "Ta... mới nãy có phải ta gặp ảo giác hay không? Hình như đại nhân vừa mới quan tâm chúng ta hả?"
"... Nếu ngươi gặp ảo giác thì ta khẳng định cũng gặp phải ảo giác." Một người khác si ngốc nhìn bóng dáng Lục Viễn đi xa.
Quý Dương câm lặng đấm bọn họ mấy cái: "Đã sớm nói với các ngươi là nấm trong núi phần lớn đều có độc, cũng dặn các người đừng có ăn bậy rồi. Thấy chưa, bây giờ các ngươi ăn đến hỏng đầu rồi đó!"
Người bị đấm lập tức hoàn hồn: "Thế thì hôm nay đại nhân bị sao thế? Sao tâm tình lại tốt như vậy?"
"Còn có thể là vì cái gì chứ," Quý Dương tức giận liếc qua chỗ thiên điện nơi Giản Khinh Ngữ đang đứng một cái, bấy giờ mới quay đầu hỏi, "Lý Hoàn đâu? Còn bệnh à?"
"Ngài không biết à? Hắn mấy nay đều thất thần. Đại nhân tối qua đã cho hắn trở về trước rồi."
"Xuỳ, bảo sao hôm nay không nhìn thấy hắn." Quý Dương bĩu môi, cũng không nói thêm gì nữa.
Bên trong thiên điện, Giản Khinh Ngữ đứng đó một lúc lâu, cuối cùng cũng đã tỉ mỉ xem qua mấy lời khai kia một lần. Sau khi nhìn thấy người chủ mưu sau màn chính là Chu Âm Nhi, trong mắt nàng liền hiện lên một tia u ám, bất tri bất giác nắm chặt xấp lời khai trong tay.
Thời gian rời khỏi hành cung đã định vào giờ Thìn, trước khi Ninh Xương Hầu rời đi đã để lại một chiếc xe ngựa cho nàng, nên giờ phút này đoàn xe đã chờ sẵn ở chủ điện. Giản Khinh Ngữ nhanh chóng thu dọn hành lý gọn gàng rồi vội vàng đi về phía chủ điện.
Nàng tới cũng không tính là muộn, dọc đường đi cũng gặp không ít người quen. Chỉ là có những người ngày đó còn tỏ ra khách khí với nàng, nhưng bây giờ nhìn nàng, trong mắt lại có chút đánh giá, cũng thiếu đi một phần tôn trọng. Giản Khinh Ngữ không cần nghĩ cũng biết, nữ tử thế gia xưa nay vốn là một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ. Bây giờ Giản Mạn Thanh bị hại thành như vậy, đối với nàng đương nhiên cũng không tốt hơn bao nhiêu.
Bất quá, nàng không để bụng là được.
Giản Khinh Ngữ bước nhanh tới chủ điện, ở cuối đoàn xe tìm được chiếc xe ngựa nhà mình, đang định bước lên xe, liền nghe thấy một tiếng châm chọc: "Ây dô, kia không phải là Đại cô nương phủ Ninh Xương Hầu sao? Sao lúc trước lại không theo Hầu gia trở về kinh thành nhỉ?"
Giản Khinh Ngữ bỗng nhiên dừng bước, bình tĩnh quay đầu sang nhìn. Người vừa mở miệng ra trào phúng nàng chính là một tỷ muội tốt của Chu Âm Nhi, lúc trước đã từng bị nàng tẩn qua một trận, còn Chu Âm Nhi thì hiện tại đang đứng bên cạnh con ả kia, sau khi nhìn thấy ánh mắt của nàng thì chợt có chút hoảng hốt. Chỉ là sự hoảng loạn này cũng nhanh chóng biến mất chỉ để lại có vẻ đắc ý.
Cũng tốt, Giản Mạn Thanh đã bị huỷ thanh danh, phủ Chu Quốc Công có lẽ sẽ từ hôn, ả Chu Âm Nhi kia không thích hai người các nàng như vậy, bây giờ chắc là đang cao hứng lắm.
Giản Khinh Ngữ hơi nhếch môi, cười như không cười, nhưng trong mắt lại không có chút ý cười. Nàng trước kia vẫn luôn đi theo Lục Viễn, ngẫu nhiên nghiêm túc một chút cũng rất có khí thế giống Lục Viễn. Cô ả đang cười nhạo nàng bị nhìn đến bất chợt hoảng hốt, sau đó lại không hiểu vì sao mà tức giận: "Có gì mà kiêu ngạo hả? Thanh danh đã nát bét như vậy rồi mà còn vọng tưởng Thánh Thượng sẽ phong cho cô làm Nhị hoàng phi hay sao?!"
"Được rồi, đừng chấp nhặt với ả ta." Chu Âm Nhi thế mà lại chủ động khuyên bảo.
Cô ả kia bất mãn: "Âm Nhi! Cô không thể bỏ qua cho loại người như thế! Nếu không, bọn họ sẽ hất mặt lên trời mà đi, ra khỏi cửa cũng không biết cẩn thận một chút, để cuối cùng bị một gã thị vệ chiếm hết tiện nghi!"
Lời này nói ra, phảng phất như muốn mắng Giản Mạn Thanh rơi xuống nước là do lỗi của nàng ấy. Giản Khinh Ngữ chợt thấy bực bội trong lòng, nhưng nàng vẫn ráng nhịn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!