Chương 40: (Vô Đề)

Lục Viễn hỏi xong, cũng tự cảm thấy bản thân đang gây rối vô cớ, hắn nhăn mày quay mặt đi: "Lên bờ nhanh đi."

"... Vâng."

Giản Khinh Ngữ lên tiếng, bám vào móc sắt rồi bò lên trên bờ, chỉ vài ba bước là đã bò tới trên bờ, nàng vươn nửa người, duỗi tay ra muốn đỡ Lục Viễn: "Đại nhân, ngài nắm lấy tay ta đi, ta kéo ngài lên."

Lục Viễn dừng một chút, nhìn cánh tay nàng đưa ra giữa không trung, nếp nhăn giữa hai mày bất giác giãn ra: "Thôi, ta sợ nàng bị ta kéo ngược xuống thuyền."

"Sẽ không đâu, ngài qua đây." Giản Khinh Ngữ vẫn còn nhớ tới chuyện mấy ngón tay của hắn bị thoát lực, "Ta sẽ cẩn thận."

Lục Viễn lại nhìn nàng một cái, bấy giờ mới miễn cưỡng nắm lấy tay nàng, mượn sức của nàng mà bò lên bờ. Sự thật chứng minh, Giản Khinh Ngữ ra tay giúp hắn là chuyện chính xác. Khi Lục Viễn bò được nửa đường, cái chân đang dẫm móc sắt của hắn chợt mềm oặt, suýt nữa đã trượt chân ngã xuống, may nhờ có Giản Khinh Ngữ kịp thời kéo hắn lại, mới không ngã ngược trở về thuyền.

Vất vả bò lên tới trên bờ, Lục Viễn đã bình tâm phần nào, liền cùng Giản Khinh Ngữ đi về phía trước dọc theo bờ hồ. Giản Khinh Ngữ lo lắng cho Giản Mạn Thanh, lại bận tâm chuyện Lục Viễn đi không được nhanh cho lắm, vì thế nàng vừa đi vừa phải dừng, trong lòng nóng như lửa đốt. Cũng may cả hai không đi bao xa đã gặp được một chiếc xe ngựa, hai người lập tức chi tiền ra thuê xe ngồi.

Xe ngựa phóng nhanh về khu vực bờ sông, bên trong xe không đốt đèn, tối đen thui, Giản Khinh Ngữ chỉ có thể miễn cưỡng phân biệt được hình dáng của Lục Viễn. Thấy hắn không nói gì, nàng liền cẩn thận hỏi: "Lục đại nhân, ngài có khoẻ không?"

Lục Viễn im lặng hồi lâu, nhàn nhạt đáp: "Ừ."

"... Vậy đợi xác định được an nguy của Mạn Thanh, ta liền đưa ngài đi xem đại phu nhé." Giản Khinh Ngữ nhanh chóng nói.

"Ừ."

Giản Khinh Ngữ biết hắn lúc này đang thấy rất khó chịu trong người, nên nàng cũng không nói thêm gì nữa, mãi đến lúc xe ngựa dừng lại tại hội chùa, nàng mới nhanh chóng gọi hắn xuống xe.

Đêm đã khuya, người ở hội chùa cũng đã vơi đi phần nào, lúc trước xảy ra sự cố ở bờ hồ, nên nơi này bây giờ chỉ có vài ba tốp khách vãng lai. Khi Giản Khinh Ngữ xuống xe, liền nghe thấy người ta bàn luận chuyện có người rơi xuống nước, nàng lập tức tiến tới dò hỏi.

Người kia thấy nàng y phục cùng điệu bộ đều trông có vẻ bất phàm, liền cung kính đáp lại: "Lúc trước quả thực ở đây có cô nương bị rơi xuống nước."

"Nàng ta thế nào rồi?" Giản Khinh Ngữ vội hỏi.

"Lúc cứu lên bờ suýt đã không còn hơi thở nữa. Cũng may người cứu mạng cô nương kia kinh nghiệm phong phú, ấn lên ngực nàng ba bốn bận gì đấy, nàng ta liền ho ra nước. Sau đó người kia đã mang nàng đi, chắc không còn gì trở ngại nữa."

Giản Khinh Ngữ vừa nghe thấy không có việc gì, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, tứ chi cũng muốn rã rời.

Lục Viễn kịp thời xuất hiện ở sau lưng nàng, đỡ lấy nàng rồi nhàn nhạt hỏi: "Yên tâm rồi chứ?"

Giản Khinh Ngữ mím môi, còn chưa kịp trả lời, đã nghe Lục Viễn hỏi người nọ: "Lúc đó ngươi biết có mấy người rơi xuống nước không? Tình hình cụ thể thế nào?"

"Tiểu nhân cũng mới tới thôi, toàn bộ đều nghe người khác kể lại. Hình như chỉ thấy một người rơi xuống nước. Lúc đó ở đây không có ai, may mắn có một thằng nhóc ăn mày kêu cứu mới gọi được người biết bơi tới cứu mạng vị cô nương kia."

Giản Khinh Ngữ nghe xong liền nhăn mày, những người kia không biết nàng rơi xuống nước, nhưng thằng nhóc ăn mày kia lại biết. Nếu nó đã kêu cứu, vì sao lại không nói với mọi người là có tới hai người rơi xuống nước?

Người nọ đột nhiên nhớ tới chuyện gì đó: "Đúng rồi, người đầu tiên nhảy xuống nước cứu người chính là một gã lưu manh ở khu này, gọi là thằng Chốc Đầu. Hắn ta không học vấn, không nghề nghiệp, chỉ là một gã vô lại. Chả hiểu sao bữa nay lại tốt bụng như thế nữa."

"Còn có thể là vì sao? Nhất định là thấy cô nương kia xinh đẹp, muốn chiếm chút tiện nghi. May mà hắn còn chưa kịp đụng tới cô nương nhà người ta đã bị vị lang quân sau đó đến cứu người một chân đạp văng ra, mới tránh cho cô nương kia rơi vào ma trảo." Một người khác đột nhiên xen vào.

Người nọ gật đầu, nhớ tới gã Chốc Đầu kia, bỗng than một câu: "Đúng là may mắn thật. Nếu vì một chuyện ngoài ý muốn mà phải gả cho một tên lưu manh như vậy, thì đúng là sống không bằng chết."

Nghe hai người kia nói chuyện xong, Giản Khinh Ngữ vẻ mặt dần ngưng trọng. Nàng đợi bọn họ bỏ đi mới quay đầu lại nhìn Lục Viễn: "Ta và Mạn Thanh lần này cùng rơi xuống nước, chẳng lẽ không phải là chuyện ngoài ý muốn?"

Tròng mắt Lục Viễn đen kịt: "Yên tâm, ta sẽ tra ra chân tướng."

Giản Khinh Ngữ giật giật khoé môi, còn kia kịp nói gì, đã nghe thấy một giọng nói đầy kinh ngạc: "Khinh Ngữ?!"

Giản Khinh Ngữ sửng sốt quay đầu lại, vừa nhìn thấy Chử Trinh, nàng liền miễn cưỡng cười một cái: "Điện hạ."

"Nàng chạy đi đâu vậy? Có biết Cô lo lắng cho nàng lắm không?" Chử Trinh tính tình vốn hoà nhã, vậy mà bây giờ cũng nổi giận. Đến khi nhìn thấy thân ảnh của Lục Viễn ở sau lưng nàng, hắn mới khắc chế lại, nhíu mày, "Lục đại nhân cũng ở đây sao?"

"Nàng ấy vẫn luôn ở bên cạnh ti chức." Lục Viễn yên lặng nhìn hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!