Chương 4: (Vô Đề)

Nghe tiếng vó ngựa xa dần, sự yên lặng xung quanh bắt đầu bị phá vỡ, bên tai lại lần nữa vang lên tiếng náo động ồn ào. Giản Khinh Ngữ thở nhẹ một hơi, vứt khăn tay lên bàn nhỏ, định gọi xa phu tiếp tục khởi hành, đột nhiên nàng chú ý tới Anh Nhi vẫn đang che chắn trước người mình không nhúc nhích.

"Anh Nhi?" Nàng thử hỏi một tiếng.

Chỉ thấy tiểu cô nương trước mặt run rẩy một cái, tiếp đến lại khóc không ra nước mắt, nói: "... Đại tiểu thư, nô tỳ hình như không động đậy nổi."

Giản Khinh Ngữ: "..."

Anh Nhi sợ tới cả người cứng đờ, Giản Khinh Ngữ đành đỡ nàng đến băng ghế bên cạnh ngồi xuống, đợi nàng đỡ hơn một chút mới không nhịn được cười: "Lá gan nhỏ như vậy, vì sao còn phải bảo hộ trước người ta?"

"Ngài là chủ tử, nô tỳ đương nhiên phải bảo hộ ngài," Anh Nhi nhẹ giọng nói một câu, đáy mắt toát ra một tia bội phục, "Đại tiểu thư, ngài thật lợi hại, mũi đao kia mới nãy đã chọc đến trước mắt, nhưng cũng không thấy ngài sợ hãi. Lá gan của ngài thật là lớn."

Ý cười trên mặt Giản Khinh Ngữ cứng đơ, nháy mắt không được tự nhiên nữa. Kỳ thực, nàng mới vừa rồi cũng sợ.

Nói cũng lạ, bình thường lá gan của nàng rất lớn, ngay cả lúc trước nhìn thấy mã phỉ cũng không quá sợ hãi, còn có thời gian suy nghĩ làm sao để bảo vệ mình. Nhưng hôm nay, không biết sao, chỉ nhìn thấy một cái mũi đao còn trong vỏ, đã khiến nàng khẩn trương đến quên cả hô hấp.

Có lẽ nàng sợ không phải là cái vỏ đao, mà là người cầm đao. Thật giống như lúc trước nàng nhìn thấy cảnh Lục Bồi Chi chiết cành mẫu đơn, bộ dáng hắn ngắt cành hoa phảng phất như đang vặn cổ ai đó. Mặc dù khóe môi hắn mang theo ý cười, nhưng lại khiến tâm tình người ta sinh ra sợ hãi.

"Đại tiểu thư," Anh Nhi gọi nàng một tiếng, thấy nàng nhìn về phía mình, mới nói một câu, "Ngài đang suy nghĩ gì vậy?"

"Không có việc gì, chỉ có chút mệt mỏi." Giản Khinh Ngữ xốc lại tinh thần, nói xong lại cười tự giễu.

Nàng gần đây thật là càng lúc càng ngốc, nhìn người khác có chút quen mắt liền nhớ tới Thập Nhất, còn chỉ có một đoạn vỏ đao mà đã liên tưởng đến Lục Bồi Chi... Nói đùa, Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ và thiếu chủ tiêu cục, thân phận xa cách như thế sao có thể là cùng một người?

Xe ngựa phóng như bay, không bao lâu đã trở về Hầu phủ. Giản Khinh Ngữ không hề nghĩ nhiều, thong thả dẫn Anh Nhi trở về biệt viện. Kết quả còn chưa kịp đến gần, liền nhìn thấy gã sai vặt của Ninh Xương Hầu đứng canh giữ trước cổng viện.

Giản Khinh Ngữ nhăn mày, dừng chân lại, gã sai vặt nhìn thấy nàng đến liền vội vàng tới đón: "Hầu gia ở trong viện chờ Đại tiểu thư đã lâu, Đại tiểu thư mau chóng vào đi."

Nàng lúc trước chính là bởi vì không muốn nghe Ninh Xương Hầu nhắc tới chuyện nghị thân, nên mới tìm cớ ra khỏi phủ, không nghĩ tới ông ta vậy mà vẫn luôn chờ mình ở trong viện. Xem ra chuyện nghị thân này ông ta không muốn chờ thêm nữa, cho dù tránh được hôm nay, cũng khó mà tránh nổi ngày mai.

Giản Khinh Ngữ suy nghĩ một lát, rốt cuộc vẫn đi vào trong, không nghĩ tới cả Tần Di cũng ở đây.

"Phụ thân." Nàng nhún người hành lễ.

"Con đã trở lại rồi à, mau tới đây, ta và phu nhân đang thương nghị chuyện thiết yến, đến lúc đó toàn bộ những người hiển quý ở kinh thành sẽ tới. Con là đích trưởng nữ trong nhà, ta nhất định phải tìm được một hôn sự tốt cho con." Ninh Xương Hầu cười ha hả đón nàng.

Giản Khinh Ngữ rũ mắt bước qua, còn chưa kịp mở miệng, Tần Di liền vội vàng nói: "Không nhất định phải tìm quá nhiều người hiển quý, quan trọng là tìm được người có nhân phẩm tốt, tâm tính tốt. Dù sao Khinh Ngữ lớn lên ở Mạc Bắc, không thể so với Mạn Thanh đã quen với quy củ chốn nhà cao cửa rộng. Nếu gả cao quá, e là sẽ không được tự nhiên."

Tần Di luôn mồm bảo muốn tốt cho nàng, nhưng kỳ thật là sợ nàng gả tốt hơn so với Giản Mạn Thanh, ngày sau sẽ chèn ép sự nổi bật của nàng ta. Ninh Xương Hầu nghe không ra hàm nghĩa trong đó, chỉ cảm thấy Tần Di hôm nay khá là hiểu chuyện: "Phu nhân nói cũng có đạo lý, vậy thì chỉ cần xem nhân phẩm, không đặt nặng môn hộ. Bất quá nếu có cả gia thế lẫn nhân phẩm là tốt nhất."

Tần Di nghe xong, nhìn khuôn mặt vẫn còn nổi chút mẩn đỏ của Giản Khinh Ngữ, khóe môi tức khắc gợn lên một chút ý cười khinh miệt, thầm nghĩ, người có gia thế lẫn nhân phẩm, sợ là sẽ chướng mắt Giản Khinh Ngữ cũng không chừng.

Trong lòng bà ta nghĩ như thế, nhưng ngoài mặt lại phụ họa: "Đúng vậy, đúng vậy, Khinh Ngữ ngoan ngoãn hiểu chuyện, nhất định có thể tìm được một phu quân tốt."

Hai người kia ngươi một câu, ta một câu nói cả buổi mới để ý thấy Giản Khinh Ngữ vẫn chưa hề mở miệng, vì thế không khí đột nhiên tĩnh lại.

Ninh Xương Hầu ho khụ một tiếng, ngập ngừng dò hỏi: "Khinh Ngữ đối với hôn phu tương lai có yêu cầu gì không?"

Giản Khinh Ngữ khẽ nheo mắt, liếc nhìn hai người kia thêm một lần nữa rồi mới hơi rũ mắt xuống, sau một lúc lâu liền mang theo chút phiền muộn mà mở miệng: "Đêm qua con lại mơ thấy mẫu thân."

Vừa nghe nàng nhắc tới mẫu thân mình, Ninh Xương Hầu liền cho rằng nàng lại định bàn chuyện lập mộ, lập tức trầm mặt: "Ta đã bảo cao tăng ở Pháp An Tự làm pháp sự cho mẫu thân con. Mẫu thân con ở dưới suối vàng có biết được chắc cũng đã an lòng nhắm mắt, chuyện lập mộ không cần bàn tới nữa, ta sẽ không đồng ý."

"Phụ thân chớ giận, con suy nghĩ hồi lâu, đã hiểu được chỗ khó xử của ngài, cho nên cũng không muốn ép ngài phải lập mộ vì mẫu thân con." Giản Khinh Ngữ cười chua xót.

Ninh Xương Hầu biểu tình có hơi hòa hoãn: "Con có thể suy nghĩ kỹ là tốt rồi, tin rằng mẫu thân con cũng sẽ hiểu được..."

"Nhưng không cách nào hoàn thành di nguyện của mẫu thân, cũng là do con gái bất hiếu, cho nên con đang định quy y làm ni, làm bạn với nhang đèn, cầu phúc cho mẫu thân." Giản Khinh Ngữ chậm rãi ngắt lời hắn.

Ninh Xương Hầu trừng mắt: "Ngươi nói cái gì?!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!