Đêm về khuya, mặt hồ một mảng yên tĩnh, ngẫu nhiên mới có tiếng nước róc rách vang lên.
Giản Khinh Ngữ ôm chặt cổ Lục Viễn, nàng có thể cảm nhận rõ ràng thể lực của hắn đang dần cạn kiệt. Tuy nhiên bởi vì trời quá tối, nàng không cách nào nhìn rõ trước mặt đâu là bờ, trong lòng càng thêm khẩn trương, sợ Lục Viễn sẽ vì mất sức không cách nào gắng gượng nữa mà buông nàng ra.
"Sẽ không đâu." Giọng Lục Viễn chợt vang lên trên đầu nàng.
Giản Khinh Ngữ ngơ ngác ngẩn đầu: "Dạ?"
"Sẽ không mặc kệ, bỏ lại nàng đâu." Lục Viễn hơi th* d*c, hiển nhiên là bởi vì mệt mỏi.
Giản Khinh Ngữ căng thẳng trong lòng: "... Sao ngài lại biết ta đang nghĩ cái gì?"
"Bởi vì từ trước tới nay nàng đều là kẻ mang lòng tiểu nhân." Lục Viễn mỉa mai nàng.
Giản Khinh Ngữ khựng lại, đột nhiên giơ tay nắm lấy mặt hắn, Lục Viễn ngẩn người cúi đầu nhìn nàng, nghe nàng hắng giọng nói: "Đây là do ngài tự nói thôi, ai thèm tin ngài chứ."
Lục Viễn liền bị chọc giận đến muốn tức cười, mở miệng định cắn tay Giản Khinh Ngữ, khiến nàng nhanh chóng rụt ngón tay về, vẻ mặt ai oán mà lần nữa ôm chặt lấy hắn.
"Ta biết ngay ngài là người nói không giữ lời mà..."
Giản Khinh Ngữ nhỏ giọng lầm bầm một câu, Lục Viễn không nghe thấy rõ, vẫn cứ bình tĩnh tiếp tục bơi về phía trước. Rất nhanh hai người liền ẩn ẩn thấy được khu bờ sông tối đen. Giản Khinh Ngữ trong lòng chấn động, sự sợ hãi cuối cùng cũng đã bị xua tan đi một chút. Tuy nhiên khi càng đến gần nhìn thấy rõ cảnh vật xung quanh, trong lòng nàng lập tức trầm xuống.
Bờ hồ chỗ này vừa cao vừa dốc, mực nước thấp hơn trên bờ rất nhiều. Dốc cao lại trơn trợt như vậy thoạt nhìn không có cách nào mượn lực; nếu chỉ dựa vào sức người căn bản không có cách nào bò lên bờ. Lục Viễn hiển nhiên cũng phát hiện ra điều này, hai mắt lập tức nhíu lại.
"... Làm sao bây giờ? Chắc không thể bơi trở lại bờ bên kia chứ hả?" Giản Khinh Ngữ đã ngâm khá lâu trong nước, bây giờ đã lạnh đến run rẩy. Nàng biết Lục Viễn cũng không còn bao nhiêu hơi sức, bơi lội một thời gian dài như vậy đã bào mòn gần hết thể lực của hắn. Lúc này cả người Lục Viễn lạnh như một khối sắt, đừng nói tới bơi ngược trở về, bây giờ muốn chống đỡ đến khi lên được bờ còn thấy khó khăn.
Lục Viễn nghe xong, dường như suy tư một chút, ôm nàng hơi bơi lùi về phía sau. Hắn quan sát tình hình trên bờ rồi chậm rãi mở miệng: "Nơi này có người ở, đương nhiên có biện pháp lên bờ. Nàng ở đây chờ một lát, ta đi tìm thử."
Giản Khinh Ngữ vừa nghe nói hắn muốn để mình lại chỗ này, lập tức hoảng sợ trợn to hai mắt: "Ngài vừa đi không phải ta liền chìm xuống sao?!"
Lục Viễn liếc nàng một cái, đưa nàng đến ngay cạnh bờ, cầm lấy tay nàng, bắt nàng nắm lấy một nhánh cỏ không nhỏ nằm chìa ra mặt hồ.
Giản Khinh Ngữ: "?"
"Loại cỏ này gọi là cỏ bất tử, rễ dài gần nửa trượng, sẽ không dễ dàng bị bứng ra khỏi mặt đất. Nàng nắm cho chặt, sẽ không bị chìm đâu." Lục Viễn nhíu mi dặn dò.
Giản Khinh Ngữ không nói gì, chỉ ngó nhánh cỏ trong tay, ánh mắt lại trông mong nhìn về phía hắn: "Lỡ, lỡ như tụt tay thì sao?"
"Thì nàng phải cẩn thận, đừng để tụt tay." Lục Viễn ngưng mi, thấy nàng vẫn còn khẩn trương, sợ bản thân sẽ mềm lòng, chỉ đành cắn răng làm mặt lạnh, "Ta không đủ sức nữa, không cách nào tiếp tục mang theo nàng mà bơi. Nàng muốn chúng ta cùng chết chìm ở đây hay là để ta đi tìm cách?"
"Để, để ngài đi tìm cách," Giản Khinh Ngữ rụt rụt cổ, ngoan ngoãn nắm lấy nhánh cỏ cứu mạng kia, miễn cưỡng tách khỏi Lục Viễn, ráng sức nổi lên mặt nước, "Vậy ngài nhớ trở về nhanh một chút nhé."
Nghe nàng không yên tâm mà dặn dò, Lục Viễn cũng không nói gì thêm, chỉ nhìn nàng thật sâu rồi xoay người dọc theo bờ hồ mà bơi đi. Giản Khinh Ngữ nhìn bóng dáng hắn rời khỏi, yên lặng nắm thật chặt đoạn rễ cỏ trong tay.
Mặt hồ vẫn bình lặng như cũ, ngẫu nhiên gợn lên vài gợn sóng nhỏ. Giản Khinh Ngữ tuy sinh ra ở nơi Mạc Bắc khô hạn, hiếm khi có thể nhìn thấy ao hồ, nhưng cũng biết mấy gợn sóng kia chính là cá nổi lên đớp mồi... Đáng tiếc, biết thì biết như vậy thôi, nhưng trong cái tình cảnh quỷ dị này, nàng vẫn thật dễ dàng nghĩ tới những cảnh tượng kh*ng b* nhất, ví dụ như gợn sóng kia không phải do cá đớp mồi mà là do thuỷ quỷ trong truyền thuyết gây ra.
Giản Khinh Ngữ nuốt nước bọt, hai chân gắng sức quẫy đạp để nổi lên trên mặt nước, tránh bị thứ gì đó kéo xuống đáy hồ.
Một mình ở đây ngâm nước, Giản Khinh Ngữ nhanh chóng quên mất đi khái niệm thời gian, chỉ cảm thấy Lục Viễn đã đi lâu lắm rồi, còn sức lực và nhiệt độ cơ thể của mình cũng đang biến mất từng chút một. Lúc trước nàng có thể dễ dàng nắm chặt nhánh cỏ kia, nhưng bây giờ lại cứ năm lần bảy lượt suýt trượt tay.
Giản Khinh Ngữ cố gắng quên đi sợ hãi, chỉ tập trung nắm lấy nhánh cỏ, ý đồ giữ cho bản thân nổi trên mặt nước càng lâu càng tốt. Lục Viễn đã nói rễ cỏ bất tử sẽ không dễ dàng bị bứng ra khỏi mặt đất, nhưng hắn lại không nói ngọn cỏ bất tử có bao nhiêu cứng cáp. Sau khi nàng nắm nhánh cỏ trồi sụt mấy lần, ngọn cỏ đã bị đứt hơn phân nửa, chỉ còn lại một đoạn rễ cây ngắn ngủn cùng với hai ba nhánh cỏ lung lay sắp gãy đổ.
Rất nhanh, hai ba nhánh cỏ kia cũng đã bị kéo đứt, Giản Khinh Ngữ chỉ có thể dùng ngón tay moi đất, bấu vào đoạn rễ kia để nổi lên. Tuy nhiên khi sức lực của nàng trôi đi, rễ cây kia cũng không giúp được bao nhiêu nữa, nàng mấy lần suýt chìm xuống nước, cho dù đã kịp thời ngoi lên, nhưng cũng đã phải uống mấy ngụm nước.
"Lục đại nhân... Lục Viễn... Lục Bồi Chi..." Giản Khinh Ngữ thều thào gọi tên Lục Viễn, thanh âm yếu ớt mơ hồ không truyền đi được bao xa đã tan vào trong không khí.
Lại một lần nữa bị nước tràn vào miệng mũi, Giản Khinh Ngữ đột nhiên trồi lên, sinh ra một chút sức lực: "Lục Bồi Chi! Cái tên khốn kia! Nếu ngài không quay lại ta thật sự sẽ chết đó!"
Mắng xong, nàng lại chợt nghẹn ngào: "Ngài mau trở lại đi mà, có phải ngài đã chết đuối rồi không? Là ta hại chết ngài. Sớm biết chuyện đến nước này đã không cho ngài cứu ta rồi... Không đúng, là do ngài một hai phải bơi về phía bên này. Nếu quay lại bờ bên kia, cả hai chúng ta đều có thể sống sót rồi, tất cả đều là tại ngài..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!