Chương 38: (Vô Đề)

Không ngờ lại gặp Lục Viễn ở đây, Giản Khinh Ngữ theo bản năng lùi về sau một bước. Chử Trinh cũng nhanh chóng buông bàn tay đang đỡ người ra. Rõ ràng là muốn tránh tị hiềm, nhưng hoàn cảnh bây giờ lại khiến người ta cảm thấy như đang giấu đầu lòi đuôi.

Lục Viễn hờ hững nhìn hai người, đôi đồng tử đen nhánh cũng không có lấy nửa điểm cảm xúc, tựa như mặt giếng đóng băng trong mùa đông khắc nghiệt, vừa sâu kín lại vừa toả ra khí lạnh.

Chử Trinh xấu hổ cười cười, ra vẻ như không có gì to tát, hỏi: "Lục đại nhân sao lại rảnh rỗi mà tới chỗ này thế?"

"Thánh Thượng muốn ti chức ra ngoài du ngoạn một chút." Lục Viễn nhàn nhạt đáp, ngước mắt quét qua người Giản Khinh Ngữ một cái.

Giản Khinh Ngữ bị hắn nhìn, phía sau lưng lạnh toát, vội vàng hành lễ với Chử Trinh: "Tiểu nữ còn có việc, không quấy rầy điện hạ và Lục đại nhân nữa."

Chử Trinh biết ác danh của Cẩm Y Vệ, thấy nàng muốn gấp gáp rời đi như thế, liền cho rằng nàng đã bị Lục Viễn doạ sợ, vì thế cũng không khó xử nàng nữa, vừa cười cười định mở miệng, liền nghe thấy Lục Viễn không nhanh không chậm hỏi: "Giản cô nương ban nãy đang vui vẻ trò chuyện cùng điện hạ, sao vừa thấy ta tới đã vội vã muốn đi? Không lẽ cô nương cảm thấy chướng mắt Cẩm Y Vệ sao?"

Chử Trinh ngẩn người, vội đỡ lời: "Không thể nào, Giản cô nương chỉ sợ có ai thấy bản thân đồng hành cùng hai nam tử rồi truyền ra ngoài thì không được dễ nghe cho lắm, nên mới muốn đi trước một bước mà thôi."

Giản Khinh Ngữ nghe Chử Trinh thay mình giải thích, trong lòng chợt muốn chửi thầm. Nàng ngẩng đầu lên nhìn Lục Viễn, quả nhiên đã thấy dáng vẻ của hắn giống như mưa gió sắp kéo tới gần. Nàng và Lục Viễn đã đoạn tuyệt quan hệ, cả hai không liên quan gì nhau nữa, nhưng điều này không đại biểu cho việc nàng có thể tỏ ra quá thân cận với Nhị Hoàng tử, đặc biệt là khi nàng đã biết chuyện Lục Viễn và Đại Hoàng tử gặp mặt nhau.

Lỡ như Lục Viễn nhận định nàng muốn đầu quân cho phe của Nhị Hoàng tử, để bảo vệ bí mật, hắn quyết định ra tay tàn nhẫn với nàng thì nàng biết phải làm sao?

Giản Khinh Ngữ càng nghĩ càng thấy khẩn trương, trên mặt không dám biểu lộ nửa phần: "Tiểu nữ thật sự có việc, tuyệt không dám có ý tứ muốn mạo phạm Lục đại nhân."

"Nếu không có ý muốn mạo phạm ta, thì cũng không cần phải đi vội vã đến thế," Lục Viễn lãnh đạm mở miệng, vờ như không nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của Chử Trinh, "Thánh Thượng đã phân phó, vì đảm bảo an toàn, các vị công tử tiểu thư đều không thể đi một mình. Giản cô nương bây giờ bỏ đi, cho dù là ta đi theo cô hay ở lại bảo hộ điện hạ, đều là khi quân phạm thượng."

Hắn đã chụp cái mũ khi quân lên đầu nàng, Giản Khinh Ngữ nào còn có ý dám bỏ đi, chỉ im lặng một lát rồi lúng túng nói: "... Nếu đã như vậy, tiểu nữ vẫn nên ở lại thì hơn."

Chử Trinh thấy nàng có vẻ không tình nguyện, liền cười hoà giải: "Ở lại cũng tốt, ba người so với hai người lại càng náo nhiệt hơn. Lục đại nhân cũng mới tới đây thôi, không bằng chúng ta dẫn hắn đi dạo xung quanh thử xem?"

Cho dù chỉ mà một câu nói vô tâm, nhưng hắn vẫn theo bản năng phân chia ba người ra thành Lục Viễn cùng 'chúng ta'.

Lục Viễn rũ mắt: "Đa tạ điện hạ."

Giản Khinh Ngữ ngó trái ngó phải một hồi, cuối cùng chỉ có thể nhận mệnh gật đầu, ba người vì thế lại quay trở về địa phương náo nhiệt. Ban đầu Chử Trinh và Giản Khinh Ngữ đi phía trước, Lục Viễn không nhanh không chậm mà bước theo sau, đi nhanh đi chậm một hồi liền biến thành ba người cùng đi chung một hàng.

Giản Khinh Ngữ ở chính giữa, Chử Trinh và Lục Viễn mỗi người đi một bên người nàng, đãi ngộ như thế này e là chỉ có đương kim Thánh Thượng mới có mà thôi. Tuy được đãi ngộ tốt như thế, nhưng Giản Khinh Ngữ không chỉ không cảm thấy vinh hạnh mà còn cảm giác như đứng trên đống lửa ngồi trên đống than, hận không thể thoát khỏi hai người kia trong nháy mắt.

Chử Trinh nhìn nàng có vẻ run rẩy, hơi hơi cúi đầu đè thấp giọng: "Có Cô ở đây, nàng đừng sợ."

Giản Khinh Ngữ: "..." Bởi vì có ngài ở đây nên mới sợ đó!

Nàng thở dài, cười cho có lệ với Chử Trinh. Hội chùa ồn ào, lời hắn thì thầm vào tai nàng chỉ có mỗi mình nàng nghe thấy, nhưng trong mắt của Lục Viễn liền trở thành Chử Trinh mỉm cười nói gì đó với Giản Khinh Ngữ còn nàng thì ăn ý, cười đáp lại Chử Trinh.

Nói gì mà nói lắm thế? Đang bàn xem làm sao để thoát khỏi hắn hay sao? Trong mắt Lục Viễn nổi lên bão tố tức giận, bàn tay lặng lẽ nắm chặt chuôi đao.

Cả ba bất tri bất giác lại quay trở về nơi biểu diễn tạp kỹ, càng tiến về phía trước, đường càng chật chội, Giản Khinh Ngữ phải tập trung tránh né, nhất thời cũng không rảnh mà lo lắng khẩn trương.

Đương lúc nàng sắp xuyên qua khu vực này, một đám trẻ nhỏ đột nhiên nô đùa rượt đuổi nhau từ đâu nhốn nháo chạy tới. Giản Khinh Ngữ không kịp né tránh, chỉ có thể ngừng bước tại chỗ không dám động đậy. Một cánh tay đột nhiên vươn tới nắm lấy cánh tay nàng, mạnh mẽ kéo về một phía.

Giản Khinh Ngữ chưa kịp chuẩn bị tinh thần đã bị kéo đi, suýt nữa nhào vào lồng ngực của Lục Viễn. Khi nàng đứng vững lại, thì đám nhóc kia cũng đã chạy đi mất. Đám nhóc chạy về phía của Chử Trinh, khiến hắn bất giác ngẩng đầu nhìn về hướng của Giản Khinh Ngữ. Khi nhìn thấy Lục Viễn đang cầm lấy cánh tay của Giản Khinh Ngữ, trong mắt Chử Trinh hiện lên một tia bất ngờ vô cùng rõ ràng, đến lúc nhìn lại lần nữa thì hai người kia đã tách nhau ra.

"... Đa tạ Lục đại nhân." Giản Khinh Ngữ cúi đầu cảm tạ.

Lục Viễn lạnh nhạt liếc Giản Khinh Ngữ một cái, nhấc chân tiếp tục tiến về phía trước, thiếu điều chỉ muốn viết mấy chữ 'không quen không biết gì nhau, chỉ làm việc theo chức trách' lên mặt.

Chử Trinh thở phào, nhanh chóng chạy đến bên người Giản Khinh Ngữ: "Chỗ này đông người, cũng không còn cách nào khác. Đợi lát nữa lại có người chen lấn tới, thì nàng nhớ nắm lấy tay áo của Cô nhé."

Lục Viễn đang đi phía trước, chân chợt bước hụt một nhịp, nhiệt độ quanh người cũng đột ngột trở lạnh.

Giản Khinh Ngữ ngượng ngùng: "Người ở phía trước chắc không nhiều vậy đâu."

Chử Trinh gật gật đầu, cũng không miễn cưỡng nàng nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!