Chương 37: (Vô Đề)

Một chùm pháo hoa nở rộ giữa không trung, che lấp đi ánh sáng bàng bạc của trăng tròn trong một tia ngắn ngủi. Khi pháo hoa tàn, bốn phía là một mảnh yên tĩnh.

Ở cái đất kinh thành lễ giáo nghiêm ngặt như vậy, nếu nam nữ đồng hành du ngoạn, thì hoặc là họ đã đính hôn, ngày vui sắp tới gần, nếu không thì giữa hai bên có quan hệ huyết thống họ hàng; hiếm khi có nam thanh nữ tú nào không chút liên quan gì với nhau mà lại chung đường. Thánh Thượng bây giờ gây ra một hồi náo động này trước mặt mọi người, lại còn điểm danh muốn Giản Khinh Ngữ đi cùng với Chử Trinh, rõ ràng là cố ý ám chỉ muốn nàng làm con dâu của mình.

Sau khi nghe xong phân phó của Thánh Thượng, các nhà lập tức có vẻ mặt khác nhau, nhất là đám người phủ Chu Quốc Công. Trong khi bọn họ khó mà nén được bất ngờ, thì Chu Âm Nhi lại vừa hận vừa tức. Phủ Chu Quốc Công là nhà mẹ đẻ của Đại Hoàng tử, Chu Âm Nhi tương lai sẽ gả làm chính thê của Đại Hoàng tử. Nếu Giản Khinh Ngữ và Nhị Hoàng tử thành đôi, thì khác nào hai người sẽ trở thành chị em dâu?

Lại nói, ai cũng biết hai vị hoàng tử xác định chỉ một người có thể đăng vị trở thành hoàng đế. Nếu Giản Khinh Ngữ và Giản Mạn Thanh phân biệt mỗi người gả cho một phe, thì chẳng phải là cho dù kết quả có như thế nào đi nữa, bọn họ cũng đều có thể vinh hưởng phú quý hay sao? Đúng là lời lớn!

Chu Âm Nhi đã nghĩ như vậy, thì đám người nhà Chu Quốc Công cũng nghĩ như thế, lại nhìn về phía người phủ Ninh Xương Hầu, trên mặt cơ hồ là vui vẻ không cách nào che lấp. Tần Di sốt ruột nhìn về phía Ninh Xương Hầu, nhưng lại ngại trước mặt Thánh Thượng không thể càn rỡ, nên chỉ có thể trộm nhéo ông ta một cái.

Ninh Xương Hầu bị đau, vội tiến lên hành lễ: "Khinh Ngữ chỉ mới tới kinh thành không bao lâu, còn chưa hiểu rất nhiều quy củ. Nếu đi cùng Nhị điện hạ, sợ là sẽ làm phiền đến điện hạ."

"Chỉ là một tên tiểu tử lông bông, có gì mà phiền chứ, trẫm còn sợ nó chiếu cố không tốt Giản nha đầu kia kìa," Thánh Thượng ý cười trên mặt không giảm, tốc độ nói chuyện chậm lại, "Hay là ngươi còn lo lắng chuyện gì khác?"

"... Thần, thần không dám." Ninh Xương Hầu mồ hôi túa ra như mưa.

Thánh Thượng bấy giờ mới mỉm cười gật gật đầu, xoay sang nhìn về phía Giản Khinh Ngữ vẫn luôn im lặng: "Ngươi thì thế nào, Giản nha đầu? Có bằng lòng đi du ngoạn cùng Trinh nhi hay không?"

Chử Trinh lập tức nhìn về phía nàng, trong mắt hiện lên vẻ chờ mong.

Giản Khinh Ngữ sau lưng toát ra một tầng mồ hôi mỏng. Nàng cúi đầu, mạnh mẽ né tránh ánh mắt âm u của người nào đó. Một lúc lâu sau, khuôn mặt nàng trắng bệch, đáp lại: "Tiểu nữ, đương nhiên là nguyện ý, chỉ là thân thể không được thoải mái cho lắm, e là không thể ra khỏi cửa."

Mặc kệ cuối cùng kết quả thế nào, những lời này của nàng ít ra cũng đã biểu lộ suy nghĩ không muốn trèo lên nhánh cây ngô đồng của Nhị Hoàng tử, phủ Ninh Xương Hầu cũng không có dã tâm muốn đầu quân cho cả hai phe.

Quả nhiên, nàng vừa nói xong, Ninh Xương Hầu liền thở phào một hơi, vợ chồng Chu Quốc Công vẻ mặt cũng tốt hơn một chút. Chỉ có Chử Trinh là rũ mắt, dường như có vẻ thất vọng.

Ý cười của Thánh Thượng vẫn không thay đổi, nghe Giản Khinh Ngữ nói xong trong mắt càng hiện lên vẻ thưởng thức. Lão đang định nói gì đấy thì bất chợt có một trận gió thổi qua khiến lão lên cơn ho khan. Lục Viễn vì thế đạm mạc nhắc nhở: "Thánh Thượng, ngài nên uống thuốc rồi."

"Ừ, uống thuốc." Thánh Thượng bấy giờ mới nhớ ra, chậm rì rì bước xuống dưới đài ngắm trăng, "Vậy thì đi uống thuốc thôi."

Trong lời nói dường như không có ý định muốn tiếp tục cưỡng ép nối sợi dây tơ hồng kia nữa.

Giản Khinh Ngữ thở phào, đúng lúc cảm thấy chân mình muốn mềm nhũn ra thì một bàn tay đã kịp thời đưa ra đỡ lấy nàng. Nàng vừa ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt lo lắng nhưng có phần ngượng ngạo của Giản Chấn. Nàng khẽ lắc đầu, không tiếng động nhìn về phía Giản Mạn Thanh. Hai người liếc nhau một cái, từ trong mắt đối phương đều thấy được suy nghĩ mình đã sống sót sau tai nạn.

Chuyện Thánh Thượng muốn Chử Trinh đi cùng với Giản Khinh Ngữ tựa như một hòn đá ném vào giữa mặt hồ, khiến từng đợt sóng nước lay động rồi nhanh chóng an tĩnh lại. Trên đài ngắm trăng, các vị trưởng bối tiếp tục nói chuyện phiếm, còn đám người trẻ tuổi thì hô bằng gọi hữu cùng nhau ra ngoài chơi, tựa như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Chử Trinh muốn nói lại thôi, nhìn Giản Khinh Ngữ một cái, rốt cuộc cũng không làm trò trước mặt nhiều người mà tới gặp mặt nàng, chỉ cúi đầu xoay người bước đi. Mãi cho đến khi bóng dáng hắn biến mất, Tần Di mới dám càu nhàu một câu: "Hồng nhan hoạ thuỷ, thiếu chút nữa đã liên lụy tới Hầu phủ rồi."

"Mẫu thân," Giản Khinh Ngữ hiếm khi nhíu mày lúc nghe mẹ mình nhắc tới Giản Khinh Ngữ: "Cẩn thận lời nói."

Tần Di tức giận thở phì phò, cuối cùng chỉ oán hận liếc Giản Khinh Ngữ một cái, rồi ngồi xuống với vẻ hờn dỗi. Ninh Xương Hầu cười gượng một tiếng, ngẩng đầu nói với Giản Khinh Ngữ: "Con làm rất tốt. Chuyện hôm nay quả thực không liên quan đến con, đừng để lời của bà ta ở trong lòng."

"Dạ vâng." Giản Khinh Ngữ ngoan ngoãn gật gật đầu.

Ninh Xương Hầu thở dài, cũng không biết phải nói gì thêm: "Dẫn đệ đệ muội muội ra ngoài chơi một vòng đi. Hôm nay dưới chân núi có hội chùa, chắc là náo nhiệt lắm."

"Dạ." Giản Khinh Ngữ lên tiếng, rồi dẫn theo Giản Mạn Thanh và Giản Chấn xuống lầu.

Vừa rời khỏi lầu ngắm trăng, nàng lập tức thở một hơi dài, Giản Chấn cũng ôm lấy một bên ngực, vừa đi vừa oán hận: "Đại tỷ, tỷ vừa nãy cũng to gan quá rồi, vậy mà cả Thánh Thượng cũng dám cự tuyệt. Tỷ không sợ Thánh Thượng tức giận trị tỷ tội bất kính hay sao?!"

"Sợ chết khiếp đây nè..." Giản Khinh Ngữ vẻ mặt chua xót, rồi chợt chuyển trọng điểm, "Đệ gọi ta là gì đấy?"

Giản Chất sửng sốt một chút, mặt lập tức đỏ lên, không cao hứng mà cãi lại: "Tỷ kệ ta gọi tỷ là cái gì đi, ta thích gọi gì thì gọi nấy!" Nói xong, hắn liền bỏ chạy.

Giản Khinh Ngữ cạn lời: "Nó bỏ chạy làm gì?"

"Tâm tư của đệ ấy đơn giản tới thiếu điều muốn viết rõ lên mặt rồi, cô thật sự không biết đệ ấy vì sao lại bỏ chạy à?" Giản Khinh Ngữ khinh bỉ liếc nàng một cái.

Giản Khinh Ngữ cười hắc hắc, nhưng cũng không phản bác lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!