Chương 36: (Vô Đề)

Bên ngoài suối nước nóng, Chử Trinh nhíu mày, móc khăn gấm trong người ra đưa cho Giản Khinh Ngữ: "Nàng lau sạch miệng vết thương đi, Cô mang nàng đi gặp Thái y."

Nói xong, hắn lại tạm dừng một lát, buông tiếng thở dài: "Mấy cô nương nhà kia sao lại xuống tay tàn nhẫn như vậy? Đến khoé môi của nàng cũng bị nứt ra."

Giản Khinh Ngữ xấu hổ cười cười, chạm đến vết thương bên khoé môi lại nhăn mi. Giản Mạn Thanh bên kia nghe thấy ngữ khí có vẻ như quen biết Giản Khinh Ngữ của hắn, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc, nhưng cũng che giấu rất nhanh.

"Đi thôi," Chử Trinh nhíu mày mở miệng, "Hẳn là có Tiền Thái y ở đó, ông ta khá là am hiểu đối với chữa trị ngoại thương."

"Không cần phiền toái như vậy, ta tự mình trở về thoa chút thuốc là được." Giản Khinh Ngữ vội cự tuyệt.

Chử Trinh nghe xong vẻ mặt có chút vi diệu: "Dung mạo của nữ tử là quan trọng nhất, nàng vẫn nên tới gặp Thái y đi, đừng từ chối... Đây là chức trách của Thái y, nếu nàng không để bọn họ trị liệu cho nàng, thì chính là khiến bọn họ thất trách."

"... Nghiêm trọng vậy sao?" Giản Khinh Ngữ không quá quen thuộc với quy củ trong cung, nghe xong liền chần chừ nhìn Giản Mạn Thanh.

Giản Mạn Thanh giật giật yết hầu, sau khi nhìn vết thương đỏ ửng trên miệng của Giản Khinh Ngữ, liền mím môi rồi nói: "Nếu điện hạ đã có ý tốt, cô vẫn nên đi một chuyến đi."

Giản Khinh Ngữ gật gật đầu: "Tốt, vậy thì đi thôi."

"Ta đi với cô." Giản Mạn Thanh vội nói.

Giản Khinh Ngữ đáp ứng, tỷ muội hai người liền đi theo Chử Trinh đến Thái Y Viện lâm thời ở hành cung. Khi các nàng tới nơi, Chu Âm Nhi và Chu Lệ Văn cũng trùng hợp ở đó, đang nhờ một vị Thái y có quen biết với phủ Chu Quốc Công bắt mạch giúp Chu Âm Nhi.

Nhìn thấy hai tỷ muội Giản gia tiến vào cùng Nhị Hoàng tử, trong mắt huynh muội Chu Lệ Văn hiện lên một tia kinh ngạc. Hai người còn chưa kịp lấy lại tinh thần, đã thấy mấy vị Thái y lật đật chạy tới thỉnh an Nhị Hoàng tử, ngay cả người đang bắt mạch cho Chu Âm Nhi cũng như thế, trực tiếp bỏ qua hai huynh muội Chu gia.

Chu gia là nhà mẹ đẻ của Chu Quý phi và Đại Hoàng tử, xưa nay vẫn luôn giương cung bạt kiếm, phân chia ranh giới rõ ràng với phe của Nhị Hoàng tử, nhưng ngoài mặt lại tỏ vẻ quan hệ rất thân mật. Chu Âm Nhi liếc nhìn Chu Lệ Văn một cái, rồi hai người cũng đồng thời tiến tới hành lễ.

Giản Khinh Ngữ đi cùng với Giản Mạn Thanh ở sau lưng Chử Trinh. Khi nhóm người kia quỳ xuống trước mặt Chử Trinh, các nàng cũng buộc phải quỳ theo, đặc biệt là khi nơi này còn có cả hai huynh muội Chu gia. Sớm biết bọn họ đang ở đây, nói sao các nàng cũng sẽ không thèm tới nơi này. Hai người liếc nhìn nhau, hiển nhiên là cả hai đều có chung một ý nghĩ.

Chử Trinh ôn hoà gật gật đầu: "Đều bình thân đi, Tiền Thái y có ở đây không?"

"Có thần." Một lão nhân râu tóc hoa râm vội đáp.

Chử Trinh bước sang bên cạnh một bước, lộ ra Giản Khinh Ngữ đứng ở sau lưng, hắn chậm rãi nói: "Phiền Tiền Thái y giúp trị thương cho Giản Đại tiểu thư."

"Bẩm vâng." Tiền Thái y vội vàng đáp ứng, hơi ngồi thẳng người dậy nhìn về phía Giản Khinh Ngữ, làm ra một cái thủ thế mời. Giản Khinh Ngữ mang tâm lý chuyện tới đâu tính tới đó, nên liền tự nhiên hào phóng theo ông ta đi chữa thương.

Chử Trinh thấy nàng đã ngồi yên để chẩn bệnh, bấy giờ mới quay đầu nói với Giản Mạn Thanh: "Cô còn việc khác phải làm, không thể ở lại quá lâu." Nếu hắn tiếp tục ở lại đây, khó tránh sẽ khiến người khác nghĩ nhiều.

Giản Mạn Thanh nghe hắn nói phải đi, lập tức thở phào: "Cung tiễn điện hạ."

Người ở Thái Y Viện cũng hành lễ tiễn Nhị Hoàng tử. Chử Trinh lại liếc nhìn Giản Khinh Ngữ một cái, rồi mới nhấc chân bước ra ngoài. Mãi đến khi hắn đã đi xa, những người ở đây mới tục lục ngồi dậy tiếp tục bận rộn.

Chu Âm Nhi hung hăng trừng mắt nhìn Giản Mạn Thanh một cái, rồi gọi Thái y kia tiếp tục bắt mạch cho mình. Giản Mạn Thanh cũng trực tiếp ngó lơ cô ả, rũ mắt định đi tìm Giản Khinh Ngữ, nhưng lại bị Chu Lệ Văn cản lại.

"Có thể nói chuyện chút không?" Hắn hỏi.

Giản Mạn Thanh ngừng một lát, hơi hơi gật đầu.

Bên ngoài Thái Y Viện, một đôi hôn phu hôn thê đứng đối diện nhau, một người vẻ mặt ngưng trọng, còn người kia thì thần sắc nhàn nhạn, trông không quá vui vẻ.

"Chuyện gì xảy ra với các nàng vậy? Sao Nhị Hoàng tử lại tự mình đưa các nàng tới đây xem bệnh?" Chu Lệ Văn cau mày.

Giản Mạn Thanh bình tĩnh nhìn hắn: "Hẳn là thấy Giản Khinh Ngữ bị thương nặng, nên rủ lòng thương hại, mới dẫn chúng ta tới đây."

"Hắn ta từ khi nào lại có lòng tốt như vậy? Theo ta quan sát, rõ ràng là thấy sắc nên mới nảy lòng tham," Chu Lệ Văn càng thêm nghiêm túc, trong mắt hiện lên một tia chán ghét, "Tỷ tỷ này của nàng cũng không phải kẻ lương thiện gì, nếu không vì sao lại có thể nhanh chóng khiến cho Nhị Hoàng tử chú ý như vậy chứ? Nàng ngày sau lui tới với nàng ta, cần phải lưu tâm để ý một chút."

Hắn nguyên bản cảm thấy Giản Khinh Ngữ là một người xinh đẹp, hiểu chuyện, nhưng nàng ta cứ lặp đi lặp lại mấy lần gây chuyện giận dỗi với muội muội nhà mình, còn xúi giục Giản Mạn Thanh tranh luận với hắn, cho dù hắn có nhiều hảo cảm với nàng ta bao nhiêu thì giờ phút này cũng đã tiêu hao sạch sẽ, chỉ còn lại chán ghét.

Nghe hắn nói xong, Giản Mạn Thanh ánh mắt lạnh lùng: "Chu công tử, xin hãy nói chuyện cẩn thận, đó là tỷ tỷ của ta."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!