Mưa không biết đã tạnh từ khi nào, phòng ngủ yên lặng không một tiếng động.
Lục Viễn an tĩnh ngồi nhìn hộp thức ăn trên bàn, ấn đường tối đen, tròng mắt xám xịt. Không biết qua bao lâu, hắn mới khẽ mở đôi môi mỏng, ngữ điệu lãnh đạm băng giá: "Điểm tâm trên bàn, là ai cho nàng?"
Giản Khinh Ngữ mới đứng dậy từ trong thùng nước, đang duỗi tay lau mình. Nghe hắn hỏi xong, mấy ngón tay nàng cứng đờ, vờ như không có việc gì mà hỏi lại: "Có chuyện gì sao?"
"Tò mò." Giọng nói của Lục Viễn nghe không ra hỉ nộ.
Giản Khinh Ngữ không hiểu sao có chút khẩn trương, trăm ngàn suy nghĩ loé lên, cuối cùng nghĩ tới lời của Chử Trinh khi tặng điểm tâm cho nàng, mới hơi bình tĩnh lại: "Có ai cho đâu, chắc là đồ còn thừa sau yến hội buổi trưa, đem đi chia cho các nhà thôi."
Nói xong, nàng bước từ trong thùng tắm ra, kéo theo một tràng tiếng nước róc rách, căn phòng sau đó cũng nhanh chóng yên tĩnh trở lại. Đôi môi của Giản Khinh Ngữ khô nứt, nàng căng thẳng đứng đó một lát, vẫn không nghe hắn hỏi thêm câu nào, nên mới cẩn thận lau khô tóc, lại dùng khăn vải bọc lấy thân mình, hít sâu một hơi, treo lên môi một nụ cười, vừa bước ra bên ngoài vừa nói: "Đại nhân hỏi điểm tâm, không lẽ đã đói bụng rồi sao?
Hay là để ta kêu Anh Nhi nấu một chút cháo cho..."
Lời chưa nói hết, Giản Khinh Ngữ đột nhiên nín bặt, khựng lại một chỗ, đôi mắt trợn to.
Đêm đã khuya, phòng ngủ chỉ còn vài ngọn đèn leo lét, bốn phía mờ mờ ảo ảo, nhưng Giản Khinh Ngữ vẫn có thể thấy rõ vẻ mặt u ám của Lục Viễn, cùng với miếng ngọc bội và khối bạc vụn trên tay hắn.
Trong đầu nàng bây giờ sấm chớp cùng tia lửa xẹt đùng đùng, nháy mắt hiểu rõ vì sao hắn lại hỏi về hộp điểm tâm. Khuôn mặt vốn hơi hồng vì được ngâm trong nước ấm dần dần rút sạch sắc đỏ, để lại một vẻ tái nhợt lan tràn.
"Đại nhân..." Nàng cười khan một tiếng, "Ta có thể giải thích."
Lục Viễn bình tĩnh ngẩng đầu, đôi mắt như núi tuyết vạn năm, nhưng Giản Khinh Ngữ nhìn vào lại có cảm giác như núi lửa sắp bùng nổ.
"Nàng muốn giải thích cái gì? Giải thích vì sao khối bạc vụn mà Nhị Hoàng tử đổi bằng miếng ngọc bội này lại ở chỗ của nàng sao? Xem ra các người cũng có duyên thật đấy, hắn đổi bạc vụn đưa cho nàng, còn ngọc bội của hắn ở chỗ ta cũng đi một vòng rồi trở về tay nàng nhỉ," Lục Viễn nhếch khoé môi nhưng trong mắt không có lấy nửa điểm ý cười, "Khó trách nàng lại đặt miếng ngọc chung với khối bạc này trong túi tiền."
Giản Khinh Ngữ không ngờ đằng sau miếng ngọc và khối bạc còn có một câu chuyện sâu xa như thế, sợ tới mức vội vàng giải thích: "Ta không có, thật sự không có... Ta không biết ngọc bội kia ban đầu là của Nhị Hoàng tử, đặt chung với nhau cũng chỉ là vì thuận tay mà thôi, tuyệt đối không có ý tứ gì khác..."
"Giản Khinh Ngữ, ta thật sự đã coi thường nàng, nàng vậy mà dám đạp lên đầu ta để leo lên cái cây của Nhị Hoàng tử," Lục Viễn cười lạnh, ngắt lời nàng, vẻ mặt bỗng nhiên trở nên hung ác, không khác gì một con dã thú bị chọc giận, đôi mắt hắn loé lên tia máu, "CÓ PHẢI NÀNG CẢM THẤY, CHỈ CẦN HẮN COI TRỌNG NÀNG, LÀ NÀNG CÓ THỂ THOÁT KHỎI TA HAY KHÔNG?"
"Lục Viễn, ngài bình tĩnh một chút, ta có thể giải thích." Giản Khinh Ngữ sốt ruột tiến lên một bước, lại bởi vì nhìn thấy dáng vẻ của hắn mà sợ hãi dừng lại.
Lục Viễn nhạy bén bắt gặp được tia sợ hãi loé lên trong mắt nàng, càng phẫn nộ, cũng càng cảm thấy hoang đường. Lửa giận đem một tia lý trí cuối cùng của hắn thiêu đốt không chừa lại gì. Hắn đột nhiên đứng dậy, lao về phía nàng, túm lấy cổ tay của nàng. Trước khi nàng kịp né tránh, hắn liền đẩy nàng tới trên giường.
Giản Khinh Ngữ bỗng nhiên bị đẩy ngã trên giường, cho dù sau lưng là một tấm đệm mềm mại, nhưng nàng vẫn rên lên một tiếng bởi va chạm mạnh. Còn chưa kịp khôi phục tinh thần, miếng khăn vải trên người nàng chợt truyền tới một tiếng xé toạc.
Giản Khinh Ngữ hoảng sợ muốn lùi về phía sau, nhưng lại bị Lục Viễn bắt lấy cổ chân, kéo xuống dưới người mình, một tay còn lại thì túm lấy cả hai tay của Giản Khinh Ngữ chế trụ trên đầu, rồi ghì chặt môi xuống mà hôn. Không, thật ra đây căn bản không tính là hôn, mà chỉ thuần tuý là trừng phạt, tấn công không chút thương tiếc. Vị rỉ sắt của máu tràn ngập trong khoang miệng của nàng.
Giản Khinh Ngữ không thể ngăn chặn mùi huyết tanh ngọt tràn ngập trong hơi thở của mình, ráng nhịn đau mà nghẹn ngào thành tiếng: "Lục Viễn, ngài bình tĩnh lại một chút, đừng như vậy mà, Lục Viễn..."
"Lúc trước là nàng tìm mọi cách câu dẫn ta, quỳ xuống cầu xin ta mang nàng đi, bây giờ muốn ta dừng lại, có phải đã quá trễ rồi không?" Đôi mắt Lục Viễn đỏ ngầu, một đường thô bạo mà hôn xuống.
Giản Khinh Ngữ nức nở một tiếng, run run rẩy rẩy đẩy hắn ra, nhưng lại khiến gông xiềng của Lục Viễn siết càng chặt hơn. Nàng rốt cuộc không thể chịu nổi nữa, đưa tay tát vào mặt hắn.
Tiếng chát vang lên trong đêm thanh tĩnh có vẻ quá mức đột ngột khiến Lục Viễn cứng đờ cả người. Giản Khinh Ngữ nhân cơ hội này mà đẩy hắn ra, sợ hãi rúc tới bên góc giường, khuôn mặt ướt đẫm nước mắt, nhìn hắn đề phòng.
Lục Viễn nhìn nàng chằm chằm, lồng ngực bởi vì phẫn nộ mà phập phồng kịch liệt. Mãi một lúc sau hắn mới cười một tiếng, ngồi dậy, chạm vào khoé môi, nơi đó có một vết thương do Giản Khinh Ngữ ban nãy cắn ra. Hắn lau nhẹ một cái liền lau ra được một vết máu.
Lục Viễn đè xuống phẫn nộ trong lòng, cười như không cười nhìn về phía nàng, trên khuôn mặt dần dần lộ ra một dấu tay màu đỏ, trông không hợp chút nào với khí chất cao ngạo, tự phụ của hắn: "Nàng thật sự cho rằng hắn có thể cứu được nàng sao?"
Giản Khinh Ngữ chưa bao giờ thấy hắn tức giận như vậy, lập tức càng thêm run rẩy.
Lục Viễn vẫn tiếp tục nhìn nàng, từng bước áp sát, ngữ điệu bén nhọt như một con dao sắc: "Chưa nói tới hắn hiện tại chỉ là một tên hoàng tử, ta muốn giết hắn là chuyện dễ như trở bàn tay. Cho dù bây giờ hắn bảo hộ được nàng thì thế nào chứ? Nàng không cam lòng làm nữ nhân của ta nhưng lại cam tâm làm nữ nhân của hắn? Nếu hắn biết được chuyện giữa ta và nàng, hắn có còn cam tâm tình nguyện để nàng lợi dụng hắn không?"
Giản Khinh Ngữ vốn chỉ sợ hãi, nhưng nghe hắn nói xong lại chuyển thành ngơ ngác: "Ngài coi ta là người như thế sao..."
Lục Viễn nhìn dáng vẻ này của nàng, nhịn không được muốn mềm lòng nhưng cũng đồng thời thấy hận thấu xương. Hắn nhìn xoáy sâu vào mắt nàng, hỏi từng chữ một: "Nàng khinh thường, lật lọng, cũng nhục nhã ta vô số lần rồi, lừa gạt ta không khác gì một tên ngốc. Nàng mong ta coi nàng thành người như thế nào?"
Giản Khinh Ngữ nhìn hận ý trong đáy mắt hắn, trái tim như bị một tảng đá khổng lồ đè lên, cả người đều cảm thấy đau đớn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!