Chương 34: Khối bạc vụn

Khi Lục Viễn nói nhân tình của mình đang trốn dưới gầm bàn, mặt mày Chử Trinh lập tức xấu hổ đỏ hồng, hắn câm nín cả buổi mới nghẹn ra được một câu: "... Đang ở dưới gầm bàn?"

"Điện hạ muốn gặp?" Lục Viễn hỏi lại.

Giản Khinh Ngữ nghe xong sợ tới muốn phát điên, lập tức nhéo mạnh lên chân hắn.

Chử Trinh hoảng loạn xua tay, thậm chí còn giật mình sợ hãi tới phải lui về sau một bước: "Không, không, không cần... Cô không có hứng thú với chuyện riêng tư của Lục đại nhân."

"Vậy chỉ có thể thỉnh điện hạ rời đi trước, nàng ấy thẹn thùng lắm, không dám ra gặp người." Lục Viễn nói, rồi làm ra một cái thủ thế mời.

Chử Trinh cười gượng một tiếng, vội vàng quay đầu bỏ đi, khi ra đến cửa hắn đột nhiên dừng bước, vẻ mặt khó xử, quay đầu lại: "Lục đại nhân, nhân..."

Chử Trinh thật sự không thể nói hai chữ kia thành lời, liền hắng giọng: "Người dưới gầm bàn kia, không phải người trong cung chứ?"

"Điện hạ yên tâm, ti chức không đến nỗi hồ đồ như vậy." Lục Viễn không nhanh không chậm mà đáp lại.

Chử Trinh nghe xong thở phào: "Vậy là được, vậy là được, Lục đại nhân có chừng mực là được."

Dứt lời, hắn mang vẻ mặt một lời khó nói hết, yên lặng liếc nhìn cái bàn một cái, cảm thấy dường như Lục Viễn chưa bao giờ hành xử thiếu chừng mực thế này. Chử Trinh lại buông một tiếng thở dài, bấy giờ mới xấu hổ xoay người rời đi.

Sau khi Chử Trinh đi rồi, Lục Viễn lần nữa ngồi xuống, gõ gõ mặt bàn, nhàn nhạt nói: "Còn chưa chịu chui ra nữa?"

Chưa dứt câu, Giản Khinh Ngữ đã giãy giụa lồm cồm bò ra, dựa cả nửa người lên người Lục Viễn.

Nhìn khuôn mặt mướt mồ hôi của nàng, Lục Viễn nhíu mày, móc khăn gấm từ trong người ra, xoa xoa lên mặt nàng: "Nóng lắm sao?"

"Còn không phải bị doạ chết sao?!" Tuy sợ Lục Viễn, nhưng Giản Khinh Ngữ vẫn không nhịn được mà trừng mắt liếc hắn một cái, vừa ngồi lại xuống ghế vừa lên án, "Ngài còn nói cái gì mà nhân tình nhân ngãi, còn bảo ngài ấy tới gặp ta, biết ta sợ hãi thế nào không?"

Lục Viễn nhẹ giễu: "Nàng nói hắn đường đường là Nhị Hoàng tử, thật sự sẽ đi xốc khăn trải bàn của bề tôi nhà mình lên nhìn hay sao? Ta chẳng qua là vì muốn đuổi hắn đi nên mới nói như thế thôi, nàng sợ cái gì chứ?"

Giản Khinh Ngữ hừ hừ hai tiếng, uống sạch hai tách trà lạnh mới bình tĩnh trở lại, ngữ khí cũng hoà hoãn không ít: "Ta chỉ sợ ảnh hướng lớn tới danh dự của ngài mà thôi. Ngài còn chưa rước thê tử qua cửa, sao có thể lưu lại ấn tượng xằng bậy cho người ta chứ? Cẩn thận nếu chuyện này truyền ra ngoài sẽ không ai thèm làm mai cho ngài nữa đâu."

"Nếu sợ ảnh hưởng tới danh dự của ta thì nàng nên sớm ngày phụ trách mới đúng." Lục Viễn nhàn nhạt đáp.

Giản Khinh Ngữ trong lòng đánh xoảng một tiếng, vội ngước đầu lên nhìn, chỉ thấy hắn đang thong thả uống canh, tựa hồ như câu nói vừa rồi chỉ là thuận miệng nói ra. Nàng lập tức thở phào, rồi hùa theo đùa cợt: "Nam Nam cũng muốn phụ trách với đại nhân nha, mang kiệu tám người tới rước đại nhân về nhà. Đáng tiếc, Thánh Thượng không thích thấy Cẩm Y Vệ có liên quan tới hầu tước thế gia này nọ.

Vì tiền đồ của đại nhân, Nam Nam chỉ đành nhịn đau từ bỏ mà thôi."

"Nếu nàng thật sự muốn cưới, thì cứ cầu xin ta thành tâm một chút. Có lẽ ta sẽ nghĩ biện pháp giúp nàng." Lục Viễn liếc xéo nàng một cái.

Giản Khinh Ngữ không thể phân biệt được là hắn đang nói đùa hay thật, khuôn mặt tươi cười nhất thời cứng lại.

Lục Viễn lại cười nhạt một tiếng, rồi mang vẻ mặt cười như không cười nhìn về phía nàng: "Nào, cầu xin đi."

Giản Khinh Ngữ nuốt nước bọt, càn rỡ ôm lấy hắn, làm nũng: "Đêm nay ngâm suối nước nóng, đại nhân muốn Nam Nam ăn mặc thế nào, Nam Nam liền mặc cho đại nhân xem, có được không?"

Ôn hương nhuyễn ngọc trong ngực, cho dù là hư tình giả ý, cũng đủ khiến người ta vui vẻ. Lục Viễn không thèm so đo với nàng, một tay đỡ lấy lưng nàng, chậm rãi mở miệng: "Vậy thì đừng mặc gì cả."

Giản Khinh Ngữ: "..." Cầm thú.

Để tránh Lục cầm thú làm ra chuyện còn không bằng cả cầm thú, Giản Khinh Ngữ không dám náo loạn nữa, chỉ thành thành thật thật ăn đầy một bụng, rồi tìm cớ chạy trở về chủ điện.

Yến hội trên chủ điện vẫn còn đang tiếp diễn, khi nàng ngồi lại chỗ của mình, thức ăn vẫn còn chưa bưng lên hết. Ninh Xương Hầu nhìn nàng, mắng nhẹ một câu: "Sao trễ vậy mới trở về?"

"Nữ nhi bị lạc đường ạ." Giản Khinh Ngữ nhỏ giọng trả lời.

Ninh Xương Hầu nghe xong mới không gặng hỏi tiếp, chỉ bảo nàng đừng có đi loạn nữa. Giản Khinh Ngữ ngoan ngoãn đáp ứng, rồi kiên nhẫn ngồi yên nghe mấy vị đại thần nói chuyện phiếm, cũng thỉnh thoảng liếc nhìn về phía cửa hông một cái.

Lục Viễn vẫn không xuất hiện, tựa như không hề có tính toán quay lại đây. Giản Khinh Ngữ không hiểu sao lại thấy nhẹ nhõm, khi đang định thu hồi tầm mắt, thì bắt gặp Chử Trinh đang bước vào từ lối vào ở cửa hông.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!