Chương 33: Nhân tình

Quý Dương bên này còn chưa kịp biểu hiện sự cạn lời của mình đối với Lý Hoàn, thì ở bên kia Chu Âm Nhi vừa nhác thấy bọn họ, liền giống như mới tìm được một cọng rơm cứu mạng. Nàng ta giãy giụa bò ra từ trong vũng bùn, nghẹn ngào chạy về phía đám người Lục Viễn.

Chu Âm Nhi cả người toàn là bùn đất, trên thân còn tản ra mùi vị 'người sống chớ tới gần', kiêu ngạo xông về phía nhóm Cẩm Y Vệ kia. Buồn cười là đám Cẩm Y Vệ thấy nàng ta xông tới, liền cả tập thể lui về sau một bước. Cũng may là Chu Âm Nhi tuy đã giận đến mụ mị đầu óc, nhưng sự sợ hãi đối với Cẩm Y Vệ của nàng ta cũng đã xâm nhập vào xương tuỷ, nên nàng ta chỉ gian nan chạy đến trước Lục Viễn chừng năm bước chân rồi mạnh mẽ ngừng lại, ch** n**c mắt cáo trạng ——

"Lục đại nhân, tỷ muội Giản gia khinh người quá đáng, vậy mà âm mưu hãm hại ta. Lát nữa tiểu nữ muốn mang chuyện này ra tố giác với Thánh Thượng. Mong chư vị đại nhân có thể làm chứng giúp tiểu nữ. Phủ Chu Quốc Công nhất định sẽ cảm tạ hậu hĩnh!"

Giản Khinh Ngữ nghe giọng nói lanh lảnh của Chu Âm Nhi, thầm nghĩ nữ nhân này vẫn chưa tới mức ngốc quá, còn biết trong lúc mời Cẩm Y Vệ, lấy thân phận của cha mình ra làm bảo đảm. Như vậy thì cho dù là vì đạo nghĩa hay vì lợi ích, đều có thể chiếm trước tiên cơ... Đáng tiếc, người nàng ta gặp được lại chính là đám người Lục Viễn.

Giản Khinh Ngữ giương khoé môi, trộm nhìn Lục Viễn chớp chớp mắt vài cái. Lục Viễn liếc nàng cảnh cáo, nàng lập túc rụt đầu, thành thật trở lại.

Quý Dương nhìn thấy một màn này, lập tức cắn răng bóp chặt cánh tay, Lý Hoàn xuýt xoa một cái, nhíu mày nhìn hắn: "Quý ca, huynh sao vậy?"

"Tâm tình không tốt." Quý Dương ra sức càng nặng.

Lý Hoàn: "... Tâm tình huynh không tốt thì có thể tự bóp tay của mình mà?" Tự dưng đi bóp tay hắn làm chi, khiến hắn đau đến suýt kêu thành tiếng.

Quý Dương trừng hắn một cái: "Đau."

Lý Hoàn: "..."

Hai người đấu võ mồm với nhau một lát, bên kia Chu Âm Nhi đã ngừng khóc, chỉ sợ hãi nhìn Lục Viễn, đợi hắn giúp mình lấy lại công đạo, thế nhưng mà ——

"Lục mỗ chỉ là vừa khéo đi ngang qua đây, chưa nhìn thấy cái gì cả, chỉ sợ không thể làm chứng giúp Tứ tiểu thư."

Chu Âm Nhi bỗng nhiên trợn trừng hai mắt: "Không, không có khả năng..."

"Thế nào? Cô thấy Lục đại nhân nói dối à?" Quý 'mẹ chồng độc ác' Dương lập tức không vui.

Chu Âm Nhi tuy ở nhà ngang ngược đã quen, nhưng tuyệt đối không dám trêu chọc Cẩm Y Vệ, nghe Quý Dương nói xong vội vã lắc đầu: "Tiểu nữ không dám, tiểu nữ không dám, chỉ là... Dù không nhìn thấy, nhưng những lời Giản Khinh Ngữ vừa nói lúc nãy, các vị đại nhân cũng đã nghe rõ ràng rồi đó, chẳng phải như vậy cũng có thể chứng minh là cô ta đẩy tiểu nữ sao?"

Lúc Giản Khinh Ngữ nói chuyện, cả đám bọn họ đều đã có mặt ở đây, chỉ cần lỗ tai không điếc liền nghe rõ ràng rành mạch, có thể nhờ vào đó mà làm chứng giúp mình.

Thế nhưng Lục Viễn trực tiếp phủ nhận: "Không nghe thấy gì cả."

Chu Âm Nhi nhìn hắn trợn mắt nói dối, thậm chí là nói xong một câu không nghe, hắn còn quay đầu lại nhìn đám Cẩm Y Vệ bên kia, bình tĩnh hỏi một câu: "Các ngươi có nghe thấy gì không?"

Lý Hoàn: "Không có ạ!"

Giản Mạn Thanh cúi đầu, đưa tay che lấy ý cười trên khoé môi. Lý Hoàn liếc nhìn nàng ta một cái, khuôn mặt ngăm đen chợt nổi lên một mạt hồng quỷ dị, nhưng bởi vì da của hắn quá sẫm màu, nên cũng không ai phát hiện ra dị thường.

Bọn họ đã nói thế, mấy Cẩm Y Vệ đi theo đương nhiên cũng phủ nhận hoàn toàn. Quý Dương thật ra có tâm tư không an phận mà muốn thừa nhận mình nghe thấy, nhưng đối mặt với ánh mắt trực diện của Lục Viễn, hắn cả nửa cái lá gan cũng không dám phình to.

Nghe được cả đám kiên quyết phủ nhận, Chu Âm Nhi có ngốc cũng có thể nhìn ra được ít nhiều, vốn đã thấy uỷ khuất phẫn nộ từ trước, nàng ta nháy mắt liền kích động: "Các ngươi rõ ràng là đang thiên vị tỷ muội hai người bọn họ! Đám người các ngươi là một đám vô sỉ! Ta bây giờ liền đi tìm Thánh Thượng, ngài chắc chắn sẽ trả lại công đạo cho ta..."

"Tứ tiểu thư," Lục Viễn chậm rãi mở miệng, ngắt lời nàng ta, "Thánh Thượng mấy hôm nay chưa chắc đã muốn gặp người của phủ Chu Quốc Công. Nếu ngươi muốn vì phủ Quốc Công mà suy xét, ta khuyên ngươi tốt nhất vẫn nên việc lớn hoá nhỏ việc nhỏ hoá không, miễn khiến cho Thánh Thượng cảm thấy phiền lòng, liên lụy tới phủ Quốc Công."

Chu Âm Nhi bỗng nhiên trợn tròn hai mắt, phía sau lưng toát ra một tầng mồ hôi lạnh sau khi đối diện với ánh mắt của Lục Viễn. Nàng ta bây giờ mới sực nhớ ra chuyện cô mẫu cả đêm bị đưa về kinh thành, nhớ tới cha mẹ đêm trước đã ân cần khuyên nhủ nàng ta. Nhìn vào tình thế hiện tại, nàng ta vậy mà lại dám đắc tội với Cẩm Y Vệ mà Thánh Thượng tín nhiệm nhất... Nghĩ tới đây, nàng ta liền cảm thấy một trận rét lạnh giữa trưa nắng hè oi bức.

Giản Khinh Ngữ thấy Chu Âm Nhi rốt cuộc cũng đã yên phận, liền ho khan một tiếng đánh vỡ im lặng: "Đã sắp đến giờ khai tiệc, Tứ tiểu thư chi bằng nhanh chóng trở về thay đổi xiêm y đi. Nếu không, lấy bộ dáng này xuất hiện trước mặt Thánh Thượng, e là sẽ chọc Thánh Thượng mất hứng đấy."

Chu Âm Nhi nghe xong, oán hận nhìn nàng một cái, rồi cắn môi quay đầu bỏ chạy, để lại một chuỗi dấu giày dơ bẩn kéo dài trên mặt đất. Quý Dương thở ra một hơi, làm ra vẻ như vừa mới sống sót sau tai nạn: "Cuối cùng cũng đi rồi, hôi rình, khó ngửi muốn chết."

Mấy Cẩm Y Vệ khác cũng lập tức nhao nhao đồng ý với hắn, hoàn toàn không có dáng vẻ gì là thương hương tiếc ngọc.

Giản Khinh Ngữ không nhịn được, khoé môi khẽ cong lên, liếc Giản Mạn Thanh một cái rồi đi tới trước mặt đám người kia, hành lễ: "Đa tạ các vị đại nhân."

"Các vị đại nhân." Lục Viễn ra vẻ không cảm xúc lặp lại mấy chữ kia một lần.

Giản Khinh Ngữ khuôn mặt chợt thấy nóng bừng, hắng giọng cố gắng trấn định hết mức có thể: "Chủ yếu là đa tạ Lục đại nhân."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!