Giản Khinh Ngữ không biết đã khóc bao lâu, cuối cùng mệt đến chỉ có thể dựa vào lồng ngực của Lục Viễn, ngẫu nhiên nấc lên một tiếng. Lục Viễn vẫn như cũ từng chút từng chút vỗ về lưng nàng, thẳng đến khi người trong vòng tay mình hoàn toàn yên tĩnh, hắn mới ngừng lại, rũ mắt không biết là đang nghĩ gì.
Quý Dương đứng ở lối vào công chúa đình đợi một lúc lâu mà vẫn chưa thấy bọn họ trở ra, trời chiều cũng đã sắp buông, không ít người nhà của các quan viên đã bắt đầu ra cửa du ngoạn. Hắn sợ bị người khác nhìn thấy, nên đành lộn ngược trở về công chúa đình tìm người. Kết quả vừa bước vào mấy bước liền thấy cảnh Giản Khinh Ngữ đang được bao phủ bên trong Phi Ngư phục của Lục Viễn.
Quý Dương sợ tới khuôn mặt cúi gằm.
"Đại, đại nhân, ti chức chưa nhìn thấy cái gì cả!"
Quý Dương sốt ruột, muốn tự chứng minh mình trong sạch, nhưng cái mồm oang oang của hắn lại vô tình ồn ào khiến người nào đó đang được bọc trong áo hừ nhẹ một tiếng. Lục Viễn nhíu nhíu mày, càng ôm người trong lòng chặt hơn, mãi đến khi nàng an tĩnh trở lại, hắn mới lãnh đạm nhìn về phía Quý Dương: "Có chuyện gì?"
"... Trời đã sắp về chiều, sẽ có không ít người ra cửa, ti chức nếu vẫn phải tiếp tục canh gác không cho ai tiến vào đây, nhất định sẽ khiến người khác hoài nghi. Hơn nữa Thánh Thượng còn đang đợi ngài, chi bằng ngài đưa Giản cô nương trở về trước đi." Quý Dương hai mắt dán vào đám rêu xanh trên mặt đất, không dám ngẩng đầu.
Nói xong, không đợi Lục Viễn đáp lại, trong lòng hắn đã âm thầm suy nghĩ ——
Chẳng lẽ hắn đã quấy rầy chuyện tốt của đại nhân, nên ngài ấy mới không vui? Quý Dương nhớ tới một màn hắn vừa mới vội vàng nhìn thấy lúc nãy, trong lòng càng thêm run rẩy, lại nhịn không được oán hận Giản Khinh Ngữ một phen. Đại nhân nhà hắn vốn là người có chừng mực như thế, nếu thật sự phát sinh chuyện gì với nàng ta, nhất định không phải là do đại nhân động thủ.
Nha đầu kia sao lại như vậy chứ hả? Không phải đang thương tâm lắm sao? Sao còn có thời gian rảnh mà đi câu dẫn đại nhân nhà hắn chứ? Làm hại đại nhân xưa nay vốn là người kỷ luật, bình tĩnh, vậy mà ban ngày ban mặt lại cùng nàng ta... phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nhìn.
'Mẹ chồng độc ác" Quý Dương nhanh chóng lắc lắc đầu, đẩy lui hết những ý tưởng xấu xa kia ra ngoài, bấy giờ mới cẩn thận mở miệng: "Đại nhân, sao đại nhân không nói câu nào hết vậy? Có phải ti chức đã nói sai cái gì không?"
Công chúa đình vẫn lặng yên không một tiếng động.
"Đại nhân?" Quý Dương cẩn thận, sau một hồi lâu liền nhịn không được mà ngẩng đầu. Sau đó liền thấy chiếc ghế Lục Viễn ngồi ban nãy, bây giờ đã không còn một bóng người.
Quý Dương: "..."
Lối tắt trong hành cung thông nhau tứ phía, chỉ là hiếm có ai biết rõ những lối đi này. Lục Viễn thân là Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ, đối với mỗi một con đường ở nơi này đều quen thuộc vô cùng. Vì thế hắn dễ dàng tránh thoát ánh mắt của mọi người, ôm Giản Khinh Ngữ quay trở lại biệt viện của nàng.
Giản Khinh Ngữ ngủ đến mơ mơ màng màng, chỉ hơi mơ hồ cảm giác được cơ thể của mình dường như đang di chuyển, nàng liền nhịn không được hừ nhẹ một tiếng: "Đi đâu vậy?"
Lục Viễn nghe thấy tiếng của nàng liền ngừng bước chân: "Ngủ đi, ta đưa nàng trở về phòng."
"... Dạ."
Lục Viễn ôm chặt tay nàng, đợi nàng lần nữa an ổn trở lại, hắn mới tiếp tục ôm nàng hướng về phía biệt viện.
Khi hắn tới biệt viện, Anh Nhi đang nôn nóng đi đi lại lại trước cửa. Sau khi nhìn thấy Lục Viễn, cô nàng liền hoảng sợ, đợi đến khi thấy hắn ôm Đại tiểu thư nhà mình, như một cơn gió, lướt qua bên người, cô nàng mới hoảng loạn nhún người hành lễ: "Tham, tham kiến Cửu gia..."
Thôi xong, không cẩn thận, lỡ miệng gọi biệt danh của hắn rồi! Trong lòng Anh Nhi vang lên một tiếng xoảng, đang định quỳ xuống xin tha, liền nghe cửa phòng sau lưng mình trực tiếp đóng lại.
Giản Khinh Ngữ bị tiếng đóng cửa làm cho giật mình tỉnh giấc. Nàng hừ nhẹ một tiếng, rồi từ từ mở mắt, nhưng không mở được bao lớn. Lục Viễn đặt nàng xuống giường, vừa ngẩng đầu lên liền đối diện với một đôi mắt ngập nước sưng vù. Hắn ngừng lại một lát, khoé môi đột nhiên cong lên.
"... Ngài cười nhạo ta?" Giản Khinh Ngữ sau khi đã cạn khô nước mắt, tương đối mẫn cảm.
Lục Viễn rũ mắt nhìn xuống chăn của nàng: "Không có."
"Ngài đúng là cười nhạo ta mà, ta thấy hết rồi," Giản Khinh Ngữ rụt vào trong chăn, "Bây giờ có phải là ta xấu xí lắm không?"
Nghe được nàng không tự tin hỏi một câu như thế, Lục Viễn khựng lại, cuối cùng cũng chịu nhìn thẳng vào mắt nàng, chỉ là không được bao lâu đã dời mắt đi: "Không xấu."
"Ngài gạt người." Giản Khinh Ngữ cắn môi, sắp sửa chôn hết cả người vào trong chăn.
Lục Viễn yên lặng kéo cái chăn xuống một chút, lặp lại một lần: "Không xấu."
Thật sự không xấu, chỉ là đôi mắt sưng vù, hồng hồng, mềm mềm, trông như hai quả đào lớn, phối hợp với vẻ mặt uỷ khuất của nàng, ngoài ý muốn trông có chút buồn cười.
Thấy lần này hắn trả lời có phần nghiêm túc hơn, Giản Khinh Ngữ cũng hơi dao động, đương lúc cảm thấy bản thân đã nghĩ nhiều, nàng liền nghe thấy hắn không nhanh không chậm mở miệng: "Đợi lát nữa gọi hạ nhân luộc một cái trứng gà cho nàng lăn mắt. Bộ dạng hiện tại của nàng, sợ là không thể ra cửa gặp người."
Giản Khinh Ngữ: "..." Mới nãy còn nói nàng không xấu, bây giờ lại kêu không thể gặp người. Trong miệng nam nhân này có câu nào là thật không hả?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!