Chương 31: (Vô Đề)

Ban đêm.

Giản Khinh Ngữ pha nước nóng tắm, tẩy rửa đi hết tất cả những mệt nhọc của một ngày ngồi xe, rồi khoác một chiếc áo mỏng nằm lên giường.

Sau khi ngả lưng xuống mớ chăn êm đệm ấm kia, nàng thoải mái đến thở ra một hơi, nghiêng người ôm lấy gối đầu bên cạnh, đôi chân mảnh khảnh vung ra khỏi chăn, cả người lười biếng, tự do tự tại.

Anh Nhi đang thổi tắt mấy ngọn nến nghe được động tĩnh phía sau liền quay đầu lại, nhìn thấy bộ dáng của Giản Khinh Ngữ, mặt mày đỏ lựng: "Đại, Đại tiểu thư, sao ngài lại để chân trần..."

"Vậy mới thoải mái a." Giản Khinh Ngữ nhắm mắt, lười nhác đáp lời. Cũng do Lục Viễn nói đêm nay không tới, nên nàng mới ăn mặc như thế này. Nếu không thế nào cũng không tránh khỏi bị răn dạy là không trang trọng một phen.

Anh Nhi không dám nhìn thẳng mảng da thịt trắng hồng lộ ra bên dưới lớp áo lót chỉ miễn cưỡng che được đến bắp đùi, đành cúi đầu nói: "Hay là để nô tỳ mang quần trung y tới cho ngài nha, tránh cho ban đêm cảm lạnh."

"Không cần đâu, như vậy được rồi." Bộ trung y áo lót này là do nàng cố ý đặt làm, so với áo lót bình thường dài hơn một chút, chỉ có thể che đến đùi, không cần mặc thêm cái gì khác.

Anh Nhi nghe xong cũng chỉ đành thoả hiệp, thổi tắt hết đèn rồi lui ra ngoài.

Cửa phòng ngủ mở ra rồi lại đóng, trong phòng chỉ còn mỗi mình Giản Khinh Ngữ. Nàng cả ngày nay chịu xóc nảy, cuối cùng cũng đã có thể nghỉ ngơi, nên thực nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Hành cung xây dựng trên núi, buổi tối mát lạnh, trong phòng ngủ tất cả ánh đèn đều đã tắt, ngay cả chút ánh sáng cuối cùng từ bếp lò cũng đã lụi tàn. Giản Khinh Ngữ đang ngủ ngon chợt thấy hơi lạnh, tiếc là lúc trước khi chìm sâu vào giấc ngủ nàng đã lỡ đạp chăn xuống đất, nên tay nhỏ s* s**ng cả buổi cũng không thể mò ra được món đồ gì để chống lạnh.

Nàng nhíu chặt mày, khuôn mặt nho nhỏ tràn ngập uỷ khuất, nhưng lại cố tình không thể tỉnh dậy, mãi đến khi có một nguồn nhiệt nóng tới gần. Nàng theo bản năng ôm lấy, vẻ mặt mới dần dần giãn ra, tiếp tục yên ổn mà ngủ.

Nhưng loại yên ổn này không kéo dài được lâu lắm, nàng đột nhiên bắt đầu nằm mơ, mơ thấy bản thân biến thành một chiếc thuyền lá nhỏ, lênh đênh không ngừng giữa mưa to gió lớn. Lại có một con sóng lớn đánh tới, chiếc thuyền nhỏ chịu không nổi áp lực phát ra tiếng kẽo kẹt, nàng cũng đồng thời kêu lên một tiếng.

Sóng biển ập tới ngày càng lớn, mỗi một lần đánh tới lại càng sâu hơn, thuyền nhỏ liền có chút hư hao, cuối cùng tan tành thành từng mảnh ván gỗ, bị biển rộng cắn nuốt không còn lại chút gì. Giản Khinh Ngữ chợt bừng tỉnh, đồng thời trong cổ họng cũng phát ra một tiếng hừ nhẹ.

"Tỉnh?" Phía trên truyền đến giọng nói khàn khàn của Lục Viễn.

Giản Khinh Ngữ vẫn còn ở trong trạng thái lâng lâng bèo dạt mây trôi liền ngơ ngác ngẩng đầu, lát sau mới hồi phục lại tinh thần: "... Ngài không phải nói không tới sao?"

Còn chưa nói dứt câu, liền bị khi dễ, nàng theo bản năng nắm chặt khăn trải giường, thức thời không nói lung tung nữa.

Lại trải qua một hồi hoang đường, hai người đều sợ nước lạnh thấu xương, nên chỉ đơn giản lau sạch trên người một phen. Giản Khinh Ngữ bị bọc trong một kiện áo ngoài, lười biếng ngồi trên ghế, nhìn Lục Viễn dứt khoát lưu loát thay khăn trải giường. Đợi hắn trải lại chăn đệm xong, nàng liền cười một cái rồi chạy tới nằm xuống.

"Ngồi dậy." Lục Viễn xụ mặt.

"Dậy không nổi," Giản Khinh Ngữ rất sợ hắn không cao hứng, nhưng nam nhân kia bây giờ đã ăn uống no đủ, đây chính là thời cơ tốt nhất để dỗ dành. Nàng chỉ đành liều mình ôm lấy cổ hắn, kéo hắn xuống giường, ôm chặt, "Đại nhân hôm nay rõ ràng đã nói là không tới, vậy mà vẫn tới, có phải tại ngài nhớ Nam Nam không?"

"Ta vì sao phải nhớ nàng?" Lục Viễn lãnh đạm hỏi..... Nói một đằng làm một nẻo, hơn nửa đêm chạy tới chỗ này tìm nàng, cho dù không nhớ bản thân nàng, thì ít nhất cũng nhớ tới thân thể này. Giản Khinh Ngữ chửi thầm một câu, trên mặt vẫn mềm mại như cũ: "Đại nhân không nhớ Nam Nam, nhưng Nam Nam lại nhớ đại nhân nha. Đại nhân đừng giận ta nữa mà."

Lục Viễn liếc nàng một cái: "Đã nghĩ ra vì sao ta tức giận chưa?"

"Nghĩ kỹ rồi," Giản Khinh Ngữ vẻ mặt nghiêm túc, "Đại nhân không thích Nam Nam thiếu tự trọng, Nam Nam về sau sẽ không như vậy nữa."

Đúng là nàng đi ra từ thanh lâu, nhưng nay đã trở thành nữ nhân của Lục Viễn, cho dù mối quan hệ này không thể lộ ra ngoài sáng, nhưng nàng cũng không nên nói chuyện sỗ sàng như thế, nếu không đó chính là trào phúng ánh mắt cùng phẩm vị của Lục Viễn.

Nam nhân ấy mà, phần lớn đều muốn phong lưu càn rỡ, nhưng cũng muốn rụt rè giữ thể diện. Mấy hôm nay nàng coi như đã hiểu rõ.

Nghe thấy nàng nghiêm túc bảo đảm như thế, ánh mắt Lục Viễn hoà hoãn lại, cúi người hôn lên môi nàng. Giản Khinh Ngữ vẻ mặt cứng đờ, theo bản năng dùng tay chống lên ngực hắn, ngăn cản hắn áp sát vào người mình.

"Làm gì thế?" Lục Viễn không vui.

Giản Khinh Ngữ cười gượng: "Đại nhân, hay là ngủ sớm chút đi."

Lục Viễn nhìn cái yếm đỏ tươi trên người nàng, cùng với da thịt trắng nõn không thể che giấu hết dưới lớp chăn, ánh mắt lập tức tối sầm: "Nếu muốn ngủ sớm, thì đừng có ăn mặc thế này."

Dứt lời, hắn liền nắm lấy cổ tay nàng, mạnh mẽ kéo vòng ra sau thắt lưng mình, rồi nâng cằm nàng hôn lên: "Ngoan."

Giản Khinh Ngữ: "..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!