Chương 30: (Vô Đề)

Trò chuyện cùng Nhị Hoàng tử xong, Lục Viễn liền xoay người lên ngựa, định đi một chuyến đến phủ Ninh Xương Hầu trước. Kết quả còn chưa đi được bao xa, đã nghe Thánh Thượng ban lệnh khởi hành. Hắn chỉ đành nhíu mi quay trở về, suất lĩnh đội ngũ hướng ra ngoài thành.

Khi Giản Khinh Ngữ tỉnh lại đã là buổi trưa, nàng vừa mở mắt đã hắt xì một cái rõ to, mơ mơ màng màng hỏi: "Giờ gì rồi?"

"Đã đến buổi trưa rồi ạ, Đại tiểu thư dậy đi, nô tỳ xuống phòng bếp lấy cháo cho ngài. Ngài ăn xong phải nhanh chóng uống thuốc đấy." Anh Nhi nói xong, vội vã đỡ nàng dậy.

Giản Khinh Ngữ lắc lắc đầu, cảm thấy càng thêm choáng váng, vì thế nàng không động đậy nữa: "Đã bốn năm ngày rồi, sao còn chưa khoẻ lại thế này."

"Bệnh cảm là vậy mà, phải kéo dài một lúc mới hết ạ," Anh Nhi nhìn sống lưng gầy yếu của Đại tiểu thư, buông tiếng thở dài: "Đại tiểu thư chịu khổ rồi."

"Vẫn còn tốt," Giản Khinh Ngữ đứng dậy, rửa mặt đánh răng đơn giản, rồi ngồi vào bàn chậm rãi ăn cháo, ăn được một nửa mới nhớ tới mà hỏi: "Mấy người phụ thân đã xuất phát rồi sao?"

"Dạ Đại tiểu thư, đã ra khỏi thành rồi. Nếu không nghỉ ngơi trên đường, chắc đêm nay sẽ đến hành cung." Anh Nhi gắp thêm một ít thức ăn vào chén của Giản Khinh Ngữ.

Giản Khinh Ngữ gật gật đầu, miễn cưỡng ăn xong chén cháo. Anh Nhi vội vàng bưng lên một chén thuốc vẫn còn nghi ngút khói trắng.

Ngửi được mùi thuốc nồng đậm, Giản Khinh Ngữ cảm thấy ghê tởm, trực tiếp bày ra vẻ mặt kháng cự: "Thuốc này vô dụng không nói, còn đặc biệt đắng nữa, ta không uống đâu."

"Thuốc phải uống đúng hạn mới có ích mà Đại tiểu thư, ngài uống nhanh lên đi." Anh Nhi tận tình khuyên bảo.

Giản Khinh Ngữ nhíu mày: "Ta đã nói rồi, nếu để ta phối dược, chỉ cần ba ngày là thuốc đến bệnh trừ. Cần gì phải chờ tới bây giờ."

"... Ngài bệnh đến hồ đồ, dược liệu cũng chưa chắc có thể phân biệt rõ ràng, sao có thể tự mình phối thuốc chứ." Anh Nhi cười gượng.

Giản Khinh Ngữ hừ nhẹ một tiếng: "Ta bị bệnh, chứ chưa tới mức hồ đồ, em đừng hòng lừa gạt ta."

Anh Nhi im lặng một lát, rồi đành phải ra vẻ lấy lòng đưa thuốc đến bên miệng nàng, Giản Khinh Ngữ bất đắc dĩ, chỉ đành cau mày một hơi uống cạn. Anh Nhi thấy nàng vẫn còn chịu phối hợp, lập tức thở phào một hơi, nhanh tay thu dọn chén đũa trên bàn rồi đi ra ngoài. Sau khi cô nàng nhìn thấy mấy hạ nhân khác, chuyện thứ nhất chính là yêu cầu bọn họ kiểm kê, dự trữ cho kỹ dược liệu trong phủ, một cái lá khô cũng không thể đưa cho Đại tiểu thư.

Giản Khinh Ngữ không biết Anh Nhi đã qua mặt nàng làm cái gì, bởi vì nàng uống thuốc xong liền cảm thấy cả người rã rời, nằm bẹp xuống giường tiếp tục chìm vào giấc ngủ. Đến khi nàng tỉnh lại lần nữa đã đến lúc chạng vạng, vẫn giống như bữa trưa, nàng lại ăn cơm uống thuốc rồi đi ngủ.

Cứ như vậy trôi qua hai ngày, đến sáng sớm ngày thứ ba, cuối cùng Giản Khinh Ngữ cũng đã lấy lại cảm giác tinh thần sảng khoái, cả người thanh thản.

Sau khi khỏi bệnh, nàng cũng không thể trì hoãn ở nhà lâu lắm, đã bị Ninh Xương Hầu phái người tới thúc giục đưa lên xe ngựa đi tới hành cung.

Hành cung cách kinh thành không xa lắm, nhưng đi đến đó cũng tốn mấy canh giờ. Trước khi xuất phát, Anh Nhi đã cố ý chuẩn bị vài món điểm tâm nhỏ, còn sắp xếp chăn đệm, gối đầu trên xe, nên Giản Khinh Ngữ bị cảm mới khỏi bệnh vừa lên xe ngựa đã có thể nằm dài, cũng không cảm thấy quá khó chịu.

"Nhưng mà ta càng muốn nằm ườn ở nhà cơ." Giản Khinh Ngữ thở dài.

Anh Nhi ngồi một bên vừa quạt cho nàng, vừa an ủi: "Băng trong phủ đã sắp dùng hết, ngài ở lại cũng phải chịu khổ thôi. Còn không bằng đi hành cung, ít ra buổi tối không bị nóng đến tỉnh giấc."

Giản Khinh Ngữ hừ nhẹ một tiếng, trông có vẻ không quá hứng thú.

Anh Nhi nghĩ nghĩ, lại dỗ: "Nghe nói hành cung có suối nước nóng thiên nhiên, ngâm mình vô cùng thoải mái, còn có một dòng suối nhỏ uốn quanh sườn núi, nước cạn cá nhiều, vừa mát mẻ lại chơi vui. Ở phụ cận hành cung còn có rất nhiều tiệm ăn ngon, mỗi ngày giờ Dậu, hành cung mở cửa, thiếu gia tiểu thư các phủ đều có thể tự do đi ra ngoài, ngài cũng có thể đi chơi nha!"

Nghe cô nàng nói thế, Giản Khinh Ngữ cuối cùng mới có chút hứng thú: "Thật sao?"

"Thật á, đến lúc đó, ngài cần phải dẫn nô tỳ đi mở rộng tầm mắt nha." Anh Nhi cười tủm tỉm.

Giản Khinh Ngữ cũng cười: "Được, yên tâm, sẽ dẫn em đi ra ngoài chơi."

Chủ tớ hai người vừa nói vừa cười, thời gian trôi qua thật nhanh, không bao lâu đã tới vùng phụ cận hành cung.

Hành cung được xây dựng trên núi, khi xe ngựa bắt đầu tới gần dãy núi, không khí quanh người đã mát mẻ hơn nhiều. Giản Khinh Ngữ từ nhỏ lớn lên ở Mạc Bắc, núi nàng nhìn thấy hầu như đều trụi lủi, đây vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy một ngọn núi rậm rạp xanh um thế này. Nàng lập tức xốc màn che cửa sổ trên xe, hứng thú nhìn ngắm bên ngoài. Chỉ là đang lúc nhìn ngắm vui vẻ, xe ngựa đột nhiên chậm lại, nàng suýt nữa đã ngã theo quán tính, cuối cùng vẫn may có Anh Nhi kịp thời đỡ nàng.

"Sao thế? Dừng xe mà cũng không nói trước một tiếng, để Đại tiểu thư bị ngã xem có hỏi tội ngươi không?" Anh Nhi không vui mà trách cứ xa phu.

Xa phu oan uổng vô cùng: "Đại tiểu thư, không phải tại tiểu nhân cố ý dừng lại, mà là, là do phía trước có xe ngựa chặn đường. Nếu tiểu nhân không kịp thời dừng xe, e là đã xảy ra va chạm a."

Đường vào núi tương đối hẹp, xe ngựa phía trước dừng ở giữa đường, trực tiếp cản đường tất cả mọi người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!