Bởi vì Giản Chấn bị thương, toàn bộ Hầu phủ đều xào xáo náo loạn. Đây hiển nhiên cũng không phải lúc nhắc tới chuyện mộ chôn di vật. Vì thế, Giản Khinh Ngữ dứt khoát trở về phòng ngủ, suy nghĩ làm sao để phụ thân thay đổi chủ ý.
"Nếu như Hầu gia vì tin vào cao tăng nên mới không để tiên phu nhân tiến nhập phần mộ tổ tiên, chi bằng chúng ta cho cao tăng kia chút bạc, kêu hắn nói vài lời dễ nghe, khuyên Hầu gia hồi tâm chuyển ý có được không?" Anh Nhi vừa nói, vừa rót cho Giản Khinh Ngữ một chén trà xanh.
Giản Khinh Ngữ than nhẹ một tiếng: "Nào có dễ dàng như thế, cao tăng kia nếu đã có thể khiến cho phụ thân tín nhiệm, hẳn là đã lui tới Hầu phủ nhiều năm, có quan hệ tốt với Tần Di, không phải kẻ chúng ta có thể cho chút tiền bạc là lừa gạt được."
"Vậy, chúng ta cũng tìm một hòa thượng giả trang làm cao tăng đi!" Anh Nhi sốt ruột.
Giản Khinh Ngữ bất đắc dĩ nhìn về phía nàng: "Ta ở kinh thành không có ai để dùng, cho dù là tìm một tên hòa thượng, cũng vô cùng dễ dàng bị vạch trần, nói không chừng còn bị cắn ngược."
"... Nói tới nói lui, chúng ta một cái biện pháp cũng không có?" Anh Nhi mặt mày nhăn nhó.
Giản Khinh Ngữ trầm tư một lát: "Thật ra cũng không hẳn."
"Đại tiểu thư có chủ ý?" Anh Nhi trước mắt sáng ngời.
"Phụ thân và Tần Di rất xem trọng thể diện, nếu ta nháo chuyện này đến ai ai cũng biết, không chừng sẽ được đáp ứng. Còn không thì ta tìm ra một vài nhược điểm của bọn họ, ép bọn họ phải lập mộ cho mẫu thân," Giản Khinh Ngữ nói xong, không đợi Anh Nhi đáp lại, liền tự mình phủ quyết, "Không được, phần mộ tổ tiên muốn tiến vào thế nào, muốn động thổ ở đâu, đều cần phải chú trọng. Nếu cưỡng ép bọn họ lập mộ, chưa chắc họ đã an táng đàng hoàng cho mẫu thân.
Một khi mọi chuyện đã định, ta mặc dù có nháo nữa, e là cũng không cách nào sửa đổi."
Nàng thật ra không sợ cá chết lưới rách làm liều với bọn họ. Thế nhưng mẫu thân bị người đàn bà họ Tần kia chèn ép cả đời, tâm nguyện cuối cùng duy nhất của người chỉ là có thể đi trước bà ta một bước, lấy danh phận Ninh Xương Hầu phu nhân tiến nhập vào phần mộ tổ tiên.
Đây là điều cuối cùng mà nàng có thể làm vì mẫu thân, cũng là nguyên nhân nàng phải trăm cay nghìn đắng tới kinh thành. Nàng tuyệt đối không cho phép có nửa điểm sơ xuất.
"Này cũng không được, kia cũng không được, chẳng lẽ thật sự phải chờ đến khi Hầu gia trăm năm, tiên phu nhân mới có thể tiến nhập phần mộ tổ tiên?" Anh Nhi mặt mày càng thêm nhăn nhó.
Giản Khinh Ngữ buồn cười liếc nàng một cái: "Sao có thể chứ, ngươi để ta suy nghĩ thêm một lát nữa, tất nhiên có thể tìm được biện pháp giúp mẫu thân lập mộ."
"Vâng! Đại tiểu thư từ nhỏ thông tuệ, tất nhiên sẽ nghĩ ra được biện pháp!" Anh Nhi vội nói.
Giản Khinh Ngữ nhếch khóe môi, nâng chung trà lên nhẹ nhấp một ngụm.
Ngoài cửa sổ bóng cây loang lổ, bóng người vội vàng, dù ở biệt viện xa như nàng tựa hồ cũng có thể nghe thấy tiếng cãi cọ ồn ào.
Giản Chấn bị thương hình như rất nghiêm trọng, ngoại trừ đùi phải bị đánh gãy, nội thương lại càng nghiêm trọng hơn. Chỉ ngắn ngủi một buổi chiều, đã phun ra cả một chậu máu, mãi đến tối mới chuyển nguy thành an.
Giản Khinh Ngữ tuy cảm thấy Hầu phủ không có quan hệ tình thân với nàng, nhưng chuyện mộ chôn di vật của mẫu thân vẫn chưa định xong, nên còn cần phải thể hiện một chút. Vì thế, sáng hôm sau, nàng liền đi thăm Giản Chấn.
Viện của Giản Chấn ở rất gần chủ viện, nàng đi một đoạn dài mới đến, vừa rảo bước vào sân đã nghe trong phòng truyền đến tiếng tức giận mắng mỏ của Ninh Xương Hầu ——
"Ngươi nói ngươi chọc ai không chọc, lại cố tình chọc vào cái đám ôn thần kia! Nếu ngươi chết còn tốt, ít nhất ta không cần phải lo lắng đề phòng, lo sợ Hầu phủ bị ngươi liên lụy!"
"Hầu gia! Chấn nhi đã bị thương thành như vậy, sao ngài lại nói những lời tổn thương đến thế. Chưa kể, nếu ngài thật sự bỏ mặc cho nhi tử chết sao phải mời nhiều danh y trị liệu cho nó làm gì? Còn lo lắng đến cả đêm không ngủ được?" Tần Di vội vàng khuyên nhủ, "Lại nói Chấn nhi cũng vì bảo hộ Mạn Thanh, con nó có làm sai gì đâu!"
"Đúng vậy, phụ thân, rõ ràng là bọn họ khinh mạn con trước, nói cái gì mà con nhìn giống cố nhân của họ. Đệ đệ chỉ vì bảo hộ cho con thôi, ngài đừng giận đệ ấy." Giản Mạn Thanh cũng khuyên nhủ.
Nghe một nhà ba người đối thoại trong phòng, Giản Khinh Ngữ nhướng nhướng mi, đang nghĩ xem hiện tại có nên vào đó hay không thì nghe được than âm nổi giận đùng đùng của Ninh Xương Hầu: "Khinh mạn ngươi? Ngươi thì biết cái..."
Dường như cảm thấy lời nói có chút th* t*c, nhưng vì là người có hàm dưỡng bao năm qua nên Ninh Xương Hầu nhịn xuống một chút, sau một hồi mới nghiến răng nghiến lợi tiếp tục nói: "Người nói con giống cố nhân của hắn, nếu không phải Quý Dương thì chính là Chu Kỵ? Trong triều đình ai lại không biết, sau khi bọn họ theo Lục Viễn từ Mạc Bắc trở về, liền đi khắp bốn phía trong kinh thành tìm người.
Không ít nữ tử đã bị bọn họ đánh giá qua, có nghe thấy ai kêu mình bị khinh mạn đâu?!"
Mạc Bắc, Lục Viễn, tìm người...
Chắc, chắc là không trùng hợp vậy đâu hả? Nàng không quen Quý Dương với Chu Kỵ nào cả, chỉ biết hai huynh đệ đi theo Lục Bồi Chi, một người gọi là Tiểu Thập, còn một người thì là Thập Nhất, nhà cũng ở Giang Nam, không có quan hệ gì với kinh thành... Ừ, tất cả chỉ là trùng hợp mà thôi.
Giản Khinh Ngữ thầm thở ra một cái, mạnh mẽ áp xuống bất an trong lòng, bấy giờ mới nhấc chân tiến vào phòng.
Trong phòng ngủ, một nhà bốn người còn muốn nói thêm gì đó, thấy Giản Khinh Ngữ tới liền đồng loạt im lặng lại. Giản Khinh Ngữ giả vờ như không nhìn thấy sự xa cách của bọn họ, chỉ thừa dịp trong phòng tràn ngập mùi máu, nhăn mi lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!