Phủ Chu Quốc Công, trong nhà trúc.
Căn nhà không lớn bên trong có bốn chậu băng, yên lặng toả ra hơi lạnh, một cái lư hương nhả ra từng làn khói trắng, như có như không, bay thẳng lên xà nhà, khi vừa chạm đến những rường cột trên xà nhà thì lại tan đi. Bên ngoài cánh cửa đóng chặt truyền đến từng tiếng ve kêu ra rả, như thúc giục cơn buồn ngủ kéo tới.
Giản Khinh Ngữ ngồi trên đùi Lục Viễn, lòng bàn tay nàng nhẹ ve vuốt những vết sẹo xiêu xiêu vẹo vẹo trên tay phải của hắn: "Sao hôm nay ngài lại rảnh rỗi tới đây thế?"
"Có hẹn với Đại Hoàng tử." Lục Viễn thuận miệng trả lời, rũ mắt thưởng thức đai lưng của nàng.
Giản Khinh Ngữ dừng một cái, trong bụng sinh ra chút tò mò, nhưng sau một lúc rối rắm lại mạnh mẽ đổi đề tài: "Phủ Chu Quốc Công lớn thật đấy, Nam Nam ban nãy tìm cả nửa ngày cũng không tìm ra được đường quay trở lại chỗ đình nghỉ mát."
Ngón tay Lục Viễn nhéo lấy đai lưng của nàng, nâng mắt nhìn nàng: "Muốn hỏi cái gì thì cứ hỏi đi, không cần nhịn."
Thấy đã bị hắn nhìn thấu, Giản Khinh Ngữ liền ngượng ngùng: "Nói đi nói lại, ta kỳ thật cũng không phải quá tò mò..."
"Hỏi." Lục Viễn không vui.
Giản Khinh Ngữ nuốt nước bọt, lại kiên trì ngoài ý muốn: "Không hỏi."
Chuyện giữa nàng và Lục Viễn là một đoạn tình duyên như sương sớm chóng tàn. Bây giờ Lục Viễn vẫn còn cảm thấy hứng thú với nàng, có lẽ sẽ bao dung hơn với nàng, cũng sẽ chịu nói ra những chuyện cơ mật cho nàng nghe, nhưng tương lai thì sao? Đợi đến khi hắn chán ghét mình, có khi nào sẽ diệt khẩu mình vì đã biết quá nhiều bí mật của hắn hay không?
Trong khi nàng vẫn còn đang suy nghĩ miên man, chiếc cằm đột nhiên bị nắm lại, Giản Khinh Ngữ bị bắt đối mặt trực tiếp với Lục Viễn, đành cười khan một tiếng: "Đại nhân."
Lục Viễn mặt không cảm xúc, đánh giá nàng một cái, rồi chậm rãi mở miệng: "Nàng tò mò vì sao Đại Hoàng tử hẹn ta tới phủ Chu Quốc Công gặp mặt có phải không?"
"Không phải, ta không có tò mò gì hết, đại nhân, ngài đừng nói nữa..."
Giản Khinh Ngữ muốn nhanh chóng bịt hai lỗ tai, nhưng lại bị Lục Viễn dùng cánh tay đè lại trong ngực: "Bởi vì hắn ta hiện tại hiềm nghi đầy mình, nhất cử nhất động đều bị người ta nhìn chằm chằm. Ta là người phụ trách tra án, nên để tránh việc tình ngay lý gian, hắn chỉ có thể lén tới tìm ta, lại không muốn bị phát hiện, vì thế mới hẹn gặp mặt ở phủ Chu Quốc Công."
Giản Khinh Ngữ thấy hắn thật sự nói ra, trong lòng lập tức hốt hoảng, để tránh hắn càng nói ra nhiều chuyện động trời hơn, nàng liền nhanh chóng mở miệng cho có lệ: "Thì ra là như vậy... Ta cũng đã vắng mặt lâu lắm rồi, cần phải trở về. Đại nhân nếu đã gặp được Đại Hoàng tử, vậy cũng nhanh chóng rời khỏi đây đi."
Dứt lời, nàng liền đứng dậy muốn chạy trốn, thế nhưng lại bị Lục Viễn ra tay, một lần nữa kéo vào trong ngực.
"... Đại nhân, ta chỉ là một nữ tử yếu đuối, không hiểu chuyện đại sự trên triều của các người. Ngài thả ta đi đi mà." Giản Khinh Ngữ khóc không ra nước mắt. Cho dù là Đại Hoàng tử hợp tác với Lục Viễn, hay là Lục Viễn và Đại Hoàng tử lén lút gặp mặt ở phủ Chu Quốc Công thì đều là chuyện cơ mật. Nàng đã biết được quá nhiều, không muốn tiếp tục dây dưa, dính vào chuyện này nữa.
Lục Viễn phát ra một tiếng cười nhạt từ trong cuống họng: "Ta có muốn diệt khẩu nàng đâu, sợ cái gì?"
Giản Khinh Ngữ: "..." Bây giờ ngài không muốn giết ta, mai mốt thì sao?
Càng nghĩ, sắc mặt Giản Khinh Ngữ càng trắng, giãy giụa một lát, phát hiện bị đã bị Lục Viễn ôm chặt như gông cùm xiềng xích, căn bản không có cách đào tẩu, chỉ đành không còn gì luyến tiếc, rúc vào trong ngực hắn.
Ngón tay thon dài của Lục Viễn xoa xoa sau gáy nàng, không nặng không nhẹ nhéo nhéo vài cái, rồi cách một lớp áo, đưa tay lần xuống sau lưng, cảm nhận cơ thể nàng căng cứng, mới ung dung thong thả mở miệng: "Đối với Đại Hoàng tử mà nói, tới phủ Quốc Công gặp mặt chính là an toàn nhất, nhưng với ta thì lại không phải. Nàng có biết vì sao không?"
Giản Khinh Ngữ khựng lại, vốn không muốn nói chuyện, nhưng lại nhận thấy hắn đang đợi câu trả lời của mình, nên đành nhỏ giọng trả lời: "Bởi vì nơi này là nhà ngoại của hắn, cho dù bị phát hiện thì cũng có thể nói là tự mình tới đây tham gia yến tiệc sinh nhật của Tứ tiểu thư. Nhưng đối với đại nhân mà nói, người tới đây hôm nay đều là đồng liêu. Đại nhân và phủ Quốc Công xưa nay không lui tới, một khi bị bắt gặp liền khó lòng giải thích."
"Nếu khó lòng giải thích, vì sao ta lại còn muốn tới?" Lục Viễn ngước mắt nhìn nàng.
Giản Khinh Ngữ nghe xong, trong mắt hiện lên một tia nghi hoặc, bởi vì đây cũng là thắc mắc của chính nàng, nguyên nhân vì sao Lục Viễn lại tới đây hôm nay. Đại Hoàng tử chọn phủ Chu Quốc Công làm địa điểm hẹn gặp mặt, không khỏi có chút dụng ý, lấy tính tình của Lục Viễn, lẽ ra không nên đáp ứng tới đây mới đúng.
Nàng suy tư hồi lâu cũng không nghĩ ra đáp án, cúi đầu đối mặt với tầm mắt của Lục Viễn, đột nhiên trong lòng chợt động: "Bởi vì ngài muốn gặp ta?"
Dứt lời, nàng tuy cảm thấy khả năng không lớn lắm, nhưng không hiểu sao đây dường như là đáp án duy nhất. Phủ Chu Quốc Công là nhà chồng tương lai của Giản Mạn Thanh, còn vai chính của bữa yến tiệc hôm nay lại là cô em chồng tương lai của nàng ta. Quan hệ gần gũi như vậy, phủ Ninh Xương Hầu nhất định là phải dẫn cả nhà tới trình diện. Lục Viễn mạo hiểm tới đây một chuyến, nếu không phải vì lý do gì khác thì cũng chỉ có thể là bởi vì nàng.
Đối diện với đáp án của nàng, Lục Viễn cong môi hỏi lại: "Nàng cảm thấy có khả năng không?"
Giản Khinh Ngữ nghiêm túc suy nghĩ một phen, rồi vô cùng thành khẩn gật đầu: "Ta cảm thấy rất có khả năng."
Nếu là lúc trước, nàng bị Lục Viễn hỏi một câu như vậy, chắc chắn sẽ tự mình hoài nghi, nhưng ở chung với nhau lâu như thế, nàng đối với Lục Viễn cũng có không ít lý giải. Hắn ngày thường mặt người dạ thú, nhưng kỳ thực cũng háo sắc vô cùng, nếu không cũng không làm ra mấy chuyện như nửa đêm chuồn êm ra khỏi cung, mò tới trên giường của Hầu phủ.
Nghe lời khẳng định lấy lòng của nàng, đáy mắt Lục Viễn hiện lên một tia vui vẻ, nựng cằm nàng hôn lên. Giản Khinh Ngữ phối hợp mà mềm mại ngã vào lồng ngực của hắn, thẳng đến khi tay hắn lần tới mép váy của nàng, vén lên, nàng mới cuống quít ngăn lại: "Không được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!