Hai người trước mặt người trước so với người sau càng kiên định hơn, Anh Nhi chỉ đành cắn răng dậm chân, quay đầu chạy như bay về phía có quan binh, một lòng suy nghĩ phải mời được quan binh tới trước khi Đại tiểu thư nhà mình tiễn người ta xuống gặp Diêm Vương.
Nam nhân kia nhìn theo bóng dáng gần như là chạy trối chết của Anh Nhi, rồi ngẩng đầu nhìn về phía Giản Khinh Ngữ đang đeo mũ mạng che kín mít, ôn hoà mở miệng: "Thích khách đã trốn rồi, bây giờ đã an toàn, cô nương kia kỳ thật không cần phải sốt ruột như vậy đâu."
"Em ấy chỉ là hơi nhiệt tình chút thôi." Giản Khinh Ngữ thuận miệng đáp lời, cảm thấy mũ mạng quá mức vướng víu, liền đơn giản gỡ xuống, đặt qua một bên, chỉ chừa lại một chiếc mạng che mặt mỏng.
Nam nhân đầu óc dần dần mơ màng, liền hoảng hốt ngóc đầu dậy, vừa lúc đối mặt với đôi mắt như tinh hà xán lạn của nàng. Hắn có chút thất thần, một lúc sau khi đang định mở miệng, chợt cảm giác miệng vết thương trên eo dường như bị chặn bởi một thứ gì đó, lập sức sinh ra một trận đau nhức, lời chưa kịp nói ra lập tức hoá thành một tiếng rên thảm thiết. Tiếp theo sau đó, hai mắt hắn tối sầm rồi mất đi ý thức.
Giản Khinh Ngữ vừa mới lấy mấy loại thảo dược vò thành một nhúm, đắp lên miệng vết thương, chợt thấy thân thể của người bị thương đột nhiên thả lỏng. Nàng sửng sốt một chút, ngẩng đầu lên nhìn, quả nhiên liền nhìn thấy tên kia đã bất tỉnh nhân sự..... Ủa sao vậy? Mất máu nhiều quá hả? Giản Khinh Ngữ nhíu nhíu mi, cảm thấy hắn bây giờ mà ngủ thì không phải là chuyện tốt. Sau một lúc rối rắm, nàng chần chừ vươn ngón tay ra chọc vào miệng vết thương của hắn một chút.
"Hô..." Nam nhân đang hôn mê rên lên một tiếng, hai mắt vẫn nhắm nghiền như cũ, không có vẻ như muốn tỉnh lại.
Giản Khinh Ngữ cắn môi, lại giơ chạy chọc chọc.
Khi Anh Nhi cấp tốc chạy trở về, liền thấy Giản Khinh Ngữ đang duỗi một ngón tay chọc tới chọc lui miệng vết thương của nam nhân kia. Anh Nhi trong mắt muốn tối sầm, lập tức lôi kéo Giản Khinh Ngữ bỏ chạy.
"Ta đang chữa thương cho hắn mà." Giản Khinh Ngữ không vui.
"... Ngài vẫn mau chóng đi với nô tỳ thôi, quan binh sẽ lập tức tới đây đưa hắn đến y quán!" Anh Nhi tận tình khuyên bảo.
Giản Khinh Ngữ không thích phiền toái, nghe xong liền thả lỏng, vừa đúng lúc quay đầu lại đã nhìn thấy bóng dáng quan binh tiến tới chỗ này, vì thế nàng lập tức co giò chạy cùng với Anh Nhi.
Hai người vẫn một mực chạy tới bên xe ngựa, Giản Khinh Ngữ còn chưa kịp nghỉ lấy sức, đã bị Anh Nhi mạnh mẽ lôi kéo lên xe.
"Nhanh trở về Hầu phủ đi!" Anh Nhi vừa lên xe đã thúc giục.
Xa phu nghĩ rằng đã xảy ra chuyện gì đó, nên nhanh chóng quay đầu xe chạy đi. Trên đường đã không còn bao nhiêu người nên chiếc xe ngựa cứ một đường mà phóng như bay.
Khi cách con ngõ nhỏ kia ngày càng xa, Anh Nhi bấy giờ mới thở phào một hơi, tứ chi xụi lơ, dựa vào thành xe ngựa. Giản Khinh Ngữ không nói gì, liếc cô nàng một cái: "Chúng ta không phải thích khách, em sợ như vậy làm cái gì?"
... Ngài không đâm hắn bị thương, nhưng mà ngài suýt nữa tiễn vong người ta xuống âm phủ rồi đó! Anh Nhi hò hét trong lòng, ngẩng đầu nhìn đôi mắt sáng ngời của Đại tiểu thư, ho khụ khụ hai tiếng rồi nghiêm túc đáp: "Nô tỳ còn không phải sợ quan binh bắt ngài lại hỏi chuyện hay sao? Lỡ như vì chuyện này mà về quá trễ, thế nào Hầu gia cũng sẽ phải tự mình tới đón ngài.
Ngài vì chuyện này mà bị giáo huấn thì mất nhiều hơn là được."
Giản Khinh Ngữ nghe Anh Nhi nói cũng có lý, lập tức gật đầu đồng ý.
"Vậy..." Anh Nhi cẩn thận hỏi, "Người kia còn sống không ạ?"
"Đương nhiên là còn rồi, chỉ là hôn mê tạm thời thôi," Giản Khinh Ngữ nghiêm túc nói, "Chẳng qua là độc dược tầm thường, có thảo dược của ta, đảm bảo sẽ chóng khoẻ lại."
"... Vậy hắn còn th* d*c không ạ?"
Giản Khinh Ngữ dở khóc dở cười: "Đương nhiên, em hỏi cái gì vậy?" Không th* d*c thì khác gì đã chết.
Anh Nhi nghe xong mới thở phào một hơi, không tiếp tục hỏi nữa.
Chuyện xảy ra đêm nay tựa như một chiếc lông chim điểm nhẹ trên mặt nước, mau chóng bị Giản Khinh Ngữ ném ra sau đầu. Sau khi hồi phủ, nàng liền bắt đầu chuyên tâm chuẩn bị chuyện tham gia yến tiệc sinh nhật. Thế nhưng còn chưa kịp chờ tới buổi yến tiệc, đã nghe được tin tức Nhị Hoàng tử bị ám sát.
Lúc Giản Khinh Ngữ nghe thấy chuyện này, liền theo bản năng nghĩ tới nam nhân gặp phải đêm đó, nhưng lại nghe nói Nhị Hoàng tử bị thương nặng đến hôn mê, hung hiểm mười phần. Vì thế nàng lại cho rằng mình đã suy nghĩ nhiều.
"Người kia trúng độc, tuy chí mạng, nhưng độc phát tác chậm, sau khi cứu trị kịp thời chắc không đến mức sẽ hôn mê sâu. Huống chi ta đã giúp hắn giải độc, chỉ cần đơn giản xử lý miệng vết thương một chút, tin tưởng sẽ không ảnh hưởng tới sinh hoạt hàng ngày." Giản Khinh Ngữ chắc mẩm.
Anh Nhi nghe Đại tiểu thư phân tích như thể nói có sách mách có chứng, im lặng một hồi rồi dặn dò: "Tóm lại chuyện ngài cứu người ngày ấy, Đại tiểu thư chớ nên tiết lộ ra ngoài, mấy ngày này tốt nhất cũng không nên ra khỏi cửa."
"Em yên tâm đi, ta vốn không định nói với ai, chỉ là không ra khỏi cửa thì e là không được. Ngày mai là yến tiệc sinh nhật của Tứ tiểu thư phủ Chu Quốc Công, ta đã đáp ứng phụ thân là sẽ tham gia." Giản Khinh Ngữ không nhanh không chậm nói.
Anh Nhi dừng một chút: "Có lẽ ngài không cần phải đi."
"Vì sao?" Giản Khinh Ngữ ngẩng đầu nhìn Anh Nhi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!