Chương 27: (Vô Đề)

Sau khi Lục Viễn đưa mấy khối băng đá kia tới, Giản Khinh Ngữ liền thành thành thật thật lấy chậu băng ra mà dùng. Mỗi tối nàng đều sẽ đặt vài khối băng vào trong chậu, đề phòng bị hắn đánh lén. Thế nhưng đợi liên tiếp mười ngày có thừa, ngay cả cái bóng của Lục Viễn cũng không thấy.

Đảo mắt cái đã đến tháng tám, thời điểm nóng nhất của mùa hè ở kinh thành rốt cuộc cũng đã tới. Người người đổ mồ hôi đến nỗi hít thở không thông, ngay cả trong không khí cũng bị ám bởi mùi mồ hôi thoang thoảng.

Ninh Xương Hầu mùng một được nghỉ hưu mộc, liền gọi nha hoàn thông tri các viện, bảo buổi trưa cùng nhau dùng bữa. Giản Khinh Ngữ tuy không muốn đi, nhưng cuối cùng vẫn đáp ứng.

Khi Giản Khinh Ngữ đến chính sảnh, cả nhà Ninh Xương Hầu đã tới đông đủ, đang nói cười náo nhiệt, vừa nhìn thấy nàng, tiếng cười chợt im bặt. Giản Chấn hừ nhẹ một tiếng, vẻ mặt có chút không được tự nhiên, còn Tần Di thì bĩu môi, trong mắt hiện lên một tia ghét bỏ, nhưng bọn họ chỉ dám làm mấy trò vặt vãnh thế này, chứ trước mặt Ninh Xương Hầu thì chả ai dám nói câu nào.

Hai người này từ sau chuyện của Triệu Ngọc Khánh, đối với Giản Khinh Ngữ lúc nào cũng là bộ dáng khó ăn khó ở, ngược lại Giản Mạn Thanh thì vẫn trước sau như một, bất luận Giản Khinh Ngữ nói hay làm cái gì, nàng ấy cũng chỉ lạnh nhạt ngó lơ.

Giản Khinh Ngữ cũng lười suy đoán xem bọn họ nghĩ gì, sau khi tiến vào liền hành lễ với Ninh Xương Hầu: "Phụ thân."

"Mau ngồi xuống đi, mọi người chờ con lâu rồi." Ninh Xương Hầu bảo nàng ngồi xuống.

Giản Khinh Ngữ đáp vâng rồi đi đến chỗ trống giữa Giản Mạn Thanh và Giản Chấn ngồi xuống. Quản gia thấy người đã đến đông đủ, liền gọi hạ nhân dọn thức ăn lên.

Hầu phủ không có quy củ lúc ăn và ngủ không được nói chuyện. Thức ăn vừa dọn lên xong, Tần Di liền múc cho Ninh Xương Hầu một chén canh: "Mùa hè năm nay nóng quá, may là Lục đại nhân tặng qua không ít băng đá, bằng không chỉ dựa vào trữ lượng băng của Hầu phủ, nào dám đặt ba bốn chậu băng chỉ cho một bữa cơm chứ."

Giản Mạn Thanh dường như có chút suy tư mà nhìn về phía Giản Khinh Ngữ, Giản Khinh Ngữ bình tĩnh cầm đũa, thoăn thoắt gấp thức ăn trên bàn.

"Lục đại nhân đúng là đã ra tay rộng rãi, cho nên ta định mang bộ bàn cờ kia tặng cho hắn." Ninh Xương Hầu cũng tham gia nói chuyện phiếm với Tần Di.

Tần Di vừa múc một muỗng tôm bóc vỏ chưng trứng đặt vào trong chén của Giản Mạn Thanh vừa kinh ngạc mở miệng: "Hầu gia là đang nói tới bàn cờ tiên hoàng hậu ban tặng sao? Đó là bảo bối của ngài mà, ngài chịu bỏ ra những thứ mình yêu thích sao?"

"Tặng cho Lục đại nhân thì có gì luyến tiếc. Trong phủ của hắn kỳ trân dị bảo chỉ sợ cũng không ít. Bản Hầu còn lo hắn chướng mắt tặng vật này nữa là!" Ninh Xương Hầu hừ nhẹ một tiếng. Chẳng qua là có qua có lại với Lục Viễn mà thôi, nhưng những kẻ lúc trước tránh mặt ông ta cũng không kịp, bây giờ lại bắt đầu xun xoe vây quanh lần nữa, nên nếu có thể tiến xa hơn một bước trong quan hệ giữa ông ta và Lục Viễn, ông ta hoàn toàn có thể nghĩ tới những chuyện tốt lành ngày sau.

Ninh Xương Hầu có khả năng cảm nhận được biến hoá, Tần Di thân là đương gia chủ mẫu của Hầu phủ đương nhiên cũng có thể cảm nhận được. Vì thế bà ta tràn đầy cảm xúc, gắp một miếng thịt kho tàu cho Giản Chấn rồi gật đầu: "Nói cũng đúng... Vậy thì lúc Hầu gia tặng bàn cờ sang chỗ hắn, nhớ đánh một hai ván cờ với Lục đại nhân, nói không chừng sẽ càng thêm thân cận."

"Ta cũng muốn thế, chỉ tiếc là trong khoảng thời gian ngắn, e không có cơ hội." Ninh Xương Hầu thở dài một tiếng.

Giản Khinh Ngữ vẫn luôn trong trạng thái nghiên cứu thức ăn trên bàn lập tức ngẩng đầu lên, định thắc mắc nhưng lại thôi. Nàng vốn muốn hỏi vì sao lại không có cơ hội, nhưng lại sợ nếu hỏi đột ngột như vậy sẽ khiến Ninh Xương Hầu hoài nghi.

Trong lúc nàng rối rắm, Giản Chấn cũng trộm quan sát nàng rất nhiều lần, rốt cuộc nhịn không được mà nương theo tầm mắt của nàng xem nàng đang nhìn cái gì. Sau đó, hắn liền phát hiện Giản Khinh Ngữ đang nhìn chằm chằm... chén canh của phụ thân?

Giản Chấn ngẩn người, nhìn chén canh của phụ thân, xong lại nhìn thịt kho tàu trong chén của mình cùng tôm bóc vỏ chưng trứng trong chén của Giản Mạn Thanh, dường như bất chợt hiểu được điều gì đó. Hắn hừ nhẹ một tiếng rồi lần nữa cúi đầu ăn cơm, nhưng ăn hai đũa cơm rồi mà hắn không hiểu vì sao vẫn cảm thấy khó mà hả giận.

Giản Khinh Ngữ còn đang chần chừ, đột nhiên cảm thấy có bóng dáng đôi đũa của người nào đó bất ngờ loáng lên trước mắt mình, tiếp theo trong chén của nàng lại xuất hiện một miếng xôi gà lá sen. Nàng khựng lại, vẻ mặt khó hiểu nhìn về phía Giản Chấn ngồi bên cạnh: "Đệ làm gì đấy?"

"... Không cẩn thận làm rớt, không được hả?" Giản Chấn thái độ cộc cằn.

Giản Khinh Ngữ nhướng mày: "Có thể không cẩn thận làm rơi vào chén của ta, thật không dễ dàng a."

Giản Chấn bị nàng cà khịa đến lỗ tai đỏ bừng, hừ lạnh một tiếng, ngẩng đầu, phát hiện ba người còn lại trên bàn đều đang nhìn hắn. Hắn nhanh chóng nói lảng sang chuyện khác: "Cha, vì sao Lục Viễn lại trong khoảng thời gian ngắn không thể đánh cờ với ngài vậy?"

Giản Khinh Ngữ: "..." Đây chính là buồn ngủ mà gặp chiếu manh trong truyền thuyết phải không?

Nàng an tĩnh lại một chút, yên lặng gắp một miếng cá vào trong chén của Giản Chấn. Giản Chấn khoé mắt nhìn thấy rõ ràng, lỗ tai lại càng nóng hơn, nhưng chỉ dám miệng cọp gan thỏ liếc mắt trừng Giản Khinh Ngữ một cái, rồi giả vờ nghiêm túc nhìn về phía Ninh Xương Hầu, tựa như hắn đặc biệt muốn biết đáp án cho câu hỏi kia.

Ninh Xương Hầu quả nhiên không phụ kỳ vọng của hắn, liếc nhìn hắn một cái rồi chậm rãi mở miệng: "Gần đây trời quá nóng, Thánh Thượng lại ngã bệnh, hắn ta phải ở lại trong cung phụ tá Đại Hoàng tử phê duyệt tấu chương."

"Cẩm Y Vệ phụ tá phê duyệt tấu chương?" Giản Khinh Ngữ kinh ngạc, đợi tới khi phản ứng lại thì đã lỡ lời, nàng chỉ đành giả vờ trấn định mà bổ sung một câu, "Cẩm Y Vệ không phải võ quan sao ạ? Sao lại còn lo cả chuyện phê duyệt sổ con?"

"Thánh Thượng không tin tưởng các hoàng tử, càng không tin tưởng đại thần cùng đám hoạn quan, người Thánh Thượng có thể tin dùng, không phải chỉ còn có Cẩm Y Vệ hay sao? Này thì có gì kỳ quái đâu." Hiếm khi gặp được câu hỏi mà mình có thể trả lời, Tần Di lập tức bày ra vẻ mặt 'ngươi đúng là vô tri' mà đáp lại Giản Khinh Ngữ. Sau đó, bà ta lại nhìn đám người Ninh Xương Hầu, vẻ mặt bình tĩnh, hiển nhiên cũng cảm thấy đây là chuyện rất bình thường..... Hay lắm, Giản Khinh Ngữ lại có thêm nhận thức mới đối với quyền lực thực sự mà Lục Viễn nắm trong tay. Nàng bình tĩnh ăn xôi gà lá sen trong chén.

Sau khúc nhạc đệm nho nhỏ này của nàng, Tần Di tiếp tục trò chuyện với Ninh Xương Hầu: "Bây giờ cũng đã tháng tám rồi mà trong cung vẫn chưa có chỉ thị đi hành cung tránh nóng, không lẽ năm nay vẫn còn đang đợi chuyện gì khác sao?"

"Thánh Thượng còn đang bệnh, sao có thể lên đường đi hành cung chứ, trừ khi ngài ấy có thể khoẻ lại trong mấy ngày còn lại." Ninh Xương Hầu hừ nhẹ một tiếng.

Tần Di nhíu mày: "Thánh Thượng lần này có phải bệnh rất nghiêm trọng không? Ta thấy tiệc mừng thọ cùng tiệc cưới của mấy nhà Lý đại nhân và Dương đại nhân đều phải huỷ bỏ. Nếu có chuyện gì, ngài phải sớm báo cho ta biết. Ta phải để ý kỹ mấy người trong phủ, tránh gây ra thêm rắc rối."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!