Bị Lục Viễn bất thình lình liếc một cái, Giản Khinh Ngữ theo bản năng muốn bỏ chạy, nhưng tuồng diễn mới xem được một nửa, nên bỏ đi cũng hơi tiếc. Cuối cùng, nàng đành phải nhoẻn miệng cười với hắn rồi tiếp tục mặt dày vô sỉ ở lại xem diễn.
Lục Viễn thấy nàng dám cười với mình, vẻ mặt càng thêm không vui, Triệu Ngọc Khánh trên mặt đất lại còn đang ngu ngốc dập đầu, vừa lạy lục vừa cầu xin hắn thành toàn cho bản thân và Giản Khinh Ngữ.
Tần phu nhân nhìn thấy dáng vẻ này của Lục Viễn đã sợ đến đứng không vững, mấy lần muốn gọi cháu trai nhà mình trở về, nhưng mỗi lần nhìn thấy khuôn mặt lạnh lẽo "người sống chớ có tới gần" của hắn liền một chữ cũng không dám nhiều lời.
"Đại nhân, đại nhân, xin làm chủ cho vãn sinh a!" Triệu Ngọc Khánh lăn qua lộn lại mấy bận cũng chỉ có mỗi một câu này.
Ninh Xương Hầu rốt cuộc bùng nổ: "Súc sinh! Hôm nay đừng nói ngươi cầu xin Lục đại nhân, cho dù là cầu xin Thánh Thượng thì cũng đừng có mơ tưởng mà thành hiện thực!"
Ninh Xương Hầu nói câu này, không thể nói là không nặng lời, huynh muội Tần Di lập tức muối mặt, còn Tần phu nhân lại vội vàng tiến lên một bước cầu xin: "Hầu gia không thể nói như vậy. Trước mắt, trước mắt vẫn là khuyên Ngọc Khánh trở về cho thoả đáng trước, bằng không mặt mũi hai nhà chúng ta coi như ném sạch hết."
"Hầu phủ ta hiện tại mất mặt là tại ai? Triệu Phúc Phương, bà đúng là có đứa cháu trai tốt đấy!" Ninh Xương Hầu tức giận đến thở không nổi, Tần Di vội vàng chạy đến đỡ ông ta, nhỏ giọng khuyên ông ta đừng tức giận nữa, lại bị ông ta đẩy ra.
"Hầu gia..." Làm trò mà lại bị đẩy ra trước mặt nhiều người như vậy, Tần Di lập tức cảm thấy xấu hổ và giận dữ đến hai mắt đều đỏ, thế nhưng bà ta lại đang trong thế đuối lý, nên chỉ có thể uỷ khuất tức giận.
Triệu Ngọc Khánh thấy Ninh Xương Hầu buông lời tàn nhẫn như vậy, vội vàng vừa quỳ vừa dịch tới trước hai bước, vẻ mặt nóng bỏng nhìn về phía Lục Viễn: "Đại nhân, ngài đã nghe thấy rồi đó, Hầu gia sống chết không chịu gả Khinh Ngữ cho ta, hiện giờ cũng chỉ có ngài có thể thay ta làm chủ mà thôi!"
Hắn còn chưa dứt lời, Cẩm Y Vệ đi theo phía sau Lục Viễn bỗng chốc nở nụ cười. Giản Khinh Ngữ nhìn qua, phát hiện hoá ra là người đã từng gặp ở Nam Sơn Tự lần trước, là cái tên dường như có ám muội gì đó với Giản Mạn Thanh, Lý Hoàn.
"Đại nhân, ti chức sao nghe lời này thấy không được thoải mái cho lắm, nghe giống như nếu ngài không làm chủ cho hắn chính là bởi vì ngài sợ Hầu gia hay sao ấy." Lý Hoàn làn da hơi đen, nhưng ngũ quan đoan chính anh tuấn, lúc không cười lộ ra ba phần buồn bã, nhưng khi cười lên liền nhiễm một chút xấu xa, giống hệt đám Quý Dương.
Giản Khinh Ngữ nhịn không được nhìn thêm một chút, còn chưa kịp nhìn kỹ người kia mặt mũi ra sao, một ánh mắt uy h**p lại lần nữa quét qua đây, so với lúc trước còn không cao hứng hơn nhiều. Giản Khinh Ngữ lập tức rụt cổ lại, không dám nhìn về phía Lý Hoàn nữa.
Triệu Ngọc Khánh nghe Lý Hoàn nói xong, liền trở nên luống cuống, vội vàng dập đầu lạy Lục Viễn ba cái: "Vãn sinh tuyệt không có ý này, vãn sinh, vãn sinh chỉ là sốt ruột muốn cầu hôn..."
"Sốt ruột muốn cầu hôn Khinh Ngữ." Lục Viễn không nhanh không chậm lặp lại những lời mà Triệu Ngọc Khánh đã từng nói qua.
Triệu Ngọc Khánh ánh mắt sáng lên: "Đúng đúng, Khinh Ngữ là tên huý của Đại tiểu thư Hầu phủ, vãn sinh sốt ruột muốn cầu hôn nàng ấy."
"Lục đại nhân, đây là chuyện nhà của Ninh Xương Hầu phủ, bản Hầu sẽ tự xử lý, đại nhân không cần phải xen vào." Ninh Xương Hầu tức giận mở miệng. Cẩm Y Vệ gần đây tra tấn tinh thần ông ta quá mức rồi, bây giờ ngay cả chuyện nhà của ông ta cũng muốn xen vào. Tượng đất cũng có ba phần nóng nảy, ông ta thực sự không muốn nhịn nữa.
Ngữ khí của Ninh Xương Hầu không tốt, nhưng Lục Viễn ngược lại bình tĩnh vô cùng: "Hầu gia nếu có thể xử lý chuyện này, thì sao bây giờ lại nháo tới nông nỗi này? Lục mỗ hôm nay đã tới đây, vậy sẽ không cứ thế mà rời đi."
"Ngươi!" Ninh Xương Hầu buồn bực, Tần Di vội kéo ông ta lại.
Bị Cẩm Y Vệ bao vây, đám bá tánh đã quỳ hồi lâu, sự sợ hãi từ mãi đến giờ đã dần dần chết lặng, thay vào đó, lá gan lại lớn hơn một chút, trộm trao đổi ánh mắt với nhau, lỗ tai dỏng lên nghe ngóng.
Tầm mắt Lục Viễn chuyển đến trên người Triệu Ngọc Khánh, nhìn chằm chằm hắn một lát rồi chậm rãi mở miệng: "Triệu Ngọc Khánh."
"... Dạ, dạ, dạ có vãn bối." Triệu Ngọc Khánh bị hắn nhìn chằm chằm đến lông tơ dựng đứng, không khỏi nuốt nước bọt.
Trong mắt Lục Viễn hiện lên một tia trào phúng: "Chính là ngươi ở kinh thành rải lời đồn, nói Cẩm Y Vệ hại ngươi ngã ngựa?"
Hắn vừa nói xong, tất cả mọi người đều sửng sốt, đặc biệt là đám bá tánh bình dân, không ai không cảm thấy khiếp sợ ——
Chẳng lẽ không phải Cẩm Y Vệ hại tên này ngã ngựa sao?
Triệu Ngọc Khánh nghe xong lập tức luống cuống tay chân, cũng không dám tự xưng là vãn sinh nữa: "Tiểu, tiểu nhân không có, tất cả chỉ là tin vịt, tuyệt đối không phải tiểu nhân làm!"
"Ngươi nghi ngờ thủ đoạn điều tra của Cẩm Y Vệ?" Lục Viễn cúi người nhìn hắn, khuôn mặt anh tuấn, khí thế bức người.
Triệu Ngọc Khánh sợ tới mức run rẩy, khuôn mặt thô ráp đen nhẻm cũng bắt đầu xám xịt: "Tiểu nhân, tiểu nhân thật sự nghe không hiểu..."
Không đợi hắn nói xong, Lý Hoàn liền xoay người xuống ngựa, một chân đạp hắn ngã sóng xoài ra đất, Tần phu nhân hoảng sợ hô lên một tiếng 'Ngọc Khánh', trong nháy mắt tiếp theo, một thanh Tú Xuân đao vẫn còn nằm trong vỏ liền dí vào trên miệng vết thương của hắn.
Triệu Ngọc Khánh kêu lên một tiếng thảm thiết, nằm vặn vẹo một cục trên mặt đất, nhưng mặc kệ hắn vặn vẹo thế nào, cánh tay vẫn dính xuống mặt đất như bị đóng đinh, nhúc nhích càng nhiều máu chảy càng lợi hại. Tần phu nhân kêu khóc, muốn tới dìu hắn, nhưng lại bị huynh trưởng của Tần Di mạnh mẽ kéo lại. Bà ta hai mắt đẫm lệ, nhìn trượng phu của mình: "Ca ca tẩu tẩu của ta chỉ có một đứa con trai này, ông mau cứu nó đi!
Mau cứu nó đi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!