Đối mặt với ánh mắt dò xét của Lục Viễn, Giản Khinh Ngữ rụt cổ lại: "Chỉ là lời đồn mà đại nhân cũng biết nữa à."
"Ta biết cái gì?" Lục Viễn ngước mắt nhìn về phía nàng, "Biết Ninh Xương Hầu phủ cách Nam Sơn Tự mấy chục dặm đường mà nàng vẫn cố tình đi một chuyến tới để xem mắt tên kia sao?"
Giản Khinh Ngữ không nghĩ tới món nợ cũ này hắn vẫn tính lên đầu mình, lập tức hắng giọng, vừa cọ cọ bên người Lục Viễn, vừa chống lấy đầu gối hắn, hôn lên khoé môi của hắn: "Đại nhân ghen ư?"
"Sợ nàng quên mất bổn phận của mình." Lục Viễn nắm lấy cằm nàng.
Giản Khinh Ngữ nghiêng đầu nhìn hắn, đôi mắt loé sáng: "Nam Nam, chưa bao giờ quên, cuộc đời này chỉ thích đại nhân mà thôi."
"Trợn mắt nói dối." Lục Viễn trong mắt hiện lên một tia trào phúng.
Giản Khinh Ngữ biết hắn lại nghĩ tới chuyện mình trốn tránh hắn, lập tức càng nỗ lực ra sức khoe khoang: "Nam Nam nói chính là sự thật mà. Bồi Chi cao lớn tuấn mỹ, lại tốt với Nam Nam. Nam Nam thích đại nhân nhất đó nha."
Nghe nàng gọi bậy nào là đại nhân nào là Bồi Chi, biết rõ miệng nàng không có lấy một câu thật lòng, nhưng Lục Viễn vẫn như cũ cảm thấy hưởng thụ. Hắn v**t v* chiếc cằm của nàng đang nằm trong lòng bàn tay mình vài cái, ra vẻ suy tư, hỏi: "Chuyện lời đồn kia, cần ta ra mặt giải quyết không?"
"... Đa tạ đại nhân, chỉ là vẫn để Nam Nam tự mình nghĩ biện pháp đi. Ta không muốn ngài vì chuyện này mà mất hứng." Giản Khinh Ngữ ra vẻ săn sóc mà cự tuyệt.
Lục Viễn bình tĩnh nhìn nàng hồi lâu, cuối cùng cầm lấy tay nàng: "Không muốn làm ta mất hứng thì mau chóng giải quyết đi."
"Dạ vâng." Giản Khinh Ngữ đáp lại, ôn nhu cười với hắn.
Nàng dịu ngoan nhìn hắn, tựa như một tiểu hồ ly trong mắt chỉ chứa mỗi mình Lục Viễn, khiến cho người ta có một loại ảo giác thâm tình. Lục Viễn im lặng đối diện với nàng, đáy mắt tối dần.
Giản Khinh Ngữ nhìn thẳng hắn một lát rồi nuốt nước bọt, yên lặng thu lại hai tay đang nằm trong tay hắn, sau đó liền quay đầu hướng về phía góc tường bên phải mà chạy. Thế nhưng mới bước được hai bước đã bị Lục Viễn nắm lấy mắt cá chân.
Trên người tuy đã bôi thuốc nhưng vẫn có chút đau, Giản Khinh Ngữ nhất thời không kịp để ý, liền bị đau đến kêu lên một tiếng.
Lục Viễn nghe thấy tiếng nàng rên lên, liền không vui mà buông lỏng nàng ra, tiếp theo lại ôm hết cả người nàng, đặt trên đùi mình: "Chạy cái gì?"
Giản Khinh Ngữ bĩu môi: "... Còn đau lắm, làm không nổi đâu."
"Ta có nói là làm sao?" Lục Viễn hỏi lại..... Ngươi chưa nói nhưng ánh mắt thiếu điều đã l*t s*ch y phục của người ta. Giản Khinh Ngữ giận mà không dám nói gì, chỉ đè nén hừ hừ một tiếng.
Khoé môi Lục Viễn hơi nhếch, đột nhiên ôm cả người Giản Khinh Ngữ lên. Nàng hoảng hốt hô lên một tiếng, còn chưa kịp choàng qua cổ hắn để lấy lại thăng bằng, phía sau lưng đã cảm giác chạm vào đệm chăn mềm mại. Giản Khinh Ngữ ngừng lại một chút rồi mặc kệ hắn thả mình xuống giường.
Lục Viễn bấy giờ mới buông nàng ra, cũng tự mình nằm xuống bên cạnh nàng, nhắm mắt lại, nhàn nhạt nói: "Ngày mai ta phải lên đường ra vùng ngoại thành, ba ngày sau mới trở về. Nếu tự nàng giải quyết không được, thì đi tìm Quý Dương."
Đi tìm con ngựa hoang điên cuồng kia, nàng thà rằng cứ để thanh danh của mình nát bét còn hơn. Giản Khinh Ngữ chửi thầm trong bụng một câu, trên mặt vẫn ngoan ngoãn như cũ: "Dạ vâng."
Lục Viễn dừng một chút, có vẻ như đã đoán được tâm tư của nàng. Hắn mở mắt ra, lãnh đạm nhìn về phía nàng: "Hắn sẽ giúp nàng."
"... Vâng, nếu giải quyết không được, ta nhất định sẽ tìm hắn." Giản Khinh Ngữ vẻ mặt chân thành.
Lục Viễn biết nàng cũng chỉ nói cho có, nhưng cũng không vạch trần nàng, chỉ một lần nữa nhắm mắt lại.
Giản Khinh Ngữ an tĩnh nằm bên người hắn, bởi vì ban ngày ngủ quá nhiều, nên giờ phút này nàng một chút buồn ngủ cũng không có. Nàng thành thật được một lát rồi không nhịn được mà mở miệng nói chuyện: "Đại nhân."
"Ừ."
"Hôm nay là ngài giáo huấn Lễ Bộ Thượng Thư à?"
"Không có."
"Gạt người," Giản Khinh Ngữ hừ nhẹ một tiếng, "Ta đã biết hết rồi, hắn hôm nay sau khi hạ triều liền đóng cửa không ra khỏi nhà nữa, khẳng định là do ngài đã làm cái gì đó."
"Nếu đã biết thì còn hỏi ta làm gì?" Lục Viễn không vui.
Giản Khinh Ngữ bám lên cánh tay hắn: "Ta chỉ muốn biết đại nhân đã giúp ta thế nào mà thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!