Xe ngựa cũng giống như lần trước, bánh xe ngừng lại một đoạn cách Lục phủ không xa. Giản Khinh Ngữ vén màn, bước xuống xe, xa phu ngay lập tức giục ngựa rời đi.
Đêm đã khuya nhưng cơn mưa vẫn cứ rơi rả rích, Giản Khinh Ngữ không cầm dù theo. Sương đêm bay múa lượn lờ trên tóc nàng, tạo thành những bọt nước nhỏ. Nàng an tĩnh đi trên con đường lát đá, cảnh tượng quen thuộc chợt khiến nàng thở dài.
Sớm biết có ngày mình phải thoả hiệp thế này, nàng lẽ ra nên thành thực ngay từ lần đầu tiên đến đây, tiếp tục chấp nhận làm con chim yến trong tay Lục Viễn. Chứ không như bây giờ, vẫy vùng liên luỵ Hầu phủ lâu như vậy, nhưng cuối cùng vẫn phải trở lại bên người hắn.
Trở lại thì cũng thôi đi, chỉ sợ là lần này bước chân qua cánh cửa kia, mọi chuyện sẽ không còn tốt đẹp như trước nữa. Giản Khinh Ngữ mím môi, vô thức đi đến trước cổng lớn, nhìn chằm chằm cánh cổng kia hồi lâu, cuối cùng mới hít sâu một hơi, đưa tay cầm lấy khoen cửa, vẻ mặt ngưng trọng gõ xuống.
Thùng thùng... Thùng thùng...
Tiếng gõ dày nặng truyền đi rất xa, sau đó lại lặng yên không tiếng động chìm vào trong cơn mưa. Giản Khinh Ngữ chỉ gõ ba tiếng, rồi kiên nhẫn đứng chờ trước cửa. Trong khi chờ đợi người của Lục phủ ra mở cửa, trong đầu nàng đã nghĩ tới trăm ngàn phương thức Lục Viễn có thể sử dụng để làm nhục mình hôm nay.
Giản Khinh Ngữ vốn không quá khẩn trương, nhưng nàng càng suy diễn lại càng thấy lo. Khi nghe được tiéng bước chân vội vã đến gần cổng lớn, nàng theo bản năng liền muốn đánh trống lui quân. Tuy nhiên, nghĩ tới Giản Chấn một thân thương tích, còn có cây linh chi quý giá Ninh Xương Hầu chưa kịp đưa đi, bước chân của nàng lại ngừng.
Gã sai vặt Lục phủ, từ bên trong, kéo cánh cổng lớn của Lục phủ ra, sau khi nhìn thấy Giản Khinh Ngữ lliền sửng sốt, định xụ mặt hỏi nàng tới đây làm gì, đột nhiên lại cảm thấy nàng có chút quen mắt. Vì thế lời nói đã đến trên miệng lại có chút chần chừ.
"Lần trước ta đã tới đây, cũng là một đêm mưa giống như vầy." Giản Khinh Ngữ có lòng tốt mà nhắc nhở hắn.
Gã sai vặt chợt bừng tỉnh, thái độ lập tức trở nên nhiệt tình: "Cô nương tới tìm Lục đại nhân sao?" Đối với cô nương duy nhất đạt thành tích trụ lại một đêm trong phủ, đã vậy còn là nữ khách duy nhất từng ngủ trong phòng của Lục đại nhân, hắn rất khó lòng quên được.
"Đúng vậy." Giản Khinh Ngữ gật đầu.
"Cô nương có bái thiếp không?" Gã sai vặt lại hỏi.
Giản Khinh Ngữ nhăn mày, hơi hơi lắc đầu.
Gã sai vặt thấy thế, vẫn ân cần như cũ: "Vậy phiền cô nương đợi một lát, tiểu nhân đi thông báo một tiếng trước."
"Làm phiền." Giản Khinh Ngữ ôn nhu nói.
Gã sai vặt liên lục nói cảm tạ, vừa khom lưng vừa lui trở vào trong phủ, lui một đoạn dài mới xoay người chầm chậm chạy đi. Giản Khinh Ngữ đứng ở ngoài cửa nhìn bóng lưng gã sai vặt biến mất, nhẹ nhàng thở một hơi, không nghĩ tới những thủ đoạn Lục Viễn sẽ đối với mình nữa, mà lại sinh ra một nỗi lo mới ——
Nếu Lục Viễn không chịu gặp nàng thì phải làm gì bây giờ?
Nếu hắn không chịu gặp nàng... Đó mới thật sự là kết quả tệ nhất. Điều đó có nghĩa là hắn thật sự tức giận với nàng, đã giận đến trình độ không thèm đoái hoài gì tới nàng nữa, mà nàng bây giờ thì đã không còn tiền vốn để xoay chuyển khốn cảnh nữa rồi. Nghĩ đến đây, Giản Khinh Ngữ hít một hơi, trong lòng đột nhiên cảm thấy khủng hoảng.
Cũng may nàng không phải khủng hoảng lâu lắm, gã sai vặt đã chạy trở ra, còn chưa kịp đứng vững đã nhanh chóng hồi bẩm: "Cô nương, đại nhân mời ngài đến thư phòng, thỉnh ngài đi bên này." Dứt lời, hắn liền chủ động đi phía trước dẫn đường.
Giản Khinh Ngữ nghe xong mới thở ra một hơi, nhấc chân bước qua ngạch cửa, theo gã sai mặt xuyên qua con đường nhỏ dài bên hành lanh, hướng vào sâu bên trong phủ đệ. Hai người bọn họ càng đi, người càng lúc càng ít, hoàn cảnh cũng dần trở nên yên tĩnh, yên tĩnh đến mức nàng có thể nghe rõ tiếng bước chân của mình.
Mưa nhỏ từ từ ngừng rơi, không khí ẩm ướt đến muốn ch** n**c, Giản Khinh Ngữ không xa không gần đi theo phía sau gã sai vặt, xuyên qua từng bụi hoa ngọn cỏ trong hoa viên. Khi gã sai vặt kia ngừng lại, trên người nàng cũng đã nhiễm một ít hương hoa nhàn nhạt.
"Cô nương, đây chính là thư phòng, tiểu nhân cáo lui." Gã sai vặt nói xong, liền cung kính lùi xuống, địa phương lớn như vậy lập tức chỉ còn lại có mỗi mình nàng.
Giản Khinh Ngữ ngẩng đầu nhìn về phía cánh cửa phòng đóng chặt, tim đập càng lúc càng nhanh, phía sau lưng cũng dựng đứng lên. Nàng hít sâu một hơi khiến bản thân bình tĩnh lại, xoa xoa khuôn mặt đã hơi căng cứng rồi tiến hai bước về phía trước, vươn tay, do do dự dự gõ hai cái lên cửa.
Không có ai đáp lại.
Giản Khinh Ngữ c*n m** d***, đợi một lúc rồi lại gõ cửa lần nữa.
Vẫn không một ai tới mở cửa.
Bàn tay gõ cửa của nàng không tự giác siết chặt, một lúc lâu sau mới buông ra, thử dùng chút lực, đẩy khung cửa kia ra một chút ——
Một tiếng kẽo kẹt vang lên, cánh cửa mở ra, trong phòng đèn đuốc sáng trưng, còn đặt mấy chậu băng, khí lạnh ào ào toả ra.
Tuy rằng bản thân không bị ướt mưa, nhưng quần áo trên người Giản Khinh Ngữ cũng run rẩy theo cơ thể của nàng, cẩn thận ló đầu vào dò xét. Ngay lập tức, nàng liền nhìn thấy Lục Viễn đang ngồi trước thư án, vẻ mặt vô cảm, chăm chú phê duyệt công văn.
Tuy Giản Khinh Ngữ mở cửa rất nhẹ, nhưng chỉ cần không điếc, liền biết ngay có người vừa bước vào, thế nhưng Lục Viễn lại không hề nhìn nàng nửa con mắt, vẫn giống như lúc ban ngày trên con phố ngắn, hoàn toàn ngó lơ nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!