Tin tức Triệu Ngọc Khánh té bị thương sau khi truyền ra ngoài, chuyện xảy ra ở Nam Sơn Tự cũng bị tiết lộ theo. Lời đồn đãi ngay lập tức nổi lên tứ phía, nếu không nghị luận chuyện hắn bị thương là do muốn kết giao với Hầu phủ, nên mới bị Cẩm Y Vệ trả thù; thì cũng trào phúng Ninh Xương Hầu phủ hiện giờ đã cùng đường bí lối, người như Triệu Ngọc Khánh mà cũng nhìn trúng.
Thậm chí có lời đồn còn nói cái gì Giản Khinh Ngữ đã đính hôn với Triệu Ngọc Khánh, ngày ấy đi Nam Sơn Tự là để trao đổi thiếp canh.
Tóm lại, trong lúc nhất thời, lời đồn bay tán loạn, tình cảnh của Ninh Xương Hầu phủ càng thêm gian nan. Điều này không chỉ biến phu thê Ninh Xương Hầu thành trò cười, mà ngay cả thanh danh của Giản Khinh Ngữ cũng bị ảnh hưởng.
Anh Nhi ra cửa đi một vòng, lúc trở về tức giận phát điên: "Mấy tên đó cái miệng thật là đáng bị vả, chuyện mê sảng gì cũng dám nói bậy. Tiểu thư tới Nam Sơn Tự không phải là giả, nhưng cả hành trình còn chưa nói với tên Triệu Ngọc Khánh kia được một câu, làm sao quay mặt một cái đã trở thành vị hôn thê của hắn chứ? Bọn họ bây giờ chính là bôi nhọ thanh danh của nữ nhi nhà người ta, quả thực nên báo quan bắt hết bọn họ lại!"
Giản Khinh Ngữ vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy Anh Nhi tức giận như vậy, nhất thời có hơi bất đắc dĩ: "Đã sớm bảo em đừng ra ngoài hỏi thăm mấy chuyện này rồi mà. Càng nghe chỉ càng thêm tức giận mà thôi."
"Nô tỳ cũng đâu có muốn hỏi thăm đâu, nhưng hôm nay cả kinh thành đều đồn đãi bậy bạ, không muốn nghe cũng có thể nghe được," Anh Nhi vẫn chưa hết tức giận, nhìn sang Giản Khinh Ngữ thấy nàng tâm tình không có gì biến đổi, nhịn không được tiến về phía trước một bước: "Đại tiểu thư, người bên ngoài bây giờ nói chuyện khó nghe như vậy, ngài thật sự không thấy tức giận sao?"
"Tức giận chứ, sao lại không tức giận nào." Giản Khinh Ngữ rũ mắt, chăm chú thưởng thức chén trà trong tay.
Anh Nhi nhìn bộ dáng an tĩnh của nàng, liền đau lòng đến hai mắt đỏ lên, sau khi do dự hồi lâu vẫn không nhịn dược, cẩn thận hỏi: "Đại tiểu thư, mọi chuyện trở nên loạn như vậy, có phải đều là do Lục Cửu gia gây ra không?"
Giản Khinh Ngữ khựng lại trong chớp mắt, lát sau tự rót cho mình một chén trà, uống hơn nửa chén mới lần nữa mở miệng: "Hôm nay mùng một, ta muốn đi Phật đường gặp phụ thân, em có biết ông ta hiện giờ ở đâu không?"
Nàng không chính diện trả lời câu hỏi của Anh Nhi, Anh Nhi cũng không dám tiếp tục truy vấn, nghe Giản Khinh Ngữ nói xong, vội đáp lại: "Hầu gia sáng sớm đã cùng phu nhân đến Tần gia, nô tỳ nghe nói ngài ấy bảo hạ nhân đến khố phòng cầm theo ít đồ bổ, hẳn là muốn đi thăm Triệu công tử."
Anh Nhi nói xong, dừng lại một chút, thấy Giản Khinh Ngữ không phản ứng gì, nhịn không được lại oán giận một câu, "Hiện giờ có xảy ra chuyện gì, muốn giải thích cũng khó mà giải thích. Hầu gia với phu nhân lẽ ra nên tránh xa vị Triệu công tử kia mới đúng. Bây giờ lại đi thăm hắn ta, không biết là đang suy nghĩ cái gì nữa."
Giản Khinh Ngữ mím môi, còn chưa kịp mở miệng nói chuyện, bên ngoài đột nhiên truyền đến một trận xào xáo. Nàng dừng một chút, bảo Anh Nhi ra ngoài xem xét tình hình.
Anh Nhi đáp vâng, rồi vội vàng chạy ra ngoài. Không bao lâu sau vẻ mặt sốt ruột chạy ngược trở về: "Đại tiểu thư, chuyện không tốt rồi! Thiếu gia ở trên phố đánh nhau với công tử nhà Lễ Bộ Thượng Thư. Công tử kia mang theo rất nhiều người, e là thiếu gia sẽ bị đánh chết mất. Gã sai vặt đi theo thiếu gia liều chết chạy về báo tin. Hầu gia với phu nhân còn chưa trở về, Nhị tiểu thư liền tự mình ra khỏi cửa."
"Tự mình? Không dẫn người?" Giản Khinh Ngữ sửng sốt.
Anh Nhi trước tiên gật gật đầu, xong lại nhanh chóng lắc đầu: "Chỉ dẫn theo nha hoàn cùng với gã sai vặt đã về báo tin."
"Hồ nháo! Nàng ta mang theo một đứa nha hoàn thì có ích lợi gì." Giản Khinh Ngữ có chút bực bội, cau mày đứng dậy, đi ra ngoài phân phó, "Đi gọi mấy tên hộ viện có thân thủ tốt, bây giờ theo ta đi tìm bọn họ. Nhớ kỹ phải mang theo binh khí trong người, không cần phải đem vũ khí sắc bén gì cả, tốt nhất là mấy thứ có thể giấu ở trong người. Thời buổi bây giờ rối loạn, Hầu phủ vốn chính trực, không thể rêu rao quá mức."
Giản Khinh Ngữ một mình chờ ở cổng lớn, đợi mấy người mình gọi tới tập họp chỉnh tề rồi mới xuất phát. Gã sai vặt báo tin đã đi theo Giản Mạn Thanh rồi, nên nàng không biết điểm đến cụ thể, nhưng nghe bá tánh bàn tán dọc theo đường đi, cuối cùng cũng tìm được con phố nơi xảy ra ẩu đả kia.
Khi Giản Khinh Ngữ đến nơi, bá tánh trên đường cả một mống cũng không có, hiển nhiên đã bị đuổi đi. Giản Chấn bị trói lại, trong miệng toàn là máu, đang bị một tên bộ dáng công tử ca đạp dưới chân, khuôn mặt ngày thường trắng nõn bây giờ toàn là bụi bặm cùng với miệng vết thương.
Còn Giản Mạn Thanh và nha hoàn của nàng ta thì đang bị vài tên nam tử vây quanh. Mấy tên nam tử kia không biết đang nhỏ giọng nói cái gì chọc đến nàng ta khiến nàng ta tức giận tới cả người phát run, hai mắt rưng rưng lệ mắng chửi lại bọn họ. Nhưng nàng ta làm như thế lại chỉ đưa tới một trận cười vang, còn có kẻ không thành thật muốn đưa tay ra sờ mặt nàng ta một cái.
Giản Chấn trên mặt đất nhìn thấy, tức giận đến rống lên ô ô, kết quả lại bị tên công tử kia hung hăng đạp cho một phát, phun ra một ngụm máu.
Giản Khinh Ngữ tuy không thích hai người đệ đệ muội muội tiện nghi nhặt được này, nhưng nhìn một màn như vậy máu liền xông lên não, giận dữ mắng một tiếng: "Bỏ cái tay thối của ngươi ra."
Giản Mạn Thanh và Giản Chấn đồng thời quay qua, sau khi nhìn thấy Giản Khinh Ngữ liền ngẩn người, hiển nhiên không nghĩ nàng sẽ tới đây.
Mấy tên ăn chơi trác táng đang đùa vui ầm ĩ ở bên kia, vừa nghe thấy lời này còn chưa kịp phản ứng gì, đã phải ngây người nhìn hộ viện Hầu phủ dùng công phu vọt qua đấy, đẩy bọn chúng sang một bên, cứu tỷ đệ Giản Mạn Thanh trở về.
"Chấn nhi!" Giản Mạn Thanh quỳ trên mặt đất, ôm Giản Chấn vào trong ngực, nhìn hai tay hắn bị dây thừng trói ngoặt ra phía sau, khoé mắt đỏ ửng.
Giản Khinh Ngữ mặt lạnh bước qua, nương theo tầm mắt của Giản Mạn Thanh nhìn xuống, chỉ thấy trên cổ tay Giản Chấn bị trói chặt bằng dây thừng, dây thừng kia đã cứa qua da thịt của hắn, tạo thành một mảng vết thương da tróc thịt bong nhìn thấy ghê cả người.
Giản Khinh Ngữ hít sâu một hơi, đứng bên cạnh Giản Mạn Thanh cắn răng hỏi: "Là ai làm?"
Giản Chấn hơi trề môi, nhưng vẫn không nói ra chữ nào. Thiếu niên 16 tuổi khuôn mặt xám xịt toàn là máu, chỉ riêng chuyện cắn răng chịu đựng đau đớn đã hao phí toàn bộ sức lực của hắn.
"Là, là hắn!" Gã sai vặt báo tin vẻ mặt xanh tím, run rẩy chỉ tay về phía tên công tử ca kia, "Chính là hắn!"
"Là ta thì sao nào?" Tên kia kiêu ngạo, hai tay chống nạnh, "Tự hắn động tay trước, còn không cho ta đánh trả sao?"
"... Rõ ràng là do ngươi mắng Đại tiểu thư trước, nên thiếu gia mới động thủ với ngươi!" Gã sai vặt tức giận đến mặt mũi trắng bệch.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!