Chương 20: (Vô Đề)

Giản Khinh Ngữ chậm chạp không động, hai người cứ thế mà giằng co, khiến càng nhiều người nhìn về phía bên này. Nếu cứ tiếp tục như vậy, e rằng thật sự sẽ có tin đồn nhảm nhí gì đó truyền ra ngoài.

"... Đại nhân" Giản Khinh Ngữ sốt ruột trong lòng.

Lục Viễn không hề dao động.

Giản Khinh Ngữ cắn môi nhìn về phía cửa chùa, mắt thấy Tần Di đã bắt đầu nghi ngờ, trong lòng nàng nóng nảy, buột miệng thốt lên: "Ngài đã nói sẽ không tìm ta phiền toái nữa mà!"

Lời còn chưa dứt, nhiệt độ xung quanh người Lục Viễn liền hạ thấp.

"... Đây là chính miệng ngài tự nói ra!" chất vấn của Giản Khinh Ngữ nháy mắt nhỏ lại.

Lục Viễn yên lặng nhìn nàng, một hồi lâu sau mới mang vẻ mặt vô cảm thu đao về trong vỏ, sau đó quay người rời đi. Giản Khinh Ngữ còn tưởng hắn muốn đích thân đi giết người, trong lòng căng thẳng đuổi theo phía sau, không được hai bước đã thấy Lục Viễn xoay người lên ngựa, dẫn theo đám Cẩm Y Vệ trực tiếp rời đi..... Chỉ vậy thôi là đã đi rồi? Giản Khinh Ngữ ngẩn người, đột nhiên nhớ lại ——

Hình như hắn giận rồi.

Nghĩ tới điểm này, nàng theo bản năng muối đuổi theo dỗ dành hắn, nhưng nháy mắt nghe được Tần Di gọi mình, nàng liền bình tĩnh trở lại..... Thôi, hắn muốn giận thì cứ giận đi, dù sao cũng còn đỡ hơn so với tiếp tục đứng đây giằng co.

Giản Khinh Ngữ thở nhẹ một hơi, lê chân khập khiễng đến trước mặt Tần Di, còn chưa kịp đứng vững, liền nghe thấy bà ta hỏi liên thanh như pháo nổ ngày Tết: "Sao bây giờ cô mới ra tới, mới nãy Lục Viễn kia nói cái gì với cô? Hắn sao lại đi nói chuyện với cô? Hai người quen biết nhau sao?"

Bà ta hỏi một đống, Giản Khinh Ngữ chỉ nghe được một câu cuối cùng, đang định phủ nhận, chợt chú ý tới Giản Mạn Thanh đang đứng bên cạnh nhìn mình chằm chằm, dường như muốn xem nàng tính toán trả lời thế nào cho tròn.

Giản Khinh Ngữ ho nhẹ, nói: "Ban nãy ta lạc đường, vừa lúc gặp phải cảnh Cẩm Y Vệ giết người, liền sợ tới mức té ngã. Lục đại nhân vừa rồi là cảnh cáo ta, không muốn ta nói bậy."

"Ra là thế, bảo sao cô lại đi khập khiễng như thế," Tần Di nghe nói không có quan hệ gì tới Hầu phủ liền cảm thấy yên tâm, "Nếu cô bị thương như thế, thì cũng đừng đi loạn nữa, lên xe ngựa ngồi chờ đi, ta và tẩu phu nhân ta hàn huyên thêm một lúc. Mạn Thanh, con cũng lên xe ngựa nghỉ ngơi một lát đi."

"Dạ vâng," Giản Mạn Thanh lên tiếng rồi trực tiếp trèo lên xe ngựa. Giản Khinh Ngữ cũng hạ khoé môi, gian nan vác cái chân bị thương lên xe.

Tần Di nhìn hai người bọn họ đã lên xe, liền định nói vài câu tạm biệt với tẩu tử Tần gia, chỉ là còn chưa kịp chờ bà ta chủ động đi qua, tẩu tử Tần gia đã một bước tới trước: "Muội xem, hôm nay nháo thành thế này, còn chưa kịp làm gì đã bị người ta đuổi ra. Nghe nói dưới chân núi có một quán chay không tệ, chi bằng chúng ta qua bên đó tâm sự tiếp?"

"Vẫn là thôi đi, cháu của tẩu... tuấn tú lịch sự, chỉ có hơi không thích hợp với cô nương Hầu phủ mà thôi," Tần Di giả vờ cười lấy lệ, "Không bằng đợi thêm chút thời gian, ta sẽ nhờ Hầu gia hỗ trợ hỏi một chút, xem có thứ nữ nhà nào thích hợp với nó hay không."

Tẩu tử Tần gia nghe xong, khuôn mặt tươi cười giả lả lập tức thay đổi: "Cô có ý gì? Cô cảm thấy nhà mẹ đẻ của ta không xứng với Ninh Xương Hầu phủ các người sao?"

"Ta không hề nói vậy nha, chỉ là không môn đăng hộ đối, có đôi khi trèo cao cũng chưa chắc đã là chuyện tốt, tẩu phu nhân cảm thấy thế nào?" Tần Di nheo mắt lại. Giản Khinh Ngữ gả đi thế nào không liên quan tới bà ta, nhưng thái độ của tẩu phu nhân bà ta bây giờ như vậy, rõ ràng là muốn bỏ đá xuống giếng. Nếu Hầu phủ vẫn còn là phong cảnh của lúc trước, bà ta không tin tẩu phu nhân dám dẫn một tên dưa vẹo táo nứt thế này tới trước mặt mình.

Tẩu tử Tần gia tức giận không ít, đang định mở miệng chế nhạo Tần Di mấy câu, chợt nghĩ tới chuyện gì đó, khẽ cười một tiếng: "Muội muội nói này nói nọ trước mặt ta, không bằng tự mình nghĩ lại cho kỹ vì sao đám Cẩm Y Vệ kia sớm không tới, muộn không tới, lại cố tình tới Nam Sơn Tự vào đúng lúc này."

Tần Di sửng sốt. Đúng vậy, yêu tăng kia gây sóng gió cũng đâu phải mới ngày một ngày hai, Cẩm Y Vệ vì sao lúc trước không tới, lại cố tình tới đây hôm nay? Chẳng lẽ là vi biết được chuyện Hầu phủ bọn họ muốn xem mắt, không muốn cho bọn họ được như ý nguyện nên mới tới phá hư?

Tẩu tử Tần gia thấy bà ta đã hiểu ý mình, liền nhếch mép cười kiêu căng: "Cô nghĩ lại cho kĩ đi, Cẩm Y Vệ rõ ràng muốn đối nghịch với Hầu phủ của các người. Nhà nào có thể diện ở kinh thành này dám đính hôn với nhà các người chứ? Nếu lại bỏ qua việc hôn nhân này với nhà của chúng ta, Đại tiểu thư nhà các cô thật sự là bị chậm trễ đó nha. Đến lúc đó, không chỉ có hai người mang tiếng khắt khe với trưởng nữ, mà ngay cả thanh danh của Mạn Thanh và Chấn nhi cũng bị hao tổn.

Hơn nữa, cô có thể chịu đựng được việc giữ trưởng nữ này ở lại Hầu phủ cả đời hả?"

Bà ta nói xong, không cho Tần Di cơ hội phản bác, liền quay đầu bỏ đi để lại Tần Di sắc mặt khó coi, một mình đứng đó.

Trong xe ngựa.

Giản Khinh Ngữ giương tai muốn nghe hai người bọn họ nói chuyện, nhưng tiếc là cái gì cũng không nghe được, đang định lén lút vén một góc mành xe lên, liền nghe thấy Giản Mạn Thanh nhàn nhạt mở miệng: "Hoá ra Cẩm Y Vệ nhắm vào Hầu phủ, không phải là bởi vì Chấn nhi, mà là bởi vì cô đắc tội Lục Viễn."

Giản Mạn Thanh nói câu này không có vẻ gì là nghi vấn, mà hiển nhiên trong lòng đã có đáp án, Giản Khinh Ngữ cũng đơn giản thừa nhận.

"Ta trước kia không biết, công lực nói dối của cô lại cao đến thế," trong mắt Giản Mạn Thanh hiện lên một tia trào phúng, "Khó trách gần đây cô lấy tiền đem cho Chấn nhi, thì ra là bởi vì cô chột dạ."

Giản Khinh Ngữ khựng lại, hơi ngồi thẳng lưng lên: "Cũng không so nổi với muội muội như cô, công lực lâm trận bỏ chạy thấy chết không cứu càng mạnh mẽ mười phần."

"Nếu không có ta, cô nghĩ Lục Viễn làm sao lại đuổi kịp tới?" Giản Mạn Thanh nhìn về phía nàng.

Giản Khinh Ngữ cũng đã sớm đoán được Lục Viễn là do nàng ta tìm tới, trong lòng bất giác có chút cảm kích, nhưng vẫn cười như không cười hỏi lại: "Nếu không phải tại cô bị rút gân, ta đã sớm chạy thoát rồi, làm gì tới phiên cô hỗ trợ? Lại nói, cô tìm được hắn, hắn biết được thì chắc gì đã tới kịp?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!