Chương 2: (Vô Đề)

Bất tri bất giác đã đến buổi trưa, trời nắng to khiến cả sân viện nóng hầm hập, tiếng ve kêu như ẩn như hiện biểu thị ngày hè đã sắp tới gần. Nóng bức trong người khiến người ta nhịn không được mà muốn lười biếng.

Giản Khinh Ngữ vốn đã dậy trễ, lại chậm chạp ra khỏi cửa viện, đợi đến lúc nàng và Anh Nhi tới được Phật đường, Phật đường chỉ còn lại phụ thân Hầu gia của nàng cùng với Hầu gia phu nhân duy nhất hiện tại, Tần Di.

Hai người lễ Phật xong, định ra khỏi cửa, lại vừa vặn gặp phải Giản Khinh Ngữ.

Giản Khinh Ngữ trở về nhà đã hơn một tháng, chưa từng chủ động ra khỏi sân viện của mình bao giờ. Hôm nay, cả hai thấy nàng xuất hiện ở Phật đường, đáy mắt đều hiện lên chút kinh ngạc.

"Khinh Ngữ, sao con lại tới đây?" Đối với nữ nhi mấy năm không gặp này, Ninh Xương Hầu cảm thấy xa lạ nhiều hơn quen thuộc, cho dù là quan tâm nàng cũng lộ ra chút khách khí, "Trong người đã khỏe hơn chút nào chưa?"

"Làm phiền phụ thân nhớ mong, đã khá hơn nhiều ạ," Giản Khinh Ngữ thu liễm thần sắc trả lời, "Hôm nay mùng một, con tới bồi phụ thân lễ Phật."

Ninh Xương Hầu liên tục gật đầu, cũng nhìn thấy những vết mẩn đỏ được khăn lụa trắng che lại: "Có lòng là được, có lòng là được, chuyện lễ Phật không cần sốt ruột, con cứ tĩnh dưỡng thêm một thời gian rồi đến lễ Phật sau cũng được."

"Là lòng hiếu thảo của Khinh Ngữ, ngài đừng có từ chối," Tần Di đoan trang cười, tiện thể nhìn về phía Giản Khinh Ngữ, "Chỉ là nhà chúng ta xưa nay bắt đầu lễ Phật vào giờ Thìn kết thúc vào giờ Tỵ, con hôm nay đến trễ, lễ Phật đã kết thúc rồi."

Đây là trách cứ nàng sao? Giản Khinh Ngữ khóe môi nhếch lên một đường cong không rõ ràng, trực tiếp dùng tay áo che miệng, ho nhẹ.

Anh Nhi biết ý đỡ lấy nàng: "Đại tiểu thư, ngài có sao không? Nô tỳ đã nói thân thể ngài vẫn chưa tốt, không cần phải sốt ruột theo hầu hạ Hầu gia mà, sao ngài lại không nghe chứ?"

Ninh Xương Hầu và nữ nhi này trước nay không thân, không nghĩ tới nàng lại có một tấm lòng hiếu thảo như vậy, đáy mắt tức khắc hiện lên sự cảm động, lại liếc Tần Di hơi có chút ý tứ trách cứ: "Khinh Ngữ thân thể còn chưa khỏe lại, cho dù tới chậm thì về mặt tình cảm cũng có thể tha thứ, bà là đương gia chủ mẫu, hà tất phải trách móc nặng nề như vậy."

Tần Di khuôn mặt cứng đờ: "Vâng, Hầu gia giáo huấn phải."

Ánh mắt của Giản Khinh Ngữ dạo qua một vòng giữa hai người, tâm tình có chút vui vẻ, nhưng nghĩ đến phân phó của mẫu thân, rốt cuộc vẫn thu liễm lại: "Là Khinh Ngữ đến muộn, lần sau con sẽ chú ý, xin phụ phân chớ nên tức giận."

Ninh Xương Hầu nhấp môi ra vẻ đáp lời, lại liếc Tần Di một cái, lúc này mới nói với Giản Khinh Ngữ: "Thời gian không còn sớm nữa, Mạn Thanh và Chấn nhi đi tửu lầu dùng bữa rồi, con theo ta và phu nhân đi ăn chút gì đi."

Mạn Thanh trong miệng của hắn chính là nữ nhi do Tần Di sinh ra, chỉ kém Giản Khinh Ngữ nửa tuổi. Chấn nhi còn lại là con vợ lẽ do di nương sinh, hiện giờ cũng đã 15 tuổi. Tần Di sinh xong Giản Mạn Thanh, cơ thể bị tổn hao, không cách nào sinh nở nữa, liền ôm Giản Chấn tới bên người nuôi dưỡng. Tùy không chính thức thu làm con vợ cả, nhưng đãi ngộ so với con vợ cả cũng không quá kém.

Ít ra so với đích trưởng nữ danh chính ngôn thuận là nàng dường như là khá hơn nhiều.

Hai người em tiện nghi nhặt được này vẫn luôn không thích nàng, hôm nay không có ở nhà cũng tốt, đỡ cho nàng phải gặp thêm hai cái chướng ngại vật. Giản Khinh Ngữ khóe môi hơi vểnh, vâng lời ưng thuận rồi cùng hai vợ chồng dùng bữa.

Tần Di vốn cho rằng nàng sẽ cự tuyệt, nhưng thấy nàng gật đầu, khóe miệng không khỏi nhếch lên khinh bỉ. Nhưng cho dù bà ta có không kiên nhẫn đi nữa thì chỉ là chuyện trong một cái chớp mắt, bà ta mau chóng nở nụ cười hiền hậu, tiếp đón nàng.

Bọn họ cùng nhau đến chủ viện, mới vừa ngồi xuống, Tần Di liền từ ái nhìn về phía Giản Khinh Ngữ: "Rõ ràng vẫn còn là một tiểu cô nương, sao y phục lại thuần tịnh như vậy? Ngài mai bảo quản gia dẫn con đi tiệm tơ lụa, chọn vài kiện vải tươi sáng may xiêm y mới đi."

Ninh Xương Hầu mới vừa rồi còn có điểm bất mãn với Tần Di cũng lập tức phụ họa theo: "Phu nhân nói đúng, ăn mặc tươi sáng một chút sẽ tương đối tốt hơn."

Giản Khinh Ngữ vốn đang suy nghĩ làm cách nào để nhắc tới chuyện chính, nghe hai vợ chồng kia kẻ xướng người họa, liền dứt khoát nói thẳng: "Mẫu thân con chỉ mới tạ thế chưa được bốn tháng, con là nữ nhi của người, e là không thể ăn mặc quá tươi sáng."

Tần Di nhắc tới chuyện may y phục mới cũng chính là có ý này. Bà ta nghe nàng nói xong cũng không mấy phản ứng, nhưng Ninh Xương Hầu thật ra lại có chút xấu hổ, vội vàng nâng chung trà lên nhấp một ngụm: "Cũng đúng, cũng đúng, vẫn nên ăn mặc thuần tịnh một chút thì hơn..."

Giản Khinh Ngữ lại khẽ nhếch khóe môi, bình tĩnh nhìn về phía Ninh Xương Hầu: "Phụ thân, mẫu thân của con đi đã lâu rồi, người định khi nào sẽ dời mẫu thân vào phần mộ tổ tiên?"

Ninh Xương Hầu dừng một chút: "Không phải bà ấy đã hạ táng ở Mạc Bắc sao?"

"Dạ đã hạ táng, nhưng mẫu thân là vợ cả của người, phần mộ tổ tiên ở kinh thành ít nhất cũng phải có mộ chôn di vật của mẫu thân phải không ạ?" Giản Khinh Ngữ cố gắng kiên nhẫn nói, "Đây là di nguyện của mẫu thân trước khi lâm chung, chút thể diện cuối cùng này, người ít nhiều gì cũng có thể cho mẫu thân phải không ạ?"

Dứt lời, nàng nhìn về phía Tần Di, tăng thêm thanh thế cho mình: "Con lần này tới, chính là vì việc này. Đợi khi lập xong mộ chôn di vật mẫu thân, sẽ lập tức trở về Mạc Bắc. Phu nhân, ngài cảm thấy như thế nào?"

Nàng vốn tính toán muốn hoàn thành di nguyện của mẫu thân xong sẽ rời đi, từ đó đoạn tuyệt quan hệ với cái Hầu phủ chó má này, nên hiện tại nàng cũng không ngại nói thẳng. Tần Di xem mẹ con hai người bọn họ như cái đinh trong mắt, để ngày sau được thanh tịnh, bà ta chắc sẽ đáp ứng.

Quả nhiên, khi nàng nói rời kinh thành, Tần Di có chút động tâm, nhưng cũng chỉ trong chớp mắt, bà ta liền treo lên nụ cười giả lả. Tâm tình Giản Khinh Ngữ ngay lập tức chùng xuống.

"Khinh Ngữ, không phải phụ thân con không đáp ứng, mà thực sự là không cách nào đáp ứng đâu. Con có điều không biết, sau khi mẫu thân con đi, đã có cao tăng tới Hầu phủ, nói bát tự của mẫu thân con xung khắc với phần mộ tổ tiên. Nếu dời bà ấy vào phần mộ tổ tiên, không chỉ đối với chính bà ấy không tốt, còn ảnh hưởng tới con cháu và quan lộ của phụ thân con sau này. Phụ thân con cũng chẳng còn cách nào khác, con đừng ép ông ấy." Tần Di nói có chút thương cảm.

Giản Khinh Ngữ ánh mắt lạnh lùng: "Vậy thì thật đúng là trùng hợp, mẫu thân con vừa đi liền có cao tăng tới đây, nghe như là cố ý vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!