Tình cảnh hiện giờ nói tốt cũng không phải là quá tốt. Điểm tốt nhất chính là Lục Viễn đã đến đây, cái mạng nhỏ của nàng xem như đã bảo toàn được. Còn điểm không tốt chính là câu nói nàng rống lên khi nãy, trừ khi Lục Viễn bị điếc, nếu không thì hắn cũng không thể nào không nghe thấy.
Giản Khinh Ngữ ngơ ngẩn đối diện với Lục Viễn ngồi trên chiến mã một hồi lâu, đột nhiên vành mắt đỏ lên, chạy về phía hắn: "Đại nhân!"
Lục Viễn nhìn thấy trước tiên chính là máu trên người nàng, ánh mắt đột nhiên lạnh lùng, tiếp theo lại quan sát được những vết máu kia hẳn là do bị huyết tinh phun ra bắn lên người, nên mới chậm rãi thả lỏng dây cương đang nắm chặt, sau đó lại chú ý thấy chỗ váy áo bị rách của nàng.
Lục Viễn lạnh mặt xoay người xuống ngựa, không đợi hắn đứng vững, một mùi hương hoa sen pha lẫn mẫu đơn phảng phất nhàn nhạt liền ập tới, rồi trốn thẳng ra phía sau lưng hắn.
Giản Khinh Ngữ giống vừa bắt được cọng rơm cứu mạng, ôm lấy cánh tay hắn, vô cùng kinh hoảng cầu cứu: "Lục đại nhân, cứu ta với..."
Lục Viễn rũ mắt nhìn xuống mấy ngón tay nàng đang ôm cánh tay hắn, Giản Khinh Ngữ khựng lại một cái, rồi nương theo tầm mắt của hắn mà nhìn theo, liền thấy trên ngón tay của mình đã tróc da trầy xước, máu chảy ra hoà lẫn cũng một chỗ với bụi bặm, thoạt nhìn có chút bẩn, đối lập rõ ràng với gấm áo sạch sẽ trên người hắn.
Giản Khinh Ngữ yên lặng buông tay Lục Viễn ra, lát sau mới cười ngượng: "Không, không bị bẩn."
Nhiệt độ quanh người Lục Viễn lại hạ xuống một tầng, nhìn thẳng về phía Quý Dương vẫn còn đang cầm đao trong tay. Quý Dương vẻ mặt cứng đờ, cuối cùng cũng có chút ủ rũ, quỳ xuống: "Đại nhân."
"Sau khi trở về, đi lĩnh 30 quân côn, diện bích hối lỗi 10 ngày." Lục Viễn đạm mạc mở miệng.
Quý Dương mím môi, cúi đầu lên tiếng: "Dạ," nói xong lại ngừng một chút, "Nếu ngài không còn phân phó gì khác, ti chức đi trước hội họp với Lý Hoàn."
Dứt lời, không thấy Lục Viễn phản đối, Quý Dương liền đứng dậy, thu đao vào trong vỏ, cúi đầu đi về phía ngoại viện. Khi hắn đi ngang qua người Lục Viễn, vẫn không quên oán hận liếc Giản Khinh Ngữ một cái.
Giản Khinh Ngữ yên lặng quay mặt đi, vờ như chưa có chuyện gì phát sinh qua. Quý Dương cười lạnh một tiếng rồi nhanh chóng rời đi.
Quý Dương vừa đi, trong viện cũng chỉ còn lại có Giản Khinh Ngữ và Lục Viễn, cùng với thi thể lạnh lẽo của tên hoà thượng đang nằm trên mặt đất. Giản Khinh Ngữ lén liếc nhìn một mảng máu lớn đọng lại bên dưới thi thể, dạ dày đột nhiên trào ra một trận ghê tởm, nàng 'oẹ' một tiếng muốn nôn khan, nhưng không chờ cho nàng đứng thẳng người lại, một chiếc khăn sạch sẽ đã được đưa qua.
"Cảm, cảm ơn." Giản Khinh Ngữ thụ sủng nhược kinh nhận lấy chiếc khăn kia.
"Không cần," Lục Viễn mặt không biểu cảm nhìn nàng, "Dù gì cũng đang mang thai."
Giản Khinh Ngữ cứng đờ, sau một lúc lâu mới có chút xấu hổ mà mở miệng: "Ta... ta vừa rồi chỉ là lời nói bất đắc dĩ, không phải muốn cố tình bố trí đại nhân, mong đại nhân thứ lỗi cho ta."
May mắn ngay sau khi gặp mặt nhau lần trước, bà dì cả đã tới thăm nàng, sau đó khi bị 'côn trùng' cắn, trên người cũng không có cảm giác đã làm đến bước cuối cùng kia. Nếu không thì đúng thật là nói không rõ.
Giản Khinh Ngữ c*n m** d***, cẩn thận liếc nhìn Lục Viễn một cái, do dự một hồi mới chậm rãi mở miệng: "Đại nhân, ta hiện tại rất tốt, cũng không bị thương ở đâu. Hay là ngài... đừng trừng phạt Quý đại nhân có được không?"
Nàng thật ra không muốn cầu tình giúp Quý Dương, nhưng Quý Dương là thủ h* th*n cận nhất của Lục Viễn, có nhất nhiều năm tình nghĩa vào sinh ra tử. Lần này hắn bị đánh một trận thì chỉ bị đau một đoạn thời gian, không lay động ảnh hưởng đến địa vị của hắn chút nào. Thứ hai, Quý Dương, kẻ này, vốn ngang ngược vô lý. Hôm nay tuy Lục Viễn đã phạt hắn, nhưng bởi vì như vậy hắn sẽ càng có cớ tính hết mấy chuyện này lên đầu nàng, lúc đó xui xẻo vẫn là chính nàng mà thôi.
Cho nên cẩn thận nghĩ lại, nàng ít nhiều vẫn nên giúp Quý Dương cầu tình hai câu, như vậy tương lai nếu lỡ có gặp lại, nàng cũng có lý do thoái thác.
Lục Viễn nghe xong, mí mắt nâng lên quét nàng một cái, mở miệng nói không mang theo nửa điểm cảm xúc: "Nàng thế mà lại trở nên rộng lượng vậy sao."
Những lời này có vẻ như là khích lệ, nhưng nghe kỹ thì dường như lại không phải như vậy..... Chẳng lẽ là hắn nhớ lại lúc trước, nàng vì thu thập Quý Dương, đã bày ra dáng vẻ càn quấy la lối khóc lóc kia sao? Giản Khinh Ngữ cảm thấy bồn chồn trong lòng, hơn nửa ngày mới cười gượng một tiếng: "Ta trước kia có chút không hiểu chuyện, ít nhiều cũng nhờ đại nhân dạy bảo, nên bây giờ mới thoáng hiểu chuyện hơn một chút."
"Ta chưa bao giờ dạy nàng phải hiểu chuyện cả." Lục Viễn lạnh lùng mở miệng.
Mới nãy Giản Khinh Ngữ chỉ cảm thấy ngữ khí của hắn có chút kỳ lạ, hiện tại nàng hoàn toàn có thể xác định hắn đang không được cao hứng cho lắm... Vậy thì, hắn vì chuyện gì mà không cao hứng đây? Không đợi nàng nghĩ ra đáp án, liền nghe thấy hắn nhàn nhạt nói: "Phạt hắn, là bởi vì hắn không nghe theo mệnh lệnh, tự mình chủ trương. Không có quan hệ tới nàng."
Giản Khinh Ngữ bừng tỉnh: "Là Khinh Ngữ thiếu quy củ rồi."
Lục Viễn quét mắt liếc nàng một cái, xoay người đi về phía ngoại viện. Gió chợt nổi lên, cây cối trong viện phát ra từng tiếng xào xạc, tăng bào trên người thi thể trên mặt đất cũng theo đó mà lay động, phảng phất như thi thể kia sắp sửa ngồi dậy.
Giản Khinh Ngữ ớn lạnh rùng mình, mắt thấy người kia đã sắp đi xa, liền vội vàng đuổi kịp. Kết quả vừa bước được hai bước, đầu gối liền truyền đến một trận đau đớn, nàng không khỏi kêu lên một tiếng.
Giản Khinh Ngữ nhíu mày cúi đầu, mới phát hiện chiếc váy của mình đã bị rách, hẳn là lúc nãy vấp ngã đã bị thương. Nàng lại thử bước đi một bước, kết quả đầu gối lại lần nữa nhói đau.
Gió càng thổi càng lớn, thổi tới cả người nàng rét căm căm, lại càng khiến trong lòng nàng thêm run rẩy. Giản Khinh Ngữ cố gắng xem nhẹ tên hoà thượng chết tương đối thảm kia, nhìn theo bóng dáng Lục Viễn, muốn nói lại thôi. Nàng vốn muốn gọi hắn đi chậm một chút chờ mình, nhưng lại không dám mở miệng.
Trong lúc nàng đang rối rắm, đột nhiên lại phát hiện bước chân Lục Viễn dường như chậm lại, ánh mắt nàng sáng lên, vội vàng khập khiễng bước theo sau hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!