Nghe Quý Dương gọi Giản Khinh Ngữ là tiểu tẩu tử, trong mắt Giản Mạn Thanh hiện lên một tia ngạc nhiên. Nàng theo bản năng nhìn về phía Giản Khinh Ngữ, thấy đối phương sắc mặt căng thẳng, mím môi rồi quay mặt đi.
Quý Dương mới nãy không biết đã giết bao nhiêu người, giờ phút này trên người hắn tản ra mùi máu tanh nóng hầm hập, tay cầm thanh Tú Xuân đao nhiễm huyết, cả người phảng phất không khác gì quỷ la sát.
Mà tên quỷ la sát này hiện đang ngăn cản trước mặt Giản Khinh Ngữ, nhìn nàng chằm chằm tựa như đang nhìn con mồi của mình, ngữ khí thì lại giống như đang nói chuyện với người nhà: "Tiểu tẩu thử gặp ta, sao không có chút kinh ngạc vào hết vậy? Chẳng lẽ đã sớm biết thân phận của ta rồi sao?"
"... Quý Dương, ngươi bình tĩnh một chút." Giản Khinh Ngữ cố gắng trấn định.
Quý Dương nghe nàng gọi tên của mình, đột nhiên nở nụ cười: "Ngay cả tên của ta cũng đã biết rồi, tiểu tẩu tử thật có bản lĩnh nha. Khó trách ta tìm khắp kinh thành cũng không tìm được nửa điểm tung tích của cô. Hoá ra là vì cô có ý muốn trốn tránh a."
Dứt lời, biểu tình của hắn lại một lần nữa trầm xuống: "Nếu đã biết ta là ai, hẳn là cũng biết thân phận của đại nhân rồi chứ gì? Đã biết ngài ấy là ai, thì cũng phải biết ngài ấy vẫn luôn tìm cô. Vậy mà cô trốn cũng kỹ lắm, là bởi vì không dám gặp ngài ấy có đúng không?"
Giản Khinh Ngữ có loại ảo giác, chỉ cần nàng dám gật đầu, tên này liền có gan huơ đại đao qua chỗ này, trực tiếp chém nàng thành hai khúc.
Mà Giản Khinh Ngữ không nói câu nào, trong mắt Quý Dương lại có vẻ như nàng đã cam chịu.
Quý Dương nhất thời nổi giận: "Cô là cái đồ lòng lang dạ soi, uổng công đại nhân đối đãi với cô tốt như thế, vậy mà cô lại dám phản bội lại ngài ấy. Ta hôm nay phải giết cô báo thù cho ngài ấy!"
Nói xong, hắn trực tiếp rút cây Tú Xuân đao nhuốm máu kia ra.
Giản Mạn Thanh hô to một tiếng, Giản Khinh Ngữ nhanh chóng mở miệng: "Ta đã gặp mặt đại nhân rồi!"
Quý Dương ngừng đao, sắc mặt không mấy tốt đẹp, cười lạnh một tiếng: "Chuyện đã tới nước này cô còn tính gạt ta hả?"
"Ta không lừa ngươi, ta đã đến Lục phủ gặp mặt đại nhân ngươi từ sớm, hắn còn đáp ứng bỏ qua cho ta, cho ta một con đường sống. Chuyện này toàn bộ hạ nhân Lục phủ đều biết. Không tin thì ngươi đi hỏi bọn họ đi!" Chuyện sống còn, Giản Khinh Ngữ nói một tràng không dám th* d*c.
Quý Dương nhíu mày: "Thật sao?"
"Là thật!" Giản Khinh Ngữ vội vàng gật đầu.
Quý Dương nheo mắt, khuôn mặt anh tuấn tràn đầy hoài nghi. Giản Khinh Ngữ lặng lẽ lau mồ hôi trên tay vào trong áo, còn chưa kịp thở ra một hơi, liền nghe thấy hắn cười lạnh một tiếng: "Thì đã sao chứ? Cô lừa tài lừa sắc của đại nhân, cho dù đại nhân chịu tha cho cô, ta cũng tuyệt không tha cho cô!"
Giản Khinh Ngữ: "..." Rốt cuộc là ai lừa tài lừa sắc ai chứ? Nàng cẩn trọng hầu hạ Lục Viễn hơn một tháng trời, hầu từ dưới đất hầu lên tới trên giường, lúc rời đi không chỉ đã thanh toán cho hắn đầy đủ tiền chuộc thân, còn cho dư ra 50 lượng. Chẳng lẽ như vậy còn chưa đủ hay sao?!
Từ rất lâu trước kia nàng đã biết, Quý Dương có một loại sùng bái mù quáng đối với Lục Viễn. Hắn cảm thấy Lục Viễn chính là thiên hạ đệ nhất nam nhân, còn đối với nàng chính là mang theo tâm thái mẹ chồng ác độc mà nhìn. Mặc kệ nàng chiếu cố Lục Viễn tốt đến mức nào, hắn đều có thể tìm ra được một đống chuyện để châm chọc mỉa mai.
Những chuyện đó nàng đều biết, nhưng không nghĩ tới, mới mấy tháng không gặp, cái tư tưởng này của hắn càng lúc càng nghiêm trọng!
Mắt thấy hắn xách đao tới gần, Giản Khinh Ngữ cũng đồng thời lui về phía sau, vẫn không quên đỡ theo Giản Mạn Thanh đang im lặng đứng bên cạnh. Giản Mạn Thanh đã không còn bị rút gân nữa, nhưng đối mặt với Quý Dương, hai chân vẫn mền nhũn, cho nên vẫn phải dựa vào Giản Khinh Ngữ chống đỡ như cũ.
Hai cô nương đỡ lấy nhau, từng bước từng bước lùi về phía sau, thoái lui đến cuối cùng, đột nhiên đụng phải một chướng ngại vật, suýt nữa té ngã. Sau khi đứng vững, các nàng mới phát hiện thứ làm vướng chân mình chính là thi thể của tên hoà thượng vừa rồi.
Giản Mạn Thanh sửng sốt, bỗng dưng nôn khan hai tiếng, Giản Khinh Ngữ theo bản năng vỗ vỗ phía sau lưng nàng. Giản Mạn Thanh ngừng lại một chút, hơi hơi hắng giọng, dựng thẳng eo lên. Giản Khinh Ngữ thấy nàng đã đỡ hơn, mới ngẩng đầu nhìn về phía Quý Dương: "Ngươi không thể giết ta. Lục đại nhân đã đáp ứng với ta, Cẩm Y Vệ sẽ không đụng đến ta. Nếu ngươi giết ta, chính là muốn đối nghịch với hắn."
Quý Dương đối mặt với nàng một lúc, chợt cười ác ý: "Chỉ cần ta xử lý đủ sạch sẽ, đại nhân làm sao biết được ngươi là do ta giết chứ?"
Giản Khinh Ngữ ngẩn người, trong lòng sinh ra một cỗ dự cảm không tốt, còn chưa đợi nàng phản bác lại, cách đó không xa liền có một Cẩm Y Vệ khác bước tới.
Sau khi Giản Mạn Thanh nhìn thấy rõ mặt người tới, cánh tay đỡ sau lưng Giản Khinh Ngữ bất chợt siết chặt. Giản Khinh Ngữ bị đau đến nhíu mày, theo bản năng nhìn qua, nhận ra tên Cẩm Y Vệ da hơi đen này chính là người lần trước đã xa xa đối mặt với Giản Mạn Thanh ở cách một cái hồ..... Cho nên người tới chính là người quen, có thể hỗ trợ giúp các nàng rời đi sao? Giản Khinh Ngữ yên lặng dâng lên một chút hy vọng.
Quả nhiên, người kia vừa nhìn thấy Giản Mạn Thanh, nguyên bản đang bước nhanh đột nhiên biến thành chạy chậm, vừa đến trước mặt họ liền lập tức nói: "Quý ca, yêu tăng đã tróc nã quy án, đại nhân muốn ngài nhanh chóng tới trước cổng hội họp."
"... Lục đại nhân cũng tới?" Giản Khinh Ngữ đôi mắt sáng ngời. Tuy rằng không biết Lục Viễn hiện có thái độ gì với mình, nhưng trước mắt hẳn là không có ý muốn giết nàng. Chỉ cần hắn tới đây, nàng liền có thể thoát thân.
Quý Dương thu đao, tức giận hỏi lại: "Liên quan gì đến cô?"
Giản Khinh Ngữ lập tức câm miệng, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, vờ như chưa nói qua gì cả.
Quý Dương bấy giờ mới không kiên nhẫn nhìn về phía người kia: "Được rồi, ta đã biết, bây giờ qua đó ngay."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!